Tin Tức Cộng Đồng • Vietnamese Community News


KÝ-ỨC VỀ GIÁO-SƯ LÊ HỮU MỤC (1925-2017)

posted Nov 11, 2017, 5:51 AM by Le Phan   [ updated Nov 12, 2017, 8:03 AM ]

   

GS Lê Hữu Mục (1925-2017)

    Anh Mục lớn hơn tôi quá một con giáp.. Khoảng cách đó, với số tuổi của chúng tôi ngày nay, không quan trọng lắm, nhưng ngày xưa lúc tôi mới bắt đầu học Tú Tài I (1957-58) thì là vấn đề lớn. Tôi nhìn anh còn hơn cả bậc thầy mình. Anh lúc đó đã có giảng khoa ở Đại Học Huế, đã có sách về Nhất Linh, về Tự Lực Văn Đoàn rất có giá trị mà chính tôi đã nghiền ngẫm để đi thi. Khi tôi mới bước vào ngưỡng cửa của trường Đại Học Văn Khoa thì anh Mục đã có những công trình làm ngẩn ngơ người đọc là bản dịch rất nhuần nhuyễn hai quyển truyện ký viết bằng chữ Hán của người xưa là Lĩnh Nam Chích Quái và Việt Điện U Linh Tập. Hai tập truyện xưa này anh dịch đã rất tài tình, chính xác và rõ ràng lại thêm tài hoa trong cách hành văn. Phần quan trọng bậc nhất là phần dẫn nhập ở đầu sách, giới thiệu toàn bộ nội dung để người đọc nắm bắt được những gì tác giả muốn chuyển giao cho người đọc. Tôi rất khâm phục hai công trình sáng giá này của anh. 

    Khi tôi mới chập chững bước vào việc tìm hiểu chữ Nôm thì anh Mục đã có bản phiên âm quyển Huấn Địch Thập Điều xuất bản do Phủ Quốc Vụ Khanh Đặc Trách Văn Hóa của cư sĩ Mai Thọ Truyền. Quyển sách nầy cũng vậy, anh Mục chú thích tận tường và đây là một tác phẩm dầu được phiên âm lần đầu tiên, nhưng cho tới ngày nay tôi cũng chưa thấy một chữ nào đáng bàn cãi, khác với những bản phiên âm tuồng hát bội cũng của Phủ Quốc Vụ Khanh mà lỗi phiêm âm sai phải nói là cả lố hay nặng nề hơn: như sao trên trời!

    Trong việc học hành nghiên cứu, anh Mục lúc nào cũng đi trước tôi một đoạn đường dài, chắc chắn bằng kiến thức và bằng tác phẩm chớ không phải đoạn đường dài của thời gian… tôi gọi anh bằng anh vì anh muốn vậy, và tôi giữ cách gọi nầy hơn bốn chục năm nay. Tiếng anh như là tiếng tôn vinh một bậc đàn anh của mình, với sự quí trọng chớ không phải là tiếng gọi bằng anh của sự xưng hô giao tiếp bình thường trong xã hội.

    Cảm tình đó tôi có được là do những tác phẩm của anh: nghiêm túc, sâu rộng, đĩnh đạc... Trong giao tiếp với tính cách bạn bè, hay với tư cách của người nghiên cứu đi sau, nhiều người phàn nàn anh Mục về sự khép kín trong việc trao đổi tài liệu, trách anh thường làm việc một mình, được hỏi về chi tiết nào đó trong lãnh vực nghiên cứu của anh anh ít khi trả lời… tôi tuyệt nhiên không có sự phàn nàn đó. Tôi cho rằng mỗi người đã chọn thái độ sống và phương thức làm việc của mình rồi, người nghiên cứu mà khép kín trong sự giao tiếp trao đổi là vì những lý do riêng của kinh nghiệm tự thân. Ta không thể lấy cách sống của mình mà bắt người khác sống như ta được. 

    Cơ cấu giáo dục Đại Học của VNCH thời 1954-1972 đã ngăn chặn bước tiến thủ của anh Mục về phương diện cấp bằng cũng như ngạch trật. Từ lúc có bằng Cử Nhân, giữa thập niên 50, đến khi anh có thể thi Tiến Sĩ phải mất hơn hai mươi năm. Con đường quá dài và vô lý của kẻ sanh không nhằm thời. Những người có trách nhiệm ở Đại Học thời đó không mở chương trình Tiến Sĩ vì lý do nầy lý do khác. Khi mở thì cũng mở nửa chừng, Tiến Sĩ Đệ Tam Cấp chớ không phải là Tiến Sĩ Quốc Gia. Nghĩa là rồi sẽ phải thi thêm lần nữa!

    Và tôi được thi cùng luợt với anh nhờ sữ xả cản đó: khóa đầu tiên của Trường Đại Học Văn Khoa Sàigòn, 1973, dành cho những người đang giảng dạy ở Đại Học Văn Khoa mà chưa có bằng Tiến Sĩ (vì không được đi ngoại quốc, lúc đó người có bằng Tiến Sĩ là những vị may mắn được đi ngoại quốc du học và trở về với bằng Tiến Sĩ, Đệ Tam Cấp hay Tiến Sĩ Quốc Gia, học ít nhứt là bằng Cao học. ) 

    Kỳ thi cuối khóa Năm Thứ Nhất Tiến Sĩ, ban Văn Chuơng Việt Nam, xác nhận rằng các thí sinh đủ điều kiện để trình Luận án Tiến Sĩ, Anh Mục đỗ đầu, Nguyễn Văn Sâm hạng nhì. Kế đó theo thứ tự là Phạm Việt Tuyền (gần đây ở Pháp), Nguyễn Thiên Thụ (hiện đang ở Canada) Phạm Văn Đang (đã mất trên đường biển) …và sau đó còn hai người nữa mà tôi quên tên vì qua lâu ngày và là những vị mà tôi ít cùng sinh hoạt… Hạng nhì sau anh Mục, nhưng tôi biết chắc chắn rằng mình chỉ đáng là học trò của anh về nhiều mặt. Có khi các lứa học trò đầu tiên của anh còn giỏi hơn mình. 

    Khi bàn chuyện với các vị Giáo sư phụ trách kỳ thi nầy, vốn cũng là đồng nghiệp nhiều năm dạy chung một trường, tôi được xác nhận điều đó: Mục nghiên cứu lâu rồi nên có cái nhìn liên ngành, trong vấn đề phải trình bày Mục cũng đào sâu. Sự thông thạo Hán văn, Pháp văn giúp Mục hơn nhiều, hơn xa những người cùng khóa. Sau nầy anh Mục thường tự hào nhắc lại ở nhiều nơi rằng mình đỗ đầu kỳ thi Tiến Sĩ Văn Khoa, khóa độc nhất của Việt Nam Cộng Hòa, tôi cho rằng sự tự hào đó là chính đáng. Vì thời thế, chớ đáng lý ra anh đã đi xa hơn nhiều về mặt khoa bảng, sự khoa bảng được yểm trợ giá trị bằng những công trình đa dạng, đa năng mà anh đã cống hiến cho người chung quanh suốt cả đời mình.

    Anh Mục dạy chánh thức ở trường Đại Học Sư Phạm Sàigòn, phụ trách thêm một phần nhỏ ở trường Đại học Văn Khoa Sàigòn, trường chánh của tôi. Chúng tôi thân nhau vì gặp thường xuyên và cùng có biệt nhãn về sự nghiệp của văn gia Huỳnh Tịnh Của. Thỉnh thoảng hai đứa đem sách của Huỳnh Tịnh Của ra thảo luận bàn bạc, nhiều đoạn đắc ý anh Mục thường cười lớn như trẻ con trong khi tiếng cười bình thường của anh đã là như lệnh vỡ. Giống nhau điểm đó, còn các điểm khác về mặt nghiên cứu anh Mục khác xa với tôi. Khi tôi bỏ tâm huyết và thời gian để viết về các nhà văn Tranh Đấu Chống Pháp của giai đoạn 1945-1954, anh Mục nói tôi làm chuyện vô ích vì các nhà văn đó còn quá mới và giá trị của họ chưa được thời gian thẩm định. Tôi cười tiếp nhận mà không biện bạch, chỉ nghĩ rằng mình là người thẩm định và xác nhận giá trị của những nhà văn nầy trước hơn ai hết, thế thôi. Điều đó có gì sai trái đâu, mọi chuyện đều phải có lúc ban đầu. Cũng như kỳ thi Tiến Sĩ đầu tiên ở nước ta là kỳ thi Thái Học Sinh mà người đậu kỳ đó là Nguyễn Trãi. Nếu hỏi những giám khảo chấm kỳ thi Thái Học Sinh đầu tiên lấy tư cách gì để chấm kỳ thi nầy thì tôi chịu. Chỉ nói rằng mọi chuyện đều cần có cái ban đầu. 
Khi tôi cho in lần đầu tiên quyển Văn Học Nam Hà, (1970) cũng chính anh Mục nói tôi viết được, nhưng mà phải viết kỹ lưỡng hơn nữa, quyển sách có chiều dầy nhưng như là còn sơ lược. Tôi hỏi sơ lược chỗ nào, anh chỉ cho từng chỗ, tôi sẽ bổ sung khi có thể. Anh Mục chỉ cười. ‘Toa phải tự tìm hiểu, moa đâu phải thầy của toa đâu..’ Rồi anh nghiêm chỉnh hơn. ‘Toa có thể đi xa trên đường nghiên cứu, nhưng phải cẩn thận, viết mau, viết sai thì chết, không thể sửa được.’ 

    Tôi biết ơn sự cảnh báo phải cẩn thận của anh. Và tôi ghi tâm mấy chữ nghiên cứu phải cẩn thận, viết mau, viết sai thì chết. Tôi phục cái đức tính đó của anh, chỉ cho đàn em biết được điều cơ bản của việc nghiên cứu. Tôi cũng biết anh đi theo phương châm đó trong những nghiên cứu về văn học của anh.

    Chúng ta không thể dửng dưng liệng đại đùa vào thị trường sách vở những quyển sách đầy sai lầm do sự tất trách. Chôn vùi tên tuổi mình là chuyện nhỏ, nhưng đầu độc người khác bằng những kiến thức sai lạc và những lý luận khiên cưỡng là chuyện không thể tha thứ được. Sách vở còn đó, 30, 50, hay cả trăm năm sau. Nhưng, với tôi, sự cẩn trọng phải có giới hạn, không thể cẩn thận quá đáng để rồi không biết đến bao giờ mới dám cho in tác phẩm của mình. Đến khi về già nếu có muốn in thì tiền bạc cũng như tinh lực không còn bao nhiêu để lo tròn việc in ấn. 

    Sau đại nạn 75, nhiều giáo chức Đại học như hai chúng tôi đều mất trường, mất lớp. Tôi thường ngâm nga cho anh nghe câu thơ tán thán rất là ưng ý nảy sinh khi đạp xe cọc cạch đi ngang trường cũ: Trường này nào phải trường ta/ Liệu mà sửa soạn về nhà đi buôn. Tôi không biết đi buôn, nhưng đã chìm sâu vào sự trống vắng tuyệt cùng, xa cách nghìn trùng với sách vở bảng phấn. Trong khi đó, mỗi khi gặp người chuyên môn về chữ Nôm nổi tiếng từ Miền Bắc vào như GS Nguyễn Tài Cẩn, hoặc sau nầy gặp ở Paris như nhà nghiên cứu Tạ Trọng Hiệp, tôi phần lớn nghe chính từ cửa miệng họ lời thán phục và kính nể bác/cụ Lê Hữu Mục. Có người còn nói với giọng tri ân rằng những chữ nầy chữ kia tôi đọc được là nhờ bác/cụ Mục. Tạo được cái uy tín đó, có được sự tri ân đó sở học và sự suy luận của anh Mục chắc chắn là đã có sức thuyết phục thật nhiều.
Nhiều lần nói chuyện với anh, tôi rút ra mấy quan điểm tôi cho là cần thiết cho người lăn lóc trong môi trường chữ Nôm, do anh Mục khám phá được như là kinh nghiệm thực tiễn: 

1. Chữ Nôm có tích cách lịch đại: Chữ Nôm được viết ra mỗi thời mỗi khác. Khi đọc bản Nôm phải chú ý đến thời đại xuất hiện của nó. Mỗi thời đại có qui luật cấu tạo riêng. Cho những chữ Nôm vào cái khuôn thời đại của nó thì ta dễ đọc hơn dầu là chữ đó ta chưa từng gặp và nó cũng chẳng có mặt trong bất cứ từ điển nào. Lời anh nhấn mạnh: Cụ Hoàng Xuân H. không để ý đến qui luật thời đại mà chỉ để ý đến miền xuất hiện. Miền, chẳng hạn Nghệ An, Hà Tĩnh là một yếu tố không gian, nhưng yếu tố thời gian còn quan trọng hơn, không thể bỏ qua.

2. Không nên lạm dụng ý cho rằng chữ nọ chữ kia khắc sai: Khi khảo sát một tác phẩm, phải cẩn thận, tốt nhất là giới hạn lại cái câu: Chữ này viết sai, phải là thế này. Chắc bản khắc đã lầm, chắc người sao chép đã lộn. Anh Mục nhấn mạnh nhiều lần với tôi: Không gì dễ dàng bằng nói người xưa sai. Họ không cãi được mà người đời nay không bao nhiêu người có thề biện hộ giùm cho họ. Đó mới là điều nguy hiểm vì phần nhiều ta chưa xét đến hết mọi mặt, kết luận chữ đó sai chính thật là ta sai. Cụ Đào Duy A. mắc lỗi này dầu rằng sở học của cụ thiệt là uyên bác, chúng ta rất khó sánh được! 

3. Nên chú ý đến cổ ngữ, cổ âm…: Xét thơ xưa, thơ Nguyễn Trãi, thơ Hồng Đức, thơ Nguyễn Bỉnh Khiêm, thơ Vương Tường… phải chú ý đến giọng đọc xưa, lối nói xưa, từ xưa. Cố gắng quên mình là người bây giờ với cách nói, cách suy nghĩ bây giờ của thế kỷ 20, 21, mà đặt mình vào thời cách đây năm sáu thế kỷ, nhứt là để ý đến những nhóm chữ Hán mà người xưa cố gắng dịch ra tiếng Việt. Không hiểu từ mà họ dịch thì ta không thể nào hiểu được chữ Nôm đó, anh muốn nói đến bản Phật Thuyết Phụ Mẫu Báo Ân Kinh, Tân biên Truyền Kỳ Mạn Lục…

4. …Còn nhiều điều nữa tôi lõm bõm nhớ quên trong những lần nói chuyện với nhau qua điện thoại hay trong lúc lái xe nhưng tôi có thể tóm tắt là: Đi vào lãnh vực chữ Nôm thì đừng bao giờ tự hào cho rằng chữ nọ chữ kia mình đọc là đúng, lúc nào có ai gợi ý cách đọc khác thì phải suy đi nghĩ lại nhiều lần… Và nhứt là phải yêu tha thiết cái văn hóa được thể hiện bằng chữ Nôm, quí cái thứ chữ đã bị gạt bên lề thời gian…

    Tôi học được nhiều kinh nghiệm phiên âm của anh Mục. Tôi biết anh làm việc cần cù mỗi ngày. Tôi thông cảm với thái độ của anh khi những lần mình gọi điện thoại cho anh, phải khổ sở nghe anh say mê nói về công việc mình đang làm, nói như là anh đang thuyết giảng mấy giờ liền trước một cử tọa đông đảo. Tôi biết nếu anh cho in hết những công trình anh đã làm về Nôm, về văn học thì có thể tới hơn năm mươi đầu sách. Đó là kết quả của một đời người cặm cụi, đơn độc, say mê và không biết ngưng nghỉ để giải quyết những bài toán khó (1) về nguồn gốc chữ Nôm, (2) về cách đọc một số chữ ai ai cũng bí, (3) về trường hợp thơ Nguyễn Trãi sao có xen lẫn một hàng sáu chữ ở mỗi bài…

    Tôi phục sức làm việc của anh, tôi thương anh nhiều lắm khi anh nói: “Moi đã chết rồi đấy toa, lần đó là chết thiệt rồi đó. Người ta định đem xuống nhà xác rồi. Không biết làm sao mà moa sống lại.”

    Một câu trả lời lóe lên trong đầu tôi: Cho anh sống lại để anh giải quyết những món nợ tự mang về chữ Nôm, về văn học, để anh nêu tấm gương người làm việc không ngưng nghỉ dầu tuổi đời đã quá tám mươi… 

    Riêng tôi, tôi cám ơn anh đã nhiều lần khuyên nên dùng thời giờ viết truyện ngắn với bản sắc và văn phong mà tôi đã vạch ra cho mình, và cách viết đem triết học vào trong văn chương của tôi, cũng cám ơn anh đã coi tôi như người bạn vong niên có nhiều vấn đề trao đổi, nhất là về những tác phẩm của Huỳnh Tịnh Của mà anh biết rằng tôi rất ưa thích.

    Bài viết nầy nguyên là bài viết cách nay 10 năm dành riêng cho quyển tuyển tập về GS Lê Hữu Mục do nhiều người hâm mộ anh viết khi anh còn sống còn rất hăn hái và minh mẫn (đã in ở California), nay được tin anh mới ra đi thiệt sự, tôi chợt thốt lên trong trí mấy tiếng: Ô hô! Ai tai (Than ôi! Buồn thay!) 

    Những năm cuối đời anh Mục thường nói đi nói lại khi tôi gọi thăm nơi anh an dưỡng tuổi già: Bây giờ moi quên hết mọi chuyện rồi toa, mỗi ngày moi đánh piano cho anh em ở đây thưởng thức. Vui lắm và thấy tinh thần thoải mái lắm. Hỏi anh về công trình nghiên cứu Quốc Âm Thi Tập của Nguyễn Trãi mà anh bỏ ra 3 thập niên cần cù nghiền ngẫm anh trả lời như thiền giã: ‘Đừng hỏi mây bận tâm nhớ quên những gì. Mây sẽ không trả lời được. Moi bây giờ thấy lòng mình là mây!’

    Vâng, con người đạt đến độ buông thả rốt ráo thì lòng mình LÀ MÂY chớ không phải NHƯ MÂY. Lòng trống không tuyệt đối, không vướng bận bịu về chuyện trần thế nữa. Sống ngày nào là như nhiên, là vô tâm đến tuyệt cùng ngày đó. Chỉ sống được trạng thái nầy khi thấy rằng mình đã trả xong nợ với đời, với xã hội, tự kết luận rằng mình đã đến lúc ra đi. Ra đi ngay bây giờ hay một hai năm nữa là vấn đề của thể xác, không phải là vấn đề của chính con người tại thế là cái ta đương hiện hữu nầy nữa. 

Ôi! Bao người đạt được cái tâm LÀ MÂY đó!
Tôi thấy mình thua xa anh diệu vợi, anh Lê Hữu Mục ạ!

Nguyễn Văn Sâm
(Phần chánh: Port Arthur, TX, Aug. 01, 2007, 

Thêm đoạn cuối: Victorville, LA, Nov. 07, 2017)


KÝ-ỨC VỀ GIÁO-SƯ LÊ HỮU MỤC

          Giáo-Sư Lê Hữu Mục đã từng ở Huế, và tôi thì suốt thiếu-thời ở Huế, cho nên Giáo-Sư Lê Hữu Mục đã là một phần trong ký-ức của tôi.

          Hồi đó, tôi được động-viên chuyên-môn với tư-cách văn-nghệ-sĩ & ký-giả vào làm việc tại Phòng 5 Bộ Tham-Mưu Đệ-Nhị Quân-Khu, từ tháng 4 năm 1954 đến tháng 10 năm 1956, thời-gian xảy ra nhiều biến-cố sôi-động nhất trong lịch-sử nước nhà.
          Tôi vừa viết bài tuyên-truyền và cũng đích-thân lên xe Tác-Động Tinh-Thần (Moral Action= tiền-thân của Tâm-Lý-Chiến [Chiến-Tranh Tâm-Lý], rồi Chiến-Tranh Chính-Trị sau này) của Đại-Đội Võ-Trang Tuyền-Truyền đi phổ-biến tại các nơi giáp vùng Việt-Minh, vừa phụ biên-tập tuần-báo Tiếng Kèn của ký-giả Lê Đình Thạch, vừa nhập vào toán phóng-sự chiến-trường của nghệ-sĩ Tô Kiều Ngân, vừa viết thời-luận hằng ngày cho chương-trình phát-thanh Tiếng Nói Quân-Đội tại Đệ-Nhị Quân-Khu.

         Tôi được Bộ Tư-Lệnh, do Tham Mưu Trưởng là Thiếu-Tá Trần Thiện Khiêm ký Công-Vụ-Lệnh (bằng tiếng Pháp), cử kiêm-nhiệm Trưởng Ban Phát-Thanh, thông-thường gọi là Trưởng Đài hoặc Giám-Đốc Đài Tiếng Nói Quân-Đội tại Miền Trung, thay-thế nhạc-sĩ Anh-Chương.

          Khi ông Ngô Đình Diệm về nước làm Thủ-Tướng, Trung-Tướng Nguyễn Văn Hinh, với tư-cách Tổng Tham-Mưu-Trưởng Quân-Đội Quốc-Gia Việt-Nam, đã sử-dụng quân-đội để chống lại, với khẩu-hiệu Mười Vé Phi-Cơ cho gia-đình họ Ngô [ra khỏi Việt-Nam], hay là tính-mạng của cả trăm ngàn (?) chiến-sĩ Quốc-Gia?
          Tại Đệ-Nhị Quân-Khu, dưới quyền Tư-Lệnh là Đại-Tá Trương Văn Xương, Phòng 5, do Đại-Úy Đặng Văn An chỉ-huy, cầm đầu các hoạt-động của quân-đội, và cả dân-chúng, chống lại họ Ngô.  Và tôi là người phụ-trách viết bài thời-luận, tuyên-truyền, hiển-nhiên phải nằm trong phe Hinh+Xương.

          Nhưng tôi tự mình tách ra, tránh né âm-mưu của họ, bằng cách không những đã không viết gì chống-đối Ông Diệm, mà còn đả-kích thực-dân Pháp lúc đó đang còn thao-túng chính-quyền Quốc-Gia và có cố-vấn trong Quân-Đội Việt-Nam, đồng-thời đề-cao lý-tưởng tự-do mà Hoa-Kỳ gieo-rắc khắp năm châu.  

          Đài Huế hồi đó phát trên làn sóng rất mạnh, thính-giả nghe rõ cả ngoài Miền Bắc lẫn trong Miền Nam.

          Trong những ngày khởi-sự ủng-hộ Ông Diệm, tôi được người bạn là nhạc-sĩ Ngọc-Linh, từ nhóm thân-Diệm đầu tiên, đến móc nối để lợi-dụng Tiếng Nói Quân-Đội mà củng-cố vị-thế của thủ-tướng đang bấp-bênh trong Nam.

          Tôi biết rõ hơn về nhân-vật Ngô Đình Diệm, lúc đó vẫn còn xa-lạ đối với đại-đa-số đồng-bào, phần lớn là nhờ nhạc-sĩ Ngọc-Linh.
          Thế là tôi công-khai ly-khai, dùng Đài Quân-Đội Miền Trung để chính-thức chống lại Hinh+Xương, tức là chống lại Pháp, và hậu-thuẫn Diệm là người của Thế-Giới Tự-Do tức của Hoa-Kỳ.

           Phe Hinh+Xương phải lập một đài phát-thanh khác, nhưng nhỏ và yếu nên chỉ nghe được quanh Huế mà thôi.

          Kết-quả là Tiếng Nói Quân-Đội của tôi, nghe được khắp nước, nhất là ở Sài-Gòn, đã góp một phần tích-cực tác-động quân-sĩ, trấn-an dân-nhân, ổn-định tình-hình, giúp Ngô Thủ-Tướng thoát cảnh khốn-đốn ban đầu... 

          Nhạc-sĩ Ngọc Linh là bào-đệ của Giáo-Sư Lê Hữu Mục.
          Tôi quen Giáo-Sư Lê Hữu Mục trước tiên là qua nhạc-sĩ Ngọc-Linh.  

          Lê Hữu Mục là một trong số các nhà khoa-bảng/trí-thức hiếm-hoi của Huế thời bấy giờ. Ông dạy đại-học, nhưng ông cũng là một tay chơi đàn tuyệt-vời.

          Chương-trình phát-thanh của tôi, ngoài các mục bình-luận thời-cuộc, tin-tức thời-sự, điểm báo, phóng-sự chiến-trường, quân-nhân tìm hiểu, Anh-ngữ thực-hành (lớp dạy tiếng Anh vô-tuyến đầu tiên cho người Việt-Nam do tôi đảm-trách), thi-ca, kịch vô-tuyến, nhạc ngoại-quốc, cổ-nhạc, dân-ca 3 Miền, đương-nhiên là có tân-nhạc; mà mục tân-nhạc của Đài Quân-Đội Miền Trung hồi ấy thì vượt trội hẳn mục tân-nhạc của Đài dân-sự Huế, vì các tài-năng, nhất là giới trẻ, đều đã đổ dồn qua phía nhà-binh (một phần là do Phòng 5 trả tiền thù-lao cao hơn).
          Các ca-sĩ như Ngọc-Cẩm & Nguyễn Hữu ThiếtKim TướcHà ThanhBạch Yến, v.v... đều hát ở đây trước khi dời vào Sài-Gòn.
          Điều-khiển ban tân-nhạc thì có các nhạc-sĩ tên-tuổi như Lê Quang NhạcƯng LangLâm TuyềnVăn GiảngLê Trọng Nguyễn, v.v...
          Nhưng trong mấy năm có Ngọc Linh giúp tôi ở Đài Quân-Đội Miền Trung thì trên thực-tế Giáo-Sư Lê Hữu Mục là nhạc-trưởng, vì ông có tài sử-dụng và phối-hợp các nhạc-cụ, sắp-xếp chương-trình, giải-quyết các vấn-đề liên-quan.
          Điều đáng nói nhất là Giáo-Sư Lê Hữu Mục chỉ đến chơi đàn với tư-cách nghệ-sĩ và thân-hữu, cống-hiến tài-năng cho thính-giả bốn phương, chứ không phải là bán công trình-tấu để nhận tiền thù-lao.
          Do đó, Giáo-Sư Lê Hữu Mục có nhiều uy-tín hơn và được mọi người kính trọng hơn. 
          Tôi gần-gũi với Giáo-Sư Lê Hữu Mục nhiều hơn là vào thời-gian ông ra tờ tuần-báo Rạng Đông.
          Tôi thấy ông làm mọi việc, hầu như là chủ-nhiệm kiêm chủ-bút kiêm tổng-thư-ký tòa-soạn, đích-thân đọc kỹ từng bài lai-cảo, tìm hiểu từng tác-giả, giải-đáp thắc-mắc cho từng người.
          Thế mà ông còn lo về phần trước-tác của chính ông.
          Trong lúc đó, ông là giáo-sư giảng-dạy tại Viện Đại-Học Huế, nơi có đặc-san Đại Học với sự đóng góp bài-vở giá-trị, nhất là nghiên-cứu văn-học, triết-học, lịch-sử, v.v... của những thành-phần ưu-tú như ông. 
          Riêng với tờ tuần-báo Rạng Đông, tôi được ông giao giữ mục Vườn Thơ.
          Rõ-ràng là ông, nếu không làm thơ, thì cũng là một tay rành về thơ, hơn là chỉ một độc-giả yêu thơ; và ông đã dành thời-gian mời các nhà-thơ đến dự những buổi mạn-đàm về thơ, tại tư-thất ông là nơi dùng làm tòa-soạn của tờ Rạng Đông.

          Trong ký-ức tôi, ít nhất có hai kỷ-niệm vẫn còn đậm nét sau bao khúc quanh thời-gian.

          Từ cuối tháng 10 năm 1956 trở đi, mãn hạn quân-dịch, tôi rời Tiếng Nói Quân-Đội ra khỏi môi-trường văn-nghệ (văn thơ kịch nhạc) của chính-quyền, về lại với ngành Cảnh-Sát Công-An.
          Bên phía Thông-Tin (chủ-chốt văn-nghệ), từ Nha Trung-Phần đến Ty Thừa-Thiên, có chuyện tranh-giành ảnh-hưởng giữa các nhân-vật, đều là nhà-thơ, về các chức-vụ chỉ-huy trong ngành Thông-Tin. Trong khung-cảnh đó, có việc dò-xét moi-móc đời tư của nhau, cốt dìm người khác để mình leo lên.
          Trong một buổi họp tại tòa-soạn tuần-báo Rạng Đông, nhà-thơ Đỗ Tấn (tên thật là Đỗ Tấn Xuân, tác-giả tập thơ Mùa Hoa Sim Nở), đã đùa chỉ tôi mà bảo: Anh là cảnh-sát văn-nghệ đấy nhé!  Nó chỉ có nghĩa là một viên-chức cảnh-sát mà làm văn-nghệ, nhưng nó cũng có nghĩa ngầm là một viên-chức mật-vụ, hoặc văn-nghệ-sĩ mà làm công-tác dò-xét, nhắm chính vào giới văn-nghệ.  Ý hẳn Đỗ Tấn muốn chọt một kẻ nào đó trong số nhà-thơ viên-chức Thông-Tin có mặt trong buổi họp ấy, song câu nói đó làm tôi nổi sùng, vì tôi không ở trong ngành Thông-Tin.
          Tôi thấy Giáo-Sư Lê Hữu Mục có vẻ tinh-ý thông-cảm tâm-trạng của tôi.
          Lát sau, ông lấy ra một bài thơ của tôi, đọc lên, phê-bình với lời ngợi-khen, rồi kết-luận:    
          Thanh-Thanh bao giờ cũng vẫn là Thanh-Thanh.
          Tôi đoán là ông gián-tiếp trả lời Đỗ Tấn giùm tôi, nên tôi thầm cám ơn ông.
          Hồi đó, dân Huế vẫn còn thủ-cựu, nếu không nói là cổ-hủ, lạc-hậu hay quan-liêu.  Đi ra khỏi nhà thì phải phục-sức đường-hoàng, nhét áo trong quần, không mặc sơ-mi chim-cò (có hình, có hoa).  Nói-năng thì phải lựa lời, nhất là tôn-trọng tuổi-tác, địa-vị xã-hội, cấp-chức chính-quyền.
          Những ai tiếp-xúc với Giáo-Sư Lê Hữu Mục, dù không phải là học-sinh/sinh-viên, cũng vẫn gọi ông là giáo-sư, thông-thường thì gọi ông là ông.
          Thế mà, có một hôm, trong buổi họp, nhà-thơ Trần Dạ Từ, đã gọi Giáo-Sư Lê Hữu Mục là anh.
          Tiếng anh mà Trần Dạ Từ, người trẻ tuổi nhất, chưa có sự-nghiệp, dùng để gọi một giáo-sư đại-học, một trong số ít các nhà trí-thức được chế-độ trọng-vọng, đã gây ngạc-nhiên cho nhiều người.
          Trần Dạ Từ thì hồn-nhiên, không để ý gì đến chuyện đó.
          Nhưng khi ra khỏi tòa-soạn Rạng Đông, tôi nghe có tiếng xì-xầm: ông Mục bất-bình vì Trần Dạ Từ gọi ông là anh.
          Dù sao, tôi vẫn không tin là Giáo-Sư Lê Hữu Mục bực Trần Dạ Từ về chuyện đó, bởi ông không hề có ý lập nên một Hội của các nhà-thơ, để giữ chức-vụ Hội-Trưởng hay Chủ-Tịch (như bên Hội Văn-Nghệ-Sĩ và Ký-Giả Miền Trung), không phân-biệt gì khi mời các nhà-thơ đến họp, và trước sau ông cũng vẫn là một người yêu thơ, có tâm-hồn thơ.   

           Về sau, vì hoàn-cảnh chung của Đất Nước, cũng như riêng của cá-nhân, tôi không còn gặp mặt Giáo-Sư Lê Hữu Mục, nhưng vẫn gặp ông trong một số tác-phẩm của ông.

          Về mặt văn-học nghệ-thuật, ông đã đóng góp vào kho tàng Văn-Hóa Việt-Nam nhiều công-trình biên-khảo có giá-trị cao.
          Tuy ở xa ông, nhưng khi đề-cập đến ông, tôi vẫn còn nhớ thời-gian cộng-tác với ông qua tờ tuần-báo Rạng Đông với lòng kính mến như tự ngày nào.

                                                                                 Alameda, Tháng Tư 2007
                                                                                 Thanh-Thanh (Lê Xuân Nhuận)

 


OPEN LETTER • TÂM THƯ

posted Nov 5, 2017, 4:42 AM by Le Phan   [ updated Nov 6, 2017, 2:50 AM ]

   

Dr. Long Nguyen

Hi-Tech Entrepreneur

 Dr. Long V. Nguyen is Founder of Pragmatics, Inc., an information technology firm based in Reston, VA.  He provides overall strategic guidance and direction to senior management in operations, business development and finance. Pragmatics was established in 1985 and delivers innovative solutions to clients in numerous defense and civilian agencies, including the Departments of the Army, Navy, Air Force, Homeland Security, State, Commerce, Treasury, Transportation, and Labor.  Over the years, Pragmatics has performed on more than 1,000 projects for more than 100 different customers.  Pragmatics has been externally appraised at CMMI Level 5 (highest level), one of very few companies (world-wide) at that level.  Pragmatics is also registered for ISO 9001, 20,000 and 27,000.  Prior to Pragmatics, Dr. Nguyen had a distinguished academic career, in which he taught computer science at Georgetown University, Indiana University-Purdue University.

He also served as a member of the Transition Committee for Virginia’s Governor-Elect Tim Kaine in 2005.

A longtime philanthropist, Dr. Nguyen has established relief funds for numerous disasters, including 9/11 victims, an earthquake in Nepal, a typhoon in the Philippines, tornadoes and storms in Oklahoma, an earthquake and tsunami in Japan, Hurricane Sandy, an earthquake in Haiti, and Hurricane Katrina.  Supporting our nation’s wounded veterans and their families is also important to him, and he has made numerous donations over many years to benefit and support them.

For the Vietnamese community in America, Dr. Nguyen:

-       Contributed substantially to the Smithsonian Vietnamese American Heritage Endowment

-       Contributed for 30 years to VN Association for the Handicapped to provide artificial limbs and wheelchairs to wounded warriors in VN

-       Contributed over the years to many organizations such as AALead, Scout Jamborees,  Vietnamese Student Associations   

For the Vietnamese people in Vietnam, Dr. Nguyen:

-       Provided scholarships to students at the University of Ho Chi Minh City

-       Supported a Da Nang Hospital

-       Provided financial support and lunch to poor patients and their families at Hue hospital

-       Provided financial support for cataract operations to poor patients at a Can Tho hospital

-       Built a kindergarten school educating about 150 children

-       Provided about 100 scholarships every year for 20 years

He has created endowments at both George Mason University and Iowa State University in honor of his past academic advisors.  In 2007, he established the Lanh and Oanh Nguyen (his parents) Endowed Chair in Software Engineering at Iowa State University.  In 2009, he and his wife donated $5M to the School of Engineering/IT at George Mason University which names the new Engineering Building after them.

His awards include:

- 2016 Mason Medal from George Mason University

- 2016 Distinguished Alumni Award from Iowa State University

- 2010 Ernst & Young Entrepreneur of the Year

- 2010 Executive of the Year from the Greater Washington Government Contractor

- 2008 Ellis Island Medal of Honor for showing outstanding qualities in his personal and professional life, yet maintaining the richness of his heritage

- 2008 Washington Business Journal Minority Business Leader Award

- 2007 Corporate Leader from The Center for Multicultural Human Services

- 2006 Ernst & Young Entrepreneur of the Year Finalist

- 2006 Leadership Award from the International Leadership Foundation

- 2005 Federal 100 Awardee

- 2005 Executive of the Year Finalist from the Greater Washington Government Contractor Awards

-  2004 “Entrepreneur of the Year” award from the Diversity Advisory Board of George Mason University

- 2004 Citation of Merit from Iowa State University. 

Dr. Nguyen earned his undergraduate degree in physics at North Carolina State University, his master's degree, also in physics, at University of Virginia, and his doctorate in computer science at Iowa State University.

Buổi nói chuyện của Tiến Sĩ Nguyễn Võ Long, Sáng Lập Viên cũng là Chủ Tịch Phong Trào Việt Hưng

posted Nov 2, 2017, 8:57 AM by Le Phan   [ updated Nov 5, 2017, 4:36 AM ]

Ottawa, ngày 1 tháng 11 năm 2017
Kính thưa quý vị,

Từ phương trời xa xăm, chúng ta đã và đang nhìn về quê hương yêu dấu. Đã hơn bốn mươi năm trôi qua với bao thăng trầm đổi thay, từ kinh tế đến giáo dục, từ các phương kế ngoại giao đến việc chỉnh đốn các hạ tầng cơ sở trong nước, liên tục đổi thay cho thích hợp với trào lưu quốc tế. Một trong những thay đổi đó là sự ồ ạt đầu tư vào Việt Nam, một đất nước rất giàu về tài nguyên thiên nhiên. Nhà cầm quyền Cộng Sản Việt Nam đã hoa mắt trước những số tiền đầu tư khổng lồ và đã mở rộng cửa cho ngoại bang vào Việt Nam, trong đó đại đa số là bọn Tàu Trung Cộng. Chúng là những người đồng chí của đảng Cộng Sản Việt Nam, lợi dụng sự kính nể và nhu nhược trong đường lối bang giao của nhà cầm quyền Cộng Sản Việt Nam. 

Về mặt quân sự Trung Cộng xua quân xâm chiếm quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa, đưa hạm đội Trung Cộng vào trấn áp biển Đông. Về mặt kinh tế ngoại giao Trung Cộng thuê nhượng và đưa nhân công vào khai thác một cách vô trách nhiệm các khu vục giàu tài nguyên thiên nhiên. Lợi dụng sự kiểm soát yếu kém của nhà cầm quyền Cộng Sản Việt Nam, họ âm thầm đưa vũ khí vào VN để thành lập và bảo vệ các khu tự trị như ở Tây Nguyên và Hà Tỉnh. Đó chưa kể những sự đầu độc và phá hoại môi trường của những công ty ngoại quốc đầu tư vào VN. Viễn cảnh thật đen tối cho đất nước VN chúng ta, không biết lúc nào sẽ mất vào tay Trung Cộng. 

Kính thưa quý vị, Cộng Đồng Người Việt Ottawa hân hạnh giới thiệu đến quý vị một tổ chức mới được thành lập tại Hoa Kỳ đó là Phong Trào Việt Hưng (https://www.viet-hung.org) và chúng tôi sẽ tổ chức một buổi nói chuyện của Tiến Sĩ Nguyễn Võ Long, Sáng Lập Viên cũng là Chủ Tịch Phong Trào Việt Hưng. Đây là chuyến công du đầu tiên ngoài Hoa Kỳ của ông và Ban Chấp Hành Phong Trào Việt Hưng, ông sẽ có cơ hội trình bày về mục tiêu, tôn chỉ và đường lối của Phong Trào Việt Hưng dưới phương châm: Đuổi Tàu Cứu Nước.

Kính mời quý vị tham gia buổi nói chuyện do Cộng Đồng Người Việt Ottawa tổ chức vào lúc 9 giờ 30 sáng ngày thứ Bảy 25 tháng 11 năm 2017 tại Tom Brown Arena, số 141 đường Bayview Rd, Ottawa. Chúng ta sẽ có dịp chào đón và cổ võ cho những người nặng lòng với dân tộc Việt Nam, những người ái quốc trước nguy cơ của đất nước. Những mối ưu tư của những người con Việt xa quê cha đất tổ, sẽ giúp chúng ta đoàn kết thành một tập thể vững mạnh, tranh đấu cho tiền đồ đất nước trước hiểm họa xâm lăng từ phương Bắc.

Thân ái chào đoàn kết và hẹn gặp lại quý vị trong buổi nói chuyện sắp tới.

Thay mặt Ban Chấp Hành và Hội Đồng Quản Trị
Cộng Đồng Người Việt Ottawa

Lê Phan

Buổi chiếu Film "Chân trời tím" tại rạp Imagine Cinemas, Ottawa

posted Nov 2, 2017, 8:47 AM by Le Phan   [ updated Nov 2, 2017, 9:04 AM ]

Tôi đi xem phim Chân Trời Tím tại San Jose. 

Buổi chiếu Film "Chân trời tím" vào sáng Chủ Nhật Vừa qua do Dân Sinh Media thực hiện - thật thành công như mong đợi . 

Lần đầu tiên hội trường của quận hạt Santa Clara đã đông nghẹt, khoảng 500 người, phải kê thêm ghế xếp, chưa kể một số khán giả đến trễ cũng đành đứng chen vào hết những góc còn trống của lối đi. Đa số thành phần khán giả thuộc hàng trung niên và cao niên, nhưng chúng tôi không khỏi ngạc nhiên khi được biết rất ít người đã xem qua phim này tại Saigon trước đây, mặc dù họ có nghe nói, hoặc có đọc qua tiểu thuyết cùng tựa đề của nhà văn Văn Quang. 
 
 

Cũng trong dịp này , Chúng tôi may mắn được dịp phỏng vấn trò chuyện với 3 nhân vật đã hợp tác với Chân trời tím : 
1. Cô Lệ Hiền, người đã lồng tiếng (Voice over) cho 2 nữ tài tử Kim Vui và Mộng Tuyền. Cô có chất giọng thật ngọt ngào, nghe ấm áp , mát rượi và có thể diễn tả tài tình tâm lý các nhân vật nữ qua giọng của cả 3 miền. Được biết Cô Lệ Hiền, một xướng ngôn viên đài phát thanh ngày xưa, đã là giọng nói lồng tiếng độc quyền cho Mỹ Vân Film trong suốt gần 20 năm. Cô đã đảm nhiệm vai trò lồng tiếng cho tất ca các vai nữ trong phim, già trẻ lớn bé, nam trung bắc. 

2. Họa sĩ Trương Thị Thịnh, từng là giáo sư hội họa trường cao đẳng mỹ thuật của Saigon trước 75, cũng là người đã vẽ chân dung bức tranh khỏa thân của nhân vật tên Liên do tài tử Kim Vui thủ vai chính. Bức tranh đó được Cô Kim Vui giữ riêng và mãi đến năm 2012, Bà mới tình cờ gặp lại Kim Vui và đích thân ký tên lên bức tranh sau 40 năm lưu lạc. 

3. Đại Tá không quân Trần Đỗ Cung, năm nay 94 T, chịu khó ngồi xe lăn đến xem Film. Tôi không khỏi bùi ngùi nhớ lại hình ảnh Trung Tá Lạc oai hùng do chính DT Đỗ Cung đóng ngay ở cảnh đầu lúc vừa vào Film, trong vai cấp chỉ huy của Hạ sĩ Phi (do Hùng Cường làm tài xế lái xe Jeep cho ông).

Khán giả lớn tuổi bày tỏ sự xúc động, thấy lại phần đời nào đó của mình, trong cuốn Film này. Khán giả trẻ chia xẻ sự ngạc nhiên hâm mộ khi xem một cuốn Film VN được thực hiện từ lúc họ chưa ra đời, với kỹ thuật, hình ảnh màu sắc và các tài tử diễn xuất đều đẹp và chuyên nghiệp , ngoài sức tưởng tượng. 

Riêng tôi, xem lại lần thứ 2 tại hải ngoại, tôi không cầm được nước mắt xót xa ở một vài đoạn, đặc biệt lúc tiền đồn 12 xảy ra trận đánh kịch liệt. Rồi có lúc chảy nước mắt cảm động và hãnh diện nhìn thấy lại hình ảnh oai hùng của các quân nhân trên đường phố thủ đô đây đó lúc về phép, hình ảnh phố xá Saigon năm xưa, tiền đồn heo hút, hàng rào kẽm gai, dấu tích chiến tranh, nguyên nhân oan trái của sinh ly tử biệt một thời. Nhưng có lẽ xúc động nhất khi nghe tiếng hát Thái Thanh cất lên " Ôi chỉ là giấc mơ thôi, nghe tình đang chết trong tôi...  và ai qua đời  tôi chiều âm vang ngàn sóng trên lối về nghĩa trang... "  Nửa hồn thương đau và người đi qua đời tôi, hai nhạc phẩm được Phạm Đình Chương viết riêng cho cuốn Film, sau 45 năm đã cùng với tiếng hát huyền thoại Thái Thanh trở thành bất tử. 

Tôi rất thích designs của những chiếc áo dài do Kim Vui và Mộng Tuyền mặc mà tôi đoán do nhà may Thiết Lập trên đường Pasteur thiết kế,  thật sang trọng và lộng lẫy như một thời Saigon - hòn ngọc viễn đông, văn minh, văn hóa và lịch lãm. Ôi ngày ấy biết tìm đâu, đâu giờ? 

Một cuốn phim thực hiện công phu, tốn kém, với sự góp mặt của nhiều tài tử nổi tiếng mà chắc hầu hết chúng ta sẽ khó có dịp tương phùng: Hùng Cường, Bà Năm Sa Đéc, Khả Năng, Ngọc Phu, Bảo Ân, Mộng Tuyền, Ánh Nga. Một cuốn phim đáng xem, gợi lại nhiều kỷ niệm đáng quí, đáng gìn giữ trân trọng. 

Xin hãy cùng chúng tôi bảo tồn nền điện ảnh VNCH bằng cách tích cực ủng hộ Mỹ Vân Film USA, nhằm tạo điều kiện, để chúng tôi tiếp tục khôi phục những bộ phim giá trị kế tiếp.

Xin hãy đón xem CHÂN TRỜI TÍM, lần đầu tiên được công chiếu tại Theatre Rialto, Montreal trưa thứ bảy 25 tháng 11 lúc 1 pm. Và lần đầu tiên tại rạp Imagine Cinemas, Ottawa, 1200 St Laurent Blvd, Ottawa, từ 1 giờ đến 4 giờ ngày Chủ Nhật 26 tháng 11 năm 2017.

Thái Hà 


Chân thành cảm ơn • Bữa Cơm Tình Thương 7

posted Nov 2, 2017, 8:33 AM by Le Phan

Kính thưa quý vị,

Chúng tôi, đại diện cho Ban Chấp Hành và Hội Đồng Quản Trị Cộng Đồng Người Việt Ottawa chân thành cảm ơn quý vị đã đến tham dự và ủng hộ cho Bữa Cơm Tình Thương 7 vừa qua. Trong sáu năm qua, với sự rộng lượng và tấm lòng thương yêu của quý vị dành riêng cho Cộng Đồng Người Việt Ottawa, số tiền chúng tôi quyên góp hàng năm đã gửi đến giúp đỡ nhưng nơi cần sự giúp đỡ của chúng ta. Năm nay, chúng tôi rất vui mừng và cảm động trước sự hưởng ứng nồng nhiệt của quý vị cho Bữa Cơm Tình Thương 7, số tiền quyên góp được, chúng tôi sẽ sung vào quỹ của Cộng Đồng Người Việt Ottawa để tăng cường vào những sinh hoạt trong cộng đồng. Từ việc tổ chức Tết Nguyên Đán, Tết Trung Thu cho đến các sinh hoạt văn hóa, giáo dục, cao niên, thanh niên và thể thao. Số tiền này sẽ giúp chúng tôi trang trải những chi phí liên quan đến việc tổ chức và giúp cho sự liên tục cải thiện và phát triển của văn hóa Việt Nam ngày được được tiến bộ và khả quan hơn.

Một lần nữa, thay mặt cho Ban Chấp Hành và Hội Đồng Quản Trị Cộng Đồng Người Việt Ottawa, chúng tôi xin được tri ân sự đóng góp của quý vị và mong rằng quý vị sẽ tiếp tục ủng hộ chúng tôi để chúng tôi hoàn thành sứ mạng giao phó.

Thay mặt cho Ban Chấp Hành 
và Hội Đồng Quản Trị 
Cộng Đồng Người Việt Ottawa

Lê Phan

Bữa Cơm Tình Thương 7

posted Sep 30, 2017, 5:52 AM by Le Phan   [ updated Nov 6, 2017, 3:01 AM ]


Kính thưa quý vị trong cộng đồng người Việt tại Ottawa,

Năm nay mùa thu sao chóng đến, ngoảnh đầu lại thì mùa hạ đã ra đi, Tết Trung Thu cũng hoàn tất và chỉ vài tuần nữa là Lễ Tạ Ơn lại về. Cộng đồng người Việt chúng ta lại có dịp ngồi lại với nhau trong một Bữa Cơm Tình Thương lần thứ bảy. Trong sáu năm qua, chúng tôi, Ban Chấp Hành của Cộng Đồng Người Việt Ottawa đã đón nhận được nhiều sự ủng hộ từ vật chất cho đến tinh thần của đồng bào tại Ottawa, Gatineau, Kanata, Orleans và Barrhaven. Công ơn giúp đở này rất quan trọng đối với một cộng đồng tỵ nạn nhỏ bé, vì có sự hổ trợ của quý vị mà chúng tôi đã hoàn thành nhiệm vụ giao phó, đó là thắt chặt tình đoàn kết trong cộng đồng người Việt tỵ nạn, cố gắng gìn giữ văn hóa Việt Nam cho thế hệ mai sau và giúp đỡ lẫn nhau trong những tình huống khó khăn. 

Năm nay để cám ơn lòng quan tâm của quý vị, Ban Chấp Hành của Cộng Đồng Người Việt Ottawa sẽ tổ chức một đêm ca vũ nhạc ấm cúng, thư giãn và thoải mái... sau những tháng ngày làm việc nhọc nhằn. Mong rằng quý vị sẽ hoan hỉ tham dự. Và số tiền quyên góp được sẽ dùng vào việc tổ chức Hội Chợ Tết Xuân Mậu Tuất 2018. Bữa Cơm Tình Thương 7 sẽ được tổ chức vào ngày: Chủ Nhật 22 tháng 10 năm 2017 • Từ 6 giờ chiều đến 10 giờ 30 tối, tại Tom Brown Arena • Số 141 đường Bayview, Ottawa. Vé có bán tại các tiệm: Saigon Meats & Vegetables - 777 Somerset St W - (613) 233-3294 và Oriental Charm Houseware & Gifts - 653 Somerset St W - (613) 565-8838 

Chúng tôi rất mong quý vị hưởng ứng lời mời của ban tổ chức để những sinh hoạt của cộng đồng người Việt tỵ nạn không ngừng phát triển và làm phong phú thêm.

Kính chào quý vị
Thay mặt Ban Chấp Hành và Hội Đồng Quản Trị
Cộng Đồng Người Việt Ottawa

Lê Phan


Toàn bộ cuộc phỏng vấn Nữ Minh Tinh Kim Vui...

posted Sep 30, 2017, 5:42 AM by Le Phan

Trong tuần qua Hùng nhận được nhiều lời yêu cầu của nhiều người muốn đọc lại bài phỏng vấn Minh Tinh Điện Ảnh Kim Vui đã đăng báo một tuần trước ngày ra mắt phim CHÂN TRỜI TÍM.  Đây là buổi phỏng vấn qua điện thoại từ Canada đã được đánh máy lại, thực hiện vào tháng 4, 2017.  Sau cuộc phỏng vấn (điện thoại) này là cuộc phỏng vấn truyền hình chính thức tại studio ở Hoa Kỳ mà nữ Minh Tinh đã đặc biệt dành cho Tôn Thất Hùng sau 45 năm ẩn dật ở hải ngoại (đã phát trên nhiều đài truyền hình từ tháng 5, 2017)


Phỏng Vấn MINH TINH KIM VUI

Tôn Thất Hùng có cơ hội liên lạc được với Minh Tinh Điện Ảnh Kim Vui khi thực hiện hai buổi chiếu ra mắt bộ phim xưa Chân Trời Tím ở Canada.  Kim Vui, nữ tài tử chính trong phim cho biết, kể từ ngày định cư ở Hoa Kỳ năm 1972, bà luôn từ chối các cuộc phỏng vấn báo chí từ 45 năm qua, nhưng với Hùng thì bà có nhận xét: “Khi nói chuyện với con, những kỷ niệm xưa tưởng đâu đã quên lại trở về rất dễ dàng, cô cũng rất lạ điều này”.  Và rồi Bà đã đồng ý dành cho Hùng những cuộc phỏng vấn thật chân tình.  Sau đây là buổi phỏng vấn nghệ sĩ Kim Vui (đang ở Nam California) được Tôn Thất Hùng thực hiện qua điện thoại (từ Toronto Canada)

Tôn Thất Hùng: Kính chào cô Kim Vui, những khán giả lớn tuổi sống ở Việt Nam từ vĩ tuyến 17 trở về phía trong này, khi họ nghe tới tên Kim Vui là họ nhắc liền tới phim Chân Trời Tím, hoặc khi nói tới bộ phim thì họ cũng lại nhắc tên cô.  Tính cho tới ngày hôm nay đã là 47 năm rồi.  Vào ngày chủ nhật, 11 tháng 6 sắp tới, bộ phim lại một lần nữa được chiếu lại, đây cũng là lần đầu tiên Chân Trời Tím có mặt trang trọng, sánh vai với các bộ phim quốc tế khác, có Box Office của ngành điện ảnh ở Canada đàng hoàng.  Cảm tưởng của Cô thế nào?

Kim Vui: Cảm tưởng của Kim Vui là có một cái gì đó lâng lâng trong tâm hồn khi nghe Hùng báo tin là bộ phim ra mắt tại Canada.  Kim Vui tưởng đâu bộ phim đã biến mất không còn cơ hội xem lại nữa.  Thời gian đã quá lâu, gần 50 năm rồi, tuổi đời thì càng ngày càng chồng chất...  Những năm trước, Kim Vui có vào các tiệm bán băng, hỏi thăm, nhưng họ nói không có.  Thật là bất ngờ lẫn ngạc nhiên khi Chân Trời Tím quay trở lại.  Kim Vui rất muốn qua Canada để được ngồi trong rạp xem phim cùng với khán giả của mình ngày xưa.  Tuy nhiên sức khỏe Kim Vui hiện nay không được tốt lắm, đi xa phải được bác sĩ cho phép, bác sĩ nói không cho đi lúc này, tiếc quá đi.

Tôn Thất Hùng: Dạ, thật là tiếc, con cứ mong là mời được Cô Kim Vui qua tham dự buổi chiếu phim, vì các khán giả ngày xưa họ hỏi thăm Kim Vui rất nhiều.

Kim Vui: Cô nhớ và trân trọng những khán giả của mình lắm Hùng ơi.  Ở bên Mỹ này, nhiều khi cô đi ngoài đường bỗng có người chạy lại ôm hun, làm cô vừa bất ngờ, vừa hết hồn, vừa cảm động.  
Tôn Thất Hùng: Theo như các bậc trưởng thượng kể lại thì thời đó, Chân Trời Tím đã làm mưa, làm gió ở khắp Việt Nam, từ vĩ tuyến 17 trở về trong nam.  Những giải thưởng nào mà Cô nhận được qua bộ phim Chân Trời Tím?

Kim Vui: Bộ phim nhận được nhiều giải thưởng Văn Học Nghệ Thuật năm 1971, còn nói về cá nhân Kim Vui thì Kim Vui có 2 giải thưởng.  Đó là giải Nữ Diễn Viên Chính Xuất Sắc Nhất do Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu trao.  Tổng thống trao cho một tượng vàng và một mề đay.  Kim Vui vẫn đang giữ hai vật này.  Sau đó thì qua Đài Loan tham dự Liên Hoan Phim Châu Á, cũng được một tượng vàng về diễn xuất nữa.  Hùng biết không, kỷ niệm mà cô nhớ lần ở Đài Loan là cứ ăn thức ăn ở các cuộc tiếp tân ngán quá, cô mới rủ cô Túy Hồng.... con nhớ Túy Hồng kịch sĩ không?  Hai đứa dẫn nhau ra chợ đêm mua chân gà, chân vịt, lòng phá lấu về ăn.  Khi đi thì hai đứa mặc áo quần bình thường, khi về tới nơi thấy phái đoàn chuẩn bị đi dự một buổi tiếp tân khác, cô Tuý Hồng với cô không kịp thay quần áo đẹp, nhảy lên xe đi luôn.  Mấy ông trong đoàn rầy quá trời, họ giận hai cô ra mặt.  Vậy mà khi đi tới chỗ tiếp tân, thức ăn cũng lại quá ngán, họ ăn hổng nổi, tối về khách sạn, cô nói tới phòng cô có chân gà, phá lấu ngon lắm.  Mấy ổng tới đủ hết, cô nói hồi chiều tui đi mua thì rầy tui quá trời, sao giờ cũng ăn (cười rất vui).

Tôn Thất Hùng: Phái đoàn nghệ sĩ từ Việt Nam qua Đài Bắc đông không Cô?

Kim Vui: có Túy Hồng, có Kiều Chinh, có Ánh Nga....  Con có nhớ Ánh Nga trong phim không?

Tôn Thất Hùng: Dạ, con có xem phim, Ánh Nga đóng vai em gái của Mộng Tuyền, là con gái của ông Trung Tá Lạc trong câu chuyện.

Kim Vui: Đúng rồi, Cô với Ánh Nga ở cùng phòng.  Ánh Nga đẹp lắm.  Ánh Nga ủi dùm cô áo dài, làm cháy hết ba cái áo dài của hai đứa luôn.  Cuối cùng cả hai phải mặc đồ đầm.  Con coi hình thấy cô mặc áo đầm lúc đó hông?

Tôn Thất Hùng: À, đúng rồi, hèn gì coi lại các hình ngày xưa, thấy Cô Kim Vui mặc áo đầm rất đẹp khi ở Đài Loan.  Nhìn áo đó rất thời trang, ngay cả bây giờ cũng không có gì lỗi thời cả.

Kim Vui: Cái áo đó là cô designed đó, cô vẽ kiểu, rồi nhà may Kim Phượng may cho cô. Cô biết may mà, cô biết thêu, cô vẽ tranh sơn mài, vẽ tranh lụa, sơn dầu.  Cái áo đó khi qua Mỹ, cô có đem theo làm kỷ niệm, mà tiệm dry clean họ giặt làm sao mà hư mất, uổng ghê.

Tôn Thất Hùng: Cô rời Việt Nam đã quá lâu, Cô còn nhớ những kỷ niệm thời đóng phim ở Sài Gòn không?

Kim Vui: Kỷ niệm thì nhiều lắm Hùng ơi.  Cô nhớ có lần ông tài xế vừa đậu xe ở Chợ Sài Gòn cho cô đi mua trái cây. Cô vừa mới để một chân bước ra thì người ta ào tới, đẩy cửa xe đóng ập lại nghiến chân của cô, tưởng đâu gãy chân.  Cô đau, khóc quá trời. Cô giúp việc nói cô thôi đi cho nhanh, lúc đó có ông nhà báo chụp được tấm hình, người ta bu xung quanh không thấy xe đâu hết, chỉ thấy cô cao hơn người ta một cái đầu.... Lần khác cũng vậy, cô với cô giúp việc ra đường Lê Thánh Tôn, phải bò dưới chân một ông cảnh sát, phía sau xe để vô chợ, vậy mà nhà báo cũng chụp được cảnh đó.  Lần đó hình như là hẹn gặp Trần Quang, bạn bè đi chơi mà khổ vậy đó....  Một lần khác, má cô muốn ăn trái hồng mềm, cô chạy đi mua, cô đang đứng lựa hồng, tự nhiên người ta nhận ra cô, họ nhào tới, họ đẩy cô té vô rổ hồng.  Trời ơi, áo dài trắng của cô dính toàn hồng, cả rổ hồng của bà bán bị nát hết.  Bà ta khóc quá trời, cô nói thôi để cô trả lại tiền, cả vốn cả lời cho bà.  May là lúc đó có cô giúp việc, cổ nói cô ra xe đi, cổ ở lại trả tiền cho bà bán.  Con biết hông, cô chạy ra xe, áo quần cô dính toàn hồng không hà, tơi tả.... Vì tình thương của khán giả nhiều quá, khiến cô sợ ra đường....

Tôn Thất Hùng: Thời đó khán thính giả họ chỉ thấy nghệ sĩ trên báo, trên tivi, qua radio, ít khi họ thấy nghệ sĩ ngoài đời, nên ai cũng muốn tới sờ thử coi mình có phải bằng xương bằng thịt không hả cô?

Kim Vui: thời đó, trước khi phim Chân Trời Tím ra, báo chí đã đăng bài, đăng hình cô rồi.  Có lần cô thèm món bún chả Hà Nội....  Ở chợ Tân Định có một hàng bán rất là ngon.  Cô phải mặc bộ bà ba trắng, đeo kính râm, đội nón lá ra đó ngồi ăn.  Đang ngồi ăn thì có bà kia mua tờ báo coi, thấy hình cô, bả nói: “Tui hay thấy Kim Vui ban đêm ra chợ Trương Minh Giảng ăn bò giò viên lắm, ban ngày thì cổ che dù”.  Lúc đó cô đang ngồi ngay sát bên mà “bã” lại không thấy.  May mà lúc đó mọi người không ai nhận ra cô, chứ họ mà biết là chắc bỏ ăn nữa... (cười).  Bây giờ mỗi lần cô ra khu người Việt, những người lớn tuổi họ nhận ra cô.  Lứa nhỏ như con thì không biết.  Người ta hay sưu tầm mấy tấm hình xưa của cô, rồi mở phone ra cho cô coi.....

Tôn Thất Hùng: con có thông báo trên FaceBook là con sẽ phỏng vấn cô Kim Vui qua điện thoại, ai có câu hỏi gì, xin cho biết thì con sẽ chuyển.  Ở đây có ca sĩ Lê Tuấn hỏi: “Kính chào cô Kim Vui , năm 1971 Lê Tuấn chỉ là đứa trẻ theo mẹ đi xem phim Chân Trời Tím vì má của Lê Tuấn rất thích vẻ đẹp của cô Kim Vui và cô Kiều Chinh. Và cũng năm đó , cả nhà Lê Tuấn có đến nhà hàng Maxim's vừa ăn và thưởng thức chương trình ca vũ nhạc hoành tráng ở đó , Lê Tuấn tận mắt thấy cô Kim Vui trình diễn một bài Spanish khá quen tai với chất giọng Alto rất là hay và sắc vóc sáng đẹp , cộng với nụ cười " hết ga " của cô . Lê Tuấn và người nhà cứ thắc mắc là ngay sau đó điện ảnh Saigon rất phát triển, luôn cả thị trường miền Nam, nhưng sao cô Kim Vui không thừa thắng xông lên mà gần như không đóng phim mới? Và điều nữa là sao trong nhiều năm qua người trong nước không thấy cô Kim Vui tham gia các show quen thuộc ? Xin chúc cô luôn vui khỏe và tươi đẹp, viên mãn với cuộc sống. 

Kim Vui: xin thân chào Lê Tuấn.  Kim Vui đành phải hy sinh sự nghiệp nghệ thuật để tìm cách đưa mấy đứa con qua Mỹ cho con cái ăn học.  Bây giờ con cái thành tài hết, Kim Vui rất mãn nguyện. Kim Vui cũng đưa được cha mẹ qua Mỹ luôn, Kim Vui không còn muốn gì hơn nữa.  Ở Việt Nam giặc giã nhiều quá, Kim Vui thấy không an toàn, nên bằng mọi cách phải đi sớm.  Khi đó cũng có mấy lời mời đóng phim tiếp, nhưng Kim Vui phải ra đi.  Kim Vui rời Việt Nam năm 1972, các con và ba má qua năm 1973, gia đình đoàn tụ hết ở Mỹ.  Bây giờ Lê Tuấn mà xem lại phim thì sẽ thấy khác hơn xưa, vì người lớn hiểu câu chuyện tình và lịch sử  khác thời con nít mà (cười).... Cám ơn Lê Tuấn.

Tôn Thất Hùng: Một người khác cũng ở miền Nam California là ca sĩ Hoài Nam.  “Chào chị Kim Vui..trước 1975 cũng thường xem chị hát trên truyền hình lắm...chị có một nét đẹp rất đặc biệt...phảng phất Sophia Loren, nhìn nổi bật nhất trong các nữ diễn viên thời ấy.  Rất vui được biết chị vẫn sinh hoạt với cộng đồng Việt Nam mình.  Hoài Nam muốn hỏi, trong hai lĩnh vực nghệ thuật: âm nhạc và điện ảnh, chi thích lĩnh vực nào hơn?  Vì với vị trí của một ca sĩ, Hoài Nam rất thích giọng hát của chị.  Giọng chị rất đặc biệt nhu nét đẹp của chị vậy.”

Kim Vui: Kim Vui xin được chào Hoài Nam, rất hân hạnh được em nhớ tới. Năm nay Kim Vui cũng lớn tuổi rồi.  Ngày xưa Kim Vui phải lăn vào kiếm tiền để lo cho con gái bị bệnh nan y, nằm thường trực ở nhà thương Grall gần 7 năm trời.  Em biết đó, nhà thương Grall là tốn kém lắm.  Con gái bây giờ thì khỏe mạnh, đẹp lắm, không biết nó có biết rằng ngày xưa mẹ cực khổ vì tính mạng của con hay không.  Kim Vui thì không hề kể, lên sân khấu thì phải cười thật tươi với khán giả.  Ngày xưa Kim Vui có người chồng đầu tiên bị nghiện rượu.  Người nghiện rượu thì họ đâu biết gì, họ say, họ đánh mình.  Khi họ tỉnh lại, họ hối hận thì thân thể mình đã xác xơ rồi.  Đó cũng là lý do mà Kim Vui phải ly dị và tìm cách đem các con ra khỏi Việt Nam.  Thời đó khán giả thấy Kim Vui khi nào cũng cười, nhưng ai tinh mắt sẽ thấy, khi thì mắt Kim Vui có màu xanh (1), có khi mang màu tím (!), có khi môi bị sưng (!)....  Ông ta uống rượu quá nhiều, qua đời khi mới 50 tuổi.  Trong cuốn sách hồi ký, Kim Vui có kể lại thời gian này.  Hoài Nam có hỏi giữa điện ảnh và âm nhạc, thích cái nào nhất, Kim Vui nói ngay là Kim Vui thích âm nhạc hơn.  Khi đang buồn, mình hát có thể giải bớt u sầu.  Mình có thể dồn hết tâm tư vào một bài hát, chứ đóng phim thì khó diễn tả, vì đâu phải khi nào cũng có vai hợp với tâm trạng của mình.  Cám ơn Hoài Nam đã đặt câu hỏi.

Tôn Thất Hùng: thưa cô, khi mất nước năm 1975, đồng bào tị nạn qua Mỹ, cô có nhiều kỷ niệm thời đó lắm, cô kể thêm cho con nghe vài kỷ niệm

Kim Vui: có lần cô tưởng cô bị chết trong “cốp” xe đó con.  Cái xe thời đó có trunk khá to, cô chở giày dép từ nhà tới cho đồng bào.  Cô chui vô trunk xe, đưa ra từng đôi giày, mọi người thì thích nhìn cô, họ làm cái trunk xe đóng xuống, nó cắt ngang cổ, ngay cột sống của cô.  Đau quá trời, may sao mà không gãy xương.  Lần khác cô đang hát trong một buổi tiệc của ông thị trưởng tổ chức, cô mặc áo kim tuyến chiếu chiếu... Nghe tin có đồng bào tới trại, cô bỏ buổi tiệc, cô chạy đi đón.  Đang đi thì nhìn xuống, thấy mình sao đi đón đồng bào tị nạn mà ăn mặc toàn kim tuyến, thật là không phù hợp... nhưng không còn kịp để thay, cô cột tà áo ngang qua cho xấu đi, rồi chạy tiếp.  Gặp đồng bào, cô phụ với chính quyền ổn định thủ tục, cô nói nhiều quá mà mất giọng luôn.  Sau này cô vào làm xướng ngôn viên cho đài KOAM của Mỹ, chương trình tiếng Việt, dành cho đồng bào mới qua.  Những tin tức cần thiết dành cho đồng bào đừng hoang mang khi ở trong trại tị nạn....  Tối nào cô cũng vô trại thăm đồng bào. Cô bắt cái thang, ngồi trên cao, mọi người ngồi xung quanh. Ai hỏi gì, cô trả lời nấy.... Nhìn chắc giống Bạch Tuyết ngồi kể chuyện lắm... Bây giờ nhớ lại thì thấy vui vui, nhưng khi đó buồn và tủi thân lắm con ơi, mất nước, lòng người ai cũng tan nát.  Cô cũng có gặp các ông lớn qua từ Việt Nam, có gặp cả ông Kỳ nữa... Có bà kia nửa đêm đòi tự tử, cô hoảng hồn chạy vô, chở bà ta về nhà cô ngủ, an ủi suốt đêm... Cô cũng gặp tài tử Bảo Ân nữa....

Tôn Thất Hùng: Oh, con đang đi tìm chú Bảo Ân để xin phỏng vấn đây Cô... Cô còn liên lạc với Chú ấy không Cô?

Kim Vui: Bảo Ân sức khỏe không tốt con ơi.  Bảo Ân sống khép kín lắm, cô với vợ chồng Bảo Ân rất thân với nhau.  Bảo Ân rất dễ thương.  Ngày xưa đúng ra vai Phi trong phim Chân Trời Tím là dành cho Bảo Ân, sau này mấy ông chủ quyết định để Hùng Cường đóng, Bảo Ân tưởng cô không muốn đóng chung, Bảo Ân giận cô một thời gian. Cô đóng phim Chân Trời Tím thôi mà nhiều người giận cô lắm, nhưng thật ra cô đâu có quyền gì mà quyết định.... Cô sẽ tìm Bảo Ân cho con.

Tôn Thất Hùng: cô ơi, từ Việt Nam có thầy giáo Nguyễn Viết Châu, anh ta còn trẻ.  “Chào cô Kim Vui. Em không biết rõ về cô nhiều chỉ biết qua lời kể của ba em, một quân nhân VNCH. Xin cho em hỏi cô là hiện nay cô vẫn còn hoạt động nghệ thuật ở Hải ngoại?”

Kim Vui: Để trả lời câu hỏi của giáo sư Nguyễn Viết Châu, phải chi Kim Vui còn nhỏ, chạy qua xin học...(cười).  Hiện nay Kim Vui chỉ đi hát những chương trình từ thiện chứ còn chương trình thương mại thì Kim Vui đã qua tuổi rồi.  Kim Vui thích làm từ thiện và hay gởi tiền cho nhà thờ đem về Việt Nam dùng để xây cầu, mua gạo cho đồng bào bên đó.

Tôn Thất Hùng: Hồi xưa Cô Kim Vui từng là ca sĩ mà...

Kim Vui: Đầu tiên cô chưa phải là ca sĩ đâu.  Mỗi tuần cô vũ Ballet ở rạp Norodom, sau này chính ông Nguyễn Cao Tăng và cô Minh Trang đã đưa cô ra làm ca sĩ.  Họ cũng là người đặt nghệ danh Kim Vui cho cô.  Không biết tại sao mà ai cũng muốn cô tập bài La Beau Danube Bleu, đi hát cứ bị người ta xếp cho hát bài đó hoặc bị khán giả yêu cầu hát, nhưng cũng vì bài đó mà dây vocal của cô bị hư vì bài hát có notes cao quá, cô phải đi mổ.  Ông Kiến Trúc Sư Ngô Viết Thụ thời đó, hễ tới phòng trà là yêu cầu cô hát bài Giòng Sông Xanh.  Cô mà thấy ổng là cô sợ lắm, hát xong là mất giọng luôn.

Tôn Thất Hùng: Thời đó Cô hát những nơi nào?

Kim Vui: Cô hát ở Maxime, Macabal... nhiều lắm, của Mỹ có, của người Việt Nam mình có, một đêm cô đi hát 11 nơi.  Cô cần tiền lắm con biết không.  Lúc đó cô không nghĩ đến sức khỏe, chỉ biết kiếm có nhiều tiền để chữa bệnh cho con gái nằm liên tục 7 năm trời trong nhà thương Grall.... Lúc đó nhiều lúc kiệt sức, muốn chết thôi.  Sau này cô sợ luôn, có thời gian không muốn hát nữa... Vậy mà sau này, hễ cô đến các buổi tiệc, người ta cứ vỗ tay yêu cầu cô hát, mà trời ơi, mình không chuẩn bị, lâu rồi không hát, không nhớ, cô hát bài này “văng” qua bài kia, thiệt là vui.... Tên cô là Kim Vui mà....

Tôn Thất Hùng: haha, dạ, mỗi lần nói chuyện với Cô, con thấy vui vì Cô rất “positive”, rất yêu đời.  Thưa Cô, còn một câu hỏi nữa của họa sĩ Võ Ngọc Thanh từ Đà Lạt. Chị kể với con là chị xem phim Chân Trời Tím khi đang học lớp đệ nhị.  Chị hỏi: “Giờ cuộc sống cô thế nào? Cô còn hoạt động nghệ thuật không? Và nhìn lại chính mình trong quá khứ qua film Chân Trời Tím, cô thấy ra sao?

Kim Vui: Kim Vui bây giờ lớn tuổi rồi, hiện giờ đang viết cuốn hồi ký, cuộc đời Kim Vui nhiều thăng trầm lắm. 

Tôn Thất Hùng: Cô kể cho chị Võ Ngọc Thanh nghe một chút về hồi ký Cô đang viết đi Cô.

Kim Vui: Hồi nhỏ Kim Vui hay cùng với mẹ đi chôn những người ăn mày.  Khi đó Kim Vui chưa đóng phim, chỉ đang đi hát. Có mấy người ăn mày hay tới ngồi trước nhà, Kim Vui lấy tiền cho họ mỗi tháng, khoảng hai ngàn tám mỗi tháng, bằng thu nhập của một người lao động bình thường, để họ sống... Cô làm chuyện này cho tới khi cô đi Mỹ.  Có bà đó nằm sắp chết ở ... thời đó là rừng, ở Phú Thọ, nơi trồng bông lài, có những con đê .... Bây giờ chắc đổi thay hết rồi.... Nghe người ta nói vậy, Kim Vui với má tới, lúc đó bà ta nằm ở trong bụi.  Hùng và chị Thanh biết không, cô phải chui vô mà vẫn sợ, cô nói má cô có chuyện gì thì kéo cô ra.... Bà ta nắm tay cô, đưa lại một ngàn rưỡi, rồi chết một cách bình yên.  Sau đó cô chôn bà ta.  Hai mẹ con cô đã chôn nhiều người ăn mày thời đó.  Hiện giờ cô lớn tuổi, không còn làm ra tiền như xưa, nên không còn giúp được nhiều người như mình muốn được nữa....  Kể cho Hùng và họa sĩ Võ Ngọc Thanh cái này cho vui, đóng cuốn phim Chân Trời Tím được đâu trên tám trăm ngàn, cô xài gấp ba lần như vậy, vì cô cứ hay bao hết những người trong đoàn phim ăn uống.  Đóng phim xong, kêu hột vịt lộn vô ăn, một gánh của người ta không đủ bán, phải kêu ba người, ba gánh vô mới đủ cho cả đoàn....  Khi làm cuốn phim Chân Trời Tím là thời cô làm có tiền.  Ở nhà cô nuôi chim cút, bán rất có lời, bạc triệu, bạc triệu, tiền cột thành từng bó, bỏ trong cần xé, cô không biết phải làm sao cho hết, người giúp việc trong nhà xin gì cô cũng cho....  

Tôn Thất Hùng: Rất nhiều người vẫn thắc mắc là làm cách nào Cô đi qua Mỹ được, thời đó đâu có dễ đi, mà đi cả gia đình.
Kim Vui: lúc đó cô lập gia đình trở lại với một kiến trúc sư người Mỹ và theo chồng.  Nhưng sau đó cô thấy là hình như không đủ tình yêu.  Sống với người mình không yêu, chỉ là vì tương lai của các con, khổ lắm, không ở với nhau được..... Rồi cũng tan vỡ.  Cô thương một người mà cô gặp năm 1963, cả hai mất liên lạc, gần đây thôi mới gặp lại.  Cô đi kiếm ổng, ổng đi kiếm cô, khi gặp lại thì tuổi đã già, nhưng cả hai quyết định sống chung, làm giấy tờ đàng hoàng, cả hai rất hạnh phúc.  Cô không ngờ vào cuối đời cô mới tìm được hạnh phúc.  Chủ nhật nào ông cũng đưa cô đi nhà thờ, cô đạo Thiên Chúa, còn ông là người Mỹ, tên Frank Scotton, mà đạo Phật. Ông nghe con sắp qua California, ông đã ký sách tặng cho con đây.  Hồi đó ông là nhà báo, qua Việt Nam làm việc trong lực lượng đặc biệt, và rất rành về Châu Á, ông nói tiếng Tàu rất hay.  Con tin không, cả hai đi tìm nhau vòng quanh thế giới.  Ông nhắn tin trên đài VOA, cô tìm tới thì ổng đổi đi chỗ khác, cô để lại địa chỉ, cứ ông chạy đi tìm thì cô lại dọn đi.  Khi cô sống ở Ba Tư, ổng chạy qua tìm thì cô đã dọn qua Ai Cập.... Khi cô nghe nói ông đang làm việc ở Phi Châu, cô quay lại thì ổng lại bị đổi đi rồi....  Bạn bè của cô và của ổng thời thập niên 1960’s hiện giờ chỉ còn vài người, trong đó có một người bị Việt Cộng nhốt tù ngoài Bắc trong chuồng tre, bây giờ về già đủ thứ bệnh, yếu lắm.  Có một ông bạn là bác sĩ qua Việt Nam làm việc, lái xe Jeep đi trên xa lộ ban đêm bị Việt Cộng phục kích, hai ông Mỹ này có súng, núp sau xe bắn lại.  Tụi Việt Cộng bắn nát cái xe mà hai ông bạn không sao cả.  Bây giờ ông ta là bác sĩ sắc đẹp nổi tiếng ở Beverly Hills.  Mới đây bạn cũ gặp nhau, coi lại hình xưa thời còn trẻ chụp hình với nhau, bây giờ cũng còn ngồi chung đây, rất quý.

Tôn Thất Hùng: Cô ơi, họa sĩ Võ Ngọc Thanh có hỏi là bây giờ nhìn lại bộ phim Chân Trời Tím, cô thấy sao?

Kim Vui: Cô thấy vui, vì ở bên ngoài, cô cũng “cà tửng” giống nhân vật trong phim vậy đó.  Năm nay Kim Vui 78 tuổi rồi, cứ sống cho thật vui và thoải mái.  Nhà Kim Vui ngày xưa ở đường Nguyễn Tri Phương ở Đà Lạt.  Hùng cho cô gởi lời thăm và gởi lời chào chị Võ Ngọc Thanh.  

Tôn Thất Hùng: xin cám ơn thời gian khá dài của nghệ sĩ Kim Vui trên điện thoại.  Cô ơi, nãy giờ quá lâu rồi, chắc Cô mệt lắm.  Con sẽ cố gắng thu xếp bay qua California một ngày gần đây.  Kính chúc Cô và Chú luôn nhiều sức khỏe và hạnh phúc.

Kim Vui: Kim Vui xin chào quý khán thính giả và cám ơn quý vị đã yêu thương Kim Vui.  Cầu xin ơn trên ban phước lành cho quý vị và quê hương Việt Nam.  Cô cám ơn Tôn Thất Hùng đã làm cuộc phỏng vấn này.  Hẹn gặp lại con ở California.

Thực hiện tháng 4, 2017
- Bài tường thuật của Chị Duy Hân 
CHÂN TRỜI TÍM NGÀY XƯA
(Bài của Nguyễn Ngọc Duy Hân đăng trên tuần báo Thời Mới)

Không cần nhắm mắt mới thấy được một chân trời tím ngắt, ngày Chúa Nhật 11 tháng 6, 2017 vừa qua chúng tôi mở mắt rất to mà vẫn thấy "tím cả chiều hoang" trong dịp người bạn trẻ Tôn Thất Hùng tổ chức buổi chiếu phim Chân Trời Tím. 
Thật vậy, từ lúc chiếu phim buổi trưa tới phần Tiếp tân - Họp báo buổi chiều, "theme" của chương trình là một màu tím Huế ngọt ngào. Tím từ những posters hình ảnh, bông hoa trang trí, đến màu cà-vạt áo sơ-mi, đến các tà áo dài, khăn trải bàn, khăn giấy lau miệng, thậm chí cả món cơm chiên cũng là cơm lá cẩm sắc tím thơm ngon.... Tất cả đã tạo một ấn tượng sâu đậm trong lòng người dự, trong đó có chúng tôi.

Cuốn phim "Chân Trời Tím" đã bị mất dấu gần 50 năm nay. Những vị được xem phim này ngày xưa chắc nay cũng khá lớn tuổi rồi. Nhờ cháu đời thứ ba của ông bà chủ hãng phim Mỹ Vân là anh Hà Phi, cuốn phim bị hư đã được tu sửa, tái tạo rất công phu và tốn kém, đem lại chân trời tím, đem lại những kỷ niệm xa xưa, những hình ảnh oai hùng của người Lính Việt Nam Cộng Hòa trở về trong tâm khảm mọi người.

Có lẽ nhiều người đã xem và biết về cuốn phim tốn kém nhất thời đó, cũng như đọc cuốn tiểu thuyết của tác giả Văn Quang, nên tôi sẽ không nói về cốt chuyện. Tôi chỉ muốn chia sẻ một chút tâm tình khi xem phim cũng như vài chuyện "râu rìa" liên hệ tới "Chân Trời Tím" này.

Nhân vật chính trong phim là Phi và Liên do Hùng Cường và Kim Vui thủ vai. Hồi bé tôi rất thích Hùng Cường khi đóng cải lương với Bạch Tuyết, Ngọc Giàu...Tôi đã từng len lén lau nước mắt và xây mộng lớn lên mình sẽ mở gánh hát, đóng vai đào thương! Cặp danh ca kích động nhạc Hùng Cường & Mai Lệ Huyền cũng vang dậy tên tuổi một thời. Nhưng cuộc đời người nghệ sĩ dù nổi tiếng tài ba đến đâu cũng không chỉ là vinh hoa, tiếng vỗ tay dưới ánh đèn màu. Khi đóng cuốn Chân Trời Tím, Hùng Cường đã bị người phá, cho côn đồ vào phim trường lớn tiếng chê để áp đảo tinh thần anh: "Hôi mùi cải lương quá!" Chắc chắn các nghệ nhân này cũng từng trải qua những giây phút "khóc lẻ loi một mình". 
Nữ nghệ sĩ Kim Vui được cho là nữ thần sắc đẹp thời ấy, lại hát hay diễn xuất giỏi nhưng đứa con đầu mắc bệnh phải nằm nhà thương lâu dài tốn kém. Có ngày cô đã phải chạy show đi hát 11 chỗ khác nhau để kiếm tiền thuốc thang cho con. Đạo diễn Lê Hoàng Hoa và những nhân vật phụ trong phim có người đã qua đời, có người đang bị bệnh nặng liệt lào, cô đơn rất thương tâm. Có lẽ đã làm người thì phải khổ, dù có nhiều tài năng nổi tiếng hoặc giàu nghèo ra sao. 

Khi chuẩn bị đi xem phim này, tôi nhủ lòng phải bỏ qua các tiêu chuẩn kỹ thuật, chấp nhận lối đối thoại diễn xuất chậm vì 50 năm về trước phim ảnh ít "action" hơn, không công phu tốn kém như các phim Âu Mỹ thời nay. Ngạc nhiên thay, tôi đã thích thú theo dõi, nhất là cảnh chiến trường Việt Nam rất sống động, oai hùng. Những chiến sĩ ngày ấy đã chiến đấu thật dũng cảm, kiên cường.

Tôi vốn có tâm hồn ăn uống, nên để ý tới 2 chi tiết này trong phim. Nhìn cô gái trong phim ăn trái mận thật dòn thật ngon, tôi nhớ cây mận ngày xưa ở nhà mình quá sức. Khi ăn các món bên đây, chúng tôi thường so sánh cho rằng thức ăn thịt cá bên Việt Nam ngon hơn, vì vừa tươi không bị đông lạnh, vừa nuôi trồng tự nhiên không bị công nghiệp hóa, nhưng có lẽ điều quan trọng hơn cả là khi ăn có ba má, có gia đình đầm ấm, có cả một không khí của thời vàng son sum vầy, nên chúng tôi luôn thèm và tiếc nuối.... Một chi tiết khá mắc cười là vũ trường ngày xưa rót whisky phục vụ khách trong ly cao, có chân như ly sâm-banh. Theo đúng sách vở của người pha rượu bartender, dù uống nóng hay lạnh "on the rock", whisky luôn được rót vào ly thấp, không có chân!

Cá tính của cô ca sĩ Liên trong phim cũng không được sắp xếp cho cô thành người dễ thương hơn, làm người yêu của lính mà lính trễ hẹn cô cũng không thông cảm được! Việc cô đi ở với người thương gia luôn say sưa ghen tuông sau này, để rồi bị ông đâm chết cũng không rõ nguyên nhân (hay là khi xem phim tôi đang mơ màng nên không hiểu rõ?). Tôi thắc mắc quá về nhà vào các trang mạng tìm đọc ngay cuốn tiểu thuyết nguyên bản của nhà văn Văn Quang, rồi mới hết ấm ức. Cuối phim nếu chiếc bóng đi về chân trời tím trong tiếng nhạc buồn ray rứt có bước chân chậm hơn một chút chắc tôi sẽ thích hơn...

Nhưng thôi, hãy bỏ qua vài chi tiết nhỏ không hay lắm, mà nhìn vào toàn bộ cuốn phim với những khó khăn phải vượt qua để thực hiện được như thế. Hãy "nhắm mắt cho tôi tìm một thoáng hương xưa" để hương vị tháng ngày hoa mộng và bi tráng thời Cộng Hòa hiện về, để thấy "lối xưa xe ngựa hồn thu thảo", để nhớ về "người đi qua đời tôi", để thấy lòng "nhớ thương chất ngất một chân trời tím ngắt" đầy lãng mạn và yêu thương .... Gần cuối phim hình ảnh lá cờ Vàng ba sọc đỏ dù một góc bị rách nhưng vẫn vươn cao trong gió làm chúng tôi thật xúc động. 

Cuốn phim làm tôi hiểu thêm được suy tư, đời sống của bậc cha anh mình ngày xưa ra sao. Hạ sĩ Phi trong phim đã nói một câu làm tôi suy nghĩ thấm thía vì thấy nó càng đúng hơn trong sinh hoạt hiện tại: "Chúng ta chiến đấu chống Cộng sản, đánh quân thù chứ không đánh nhau". Vâng, ngày nay nhiều khi vô tình chúng ta làm nhụt chí nhau, gây khó khăn trong cuộc đấu tranh chung góp phần xây dựng lại quê hương Tự Do và Dân Chủ, trong các sinh hoạt cộng đồng. Tôi nhủ lòng mình phải cẩn thận hơn, không đánh được giặc thì cũng ít nhất không làm hại đồng đội.

Buổi chiều sau khi xem phim xong, chúng tôi cũng có duyên may dự buổi Tiếp tân-Họp báo và nghe nhạc thính phòng trong khung cảnh ấm cúng và tràn đầy nghệ thuật. Các bài hát đã dùng trong phim với tiếng hát Thái Thanh như "Chân Trời Tím", "Người đi qua đời tôi" và "Nửa hồn thương đau" đã được trình diễn lại. Các nhạc phẩm trữ tình khác mang sắc tím hoặc nói về đời Lính do các ca sĩ địa phương biểu diễn với tiếng nhạc réo rắt đã làm không gian như ngưng đọng. Giáo sư Đỗ Khánh Hoan trong phần diễn giải cũng xác định cuốn phim là một phần của lịch sử hào hùng ngày ấy. Phần câu hỏi của người dự và trả lời của Hà Phi, ca sĩ Thái Hà & Tôn Thất Hùng cũng giải đáp được nhiều thắc mắc, quan tâm về cuốn phim. Nghệ sĩ Kim Vui, bà chủ hãng phim Mỹ Vân cũng gởi lời thăm mọi người qua phần video phỏng vấn. 

Được biết Tôn Thất Hùng đã tốn hơn 4 tháng trời để chuẩn bị cho chương trình giới thiệu bộ phim Chân Trời Tím tới đồng bào Ontario. Hùng vừa phải đối đầu với thời gian, tài chánh, làm việc với nhân viên bộ Phim Ảnh Canada, vừa phải khéo léo để tổ chức rất tỉ mỉ, thành công từng chi tiết, lại lo dịch ra phụ đề tiếng Anh cho giới trẻ hiểu được. Hùng luôn hãnh diện nhận mình là "Con Cháu của Việt Nam Cộng Hòa", người bạn trẻ này rất hay, rất yêu văn hóa nghệ thuật và là gạch nối giữa thế hệ cha ông. Ngoài nghệ sĩ Kim Vui, Hùng đã có liên hệ mật thiết với tài tử Kiều Chinh, cặp danh ca Bạch Yến và nhạc sĩ Trần Quang Hải .... Nếu không có đam mê nghệ thuật, sự hiểu biết về văn hóa thì Hùng không thể nào thực hiện được nhiều sinh hoạt đặc biệt như thế. Xin chân thành cảm ơn bạn trẻ Tôn Thất Hùng và các nhà bảo trợ, thân hữu đã giúp cho chương trình đầy ý nghĩa và thành công.

Nếu bạn chưa xem phim này có thể mua DVD để ủng hộ hãng phim Mỹ Vân. Được biết Hà Phi đang và sẽ tiếp tục tái thực hiện hàng chục bộ phim cũ thuở ấy, kể cả cuốn chưa bao giờ được trình chiếu vì biến cố 1975 ập tới. "Những người muôn năm cũ, hồn ở đâu bây giờ?", linh hồn người xưa chắc cũng rất vui khi những thước phim này được trình chiếu lại.

Ngày nay dưới chế độ Cộng Sản văn hóa ngày càng xuống cấp, nhiều người sống vô cảm, nét đẹp và cái thanh lịch ngày xưa bị phai mờ. Nếu so sánh các hình ảnh trước 1975 với hình ảnh xã hội ngày nay, chắc chắn ai cũng đã thấy rõ chế độ nào "siêu việt" hơn. Công việc làm đẹp cuộc sống, nâng cao giá trị tinh thần, dạy dỗ con cháu và để lại cho các thế hệ tương lai những bằng chứng, những sinh hoạt nghệ thuật tốt đẹp là điều rất đáng quan tâm và thực hiện bằng mọi cách.
Cảm ơn các bậc đi trước, cảm ơn tất cả mọi người đã cho chúng tôi sống lại "những ngày xưa thân ái"....

Nguyễn Ngọc Duy Hân

Chân Trời Tím... Giải Vàng Văn Học Nghệ Thuật và Giải Vàng Nữ Diên Viên Chính xuất sắc nhất của năm 1971

posted Sep 30, 2017, 5:39 AM by Le Phan   [ updated Sep 30, 2017, 5:45 AM ]

Mỹ Vân Films hân hạnh giới thiệu bộ phim CHÂN TRỜI TÍM về Ottawa
Cộng Đồng Người Việt Ottawa và Voice Canada sẽ trình chiếu một xuất duy nhất 
tại rạp Rainbow Cinema- St. Laurent Shopping Centre 
Location: 1200 St. Laurent Blvd, Ottawa, Ontario


Trong tháng 11, hợp tác với Ban Tổ Chức Chương Trình “Canada - Cám Ơn Anh” cùng VOICE Canada, Cộng Đồng Người Việt Ottawa sẽ tổ chức một buổi chiếu phim tựa đề Chân Trời Tím và chương trình văn nghệ với phần trình diễn thời trang với chủ đề Mẹ, Miền ký ức lúc 1 giờ trưa ngày Chủ Nhật 26 tháng 11 năm 2017. Số tiền quyên góp được sẽ ủng hộ cho việc gây quỹ cho các Thương Phế Binh Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa. Vé vào cửa $25 đồng hạng. Kính mời quý vị mua vé đi xem cuốn phim đã đoạt nhiều Giải Vàng Văn Học Nghệ Thuật và Giải Vàng Nữ Diên Viên Chính xuất sắc nhất của năm 1971. 

" Anh yêu những chân trời tím, 
Màu tím thắm thiết của yêu đương của hai đứa chúng mình đi vào tình yêu, đi vào kỷ niệm. 
Anh sẽ đưa em tới đó, anh sẽ sống bên em như màu tím và chân trời, 
Nhưng anh biết không bao giờ chúng ta tới đó " 

Cuốn phim Chân Trời Tím - phim màu với màn ảnh đại vĩ tuyến , đã được Liên Ảnh Công Ty và Mỹ Vân Phim thực hiện và sản xuất năm 1971.  Quả đúng như vậy khi phim Chân Trời Tím được trình chiếu chẳng những thành công về tài chánh, mà còn đoạt giải Văn Học Nghệ Thuật năm 1971. Chưa dừng lại ở đó, Chân Trời Tím lại còn được chiếu tại Lào và Pháp. Đó là lần đầu tiên một cuốn phim Việt Nam phụ đề Pháp ngữ mang tên Lhorizon Pourpre được gởi đi trình chiếu tại Ðại Hội Ðiện Ảnh tổ chức ở Dianard, Anh Quốc.”  Tổng kinh phí sản xuất bộ phim là 14 triệu đồng - một số tiền rất lớn thời điểm đó.
Bộ phim được quay ròng rã ba tháng trời, với 100 xe tăng, 45 máy bay trực thăng, 300 xe cơ giới đủ loại, 600 diễn viên chính phụ và đã thu vào 94 triệu đồng, nghĩa là lời gấp gần 7 lần so với số vốn bỏ ra..
- Ba giải vàng văn học - nghệ thuật toàn quốc.
- Giải Nhất về Nghệ Thuật tại Liên Hoan Phim Á Châu tại Đài Loan 
(Best Artistic Expression Award from the Asian Film Festival).

Cuốn Phim Chân Trời Tím sẽ được trình chiếu vào ngày Chủ Nhật 26 tháng 11 năm 2017
Từ 1 giờ trưa đến 4 giờ chiều. Tại rạp Imagine Cinema 
St Laurent Centre số 1200 St Laurent Blvd, Ottawa. 
Vé có bán tại các tiệm: 
Saigon Meats & Vegetables - 777 Somerset St W - (613) 233-3294 và 
Oriental Charm Houseware & Gifts - 653 Somerset St W - (613) 565-8838

Tôn Thất Hùng ghi thuật:

- Sau 4 tháng kể từ ngày được sự chấp thuận của Mỹ Vân Films để đưa CHÂN TRỜI TÍM về Canada, bộ phim đã được chính thức trình làng, kế đó là buổi họp mặt và gặp gỡ báo chí, thân hào, nhân sĩ.  Chân thành cảm tạ và biết ơn tất cả những sự giúp đỡ, ưu ái của giới truyền thông, các nhà bảo trợ, các thân hữu.  Một bộ phim cách đây gần 50 năm đã được trở lại một cách trang trọng, một nền văn hóa đẹp bị bạo cường bóp méo nay phải được cải chánh.... Xin chân thành tri ân những anh hùng, tử sĩ VNCH đã vị quốc vong thân.

- Buổi chiếu ra mắt bộ phim CHÂN TRỜI TÍM theo đúng phong cách điện ảnh như: phim được xếp theo phân loại do Hội Đồng Kiểm Duyệt Phim Ảnh Ontario (R), phim có phụ đề Anh Ngữ trong bản chiếu tại rạp, phim qua được những điều kiện về kỹ thuật và pháp lý trong ngành điện ảnh để có PO Box riêng, phim chiếu ở rạp chiếu bóng lớn, phim có buổi họp báo trang trọng.

Chân thành cảm tạ các nhà bảo trợ như: Nhà hàng Spring Rolls, Sang Nguyễn (địa ốc), Dessert Trends and Bistro, Tiệm Hoa Flora, River Hill Pharmacy, Thời Báo, VIETV Canada, Thời Mới, SBTN Canada, VBS Canada, Saigon Canada.  

Cảm tạ các văn nghệ sĩ như Nhà Văn Quân Đội Văn Quang, Minh Tinh Điện Ảnh Kim Vui, Giáo Sư Đỗ Khánh Hoan (keynote speaker), MC Trần Thái Lực, các ca sĩ Thái Hà, Kelly Khánh Ly, Lâm Lương, Ngọc Yến, Văn Khang, Huỳnh Sơn, Đoan Nguyên, Ái Ly, Từ Lê, Nguyên Dũng, Phan Ni Tấn, Tâm Huyền, DIễm Hương, Ngọc Bôi, Dương Thái Hòa (pianist), Dale Peters (trong nhóm làm phụ đề) và Hà Khanh Phi (My Van Films)

https://www.youtube.com/watch?v=RbiWMCc5sBg

**Câu hỏi: Có nhiều người hỏi: “Lý do tại sao Hùng đứng ra tổ chức chiếu bộ phim CHÂN TRỜI TÍM tại Toronto?”

Hùng đã trả lời với nhiều tờ báo và đài truyền hình rằng Hùng là thế hệ thứ hai của Việt Nam Cộng Hòa, vì cả Cha và Mẹ mình đều đã có tuổi xuân đi cùng với vận mệnh đất nước.  CHÚNG TÔI  là một sự tiếp nối. 

**Câu hỏi: nghe nói Hùng đã bỏ nhiều công sức cho lần chiếu ra mắt bộ phim Chân Trời Tím theo đúng tiêu chuẩn của ngành điện ảnh, tức là có “rating/phân loại” do Cơ Quan Kiểm Duyệt Phim Ảnh Ontario quyết định, và phim có Box Office.  Xin Hùng nói thêm vài chi tiết.

Một bộ phim ở Bắc Mỹ, khi bắt đầu viết kịch bản là đã có những bước chuẩn bị của hãng phim để đưa tác phẩm làm sao có được hai tiêu chuẩn này (phân loại và có Box Office khi ra rạp lớn). Phim Chân Trời Tím đã mất tích gần 50 năm, khi được tìm thấy không hề có một tiêu chuẩn nào có thể đáp ứng với hệ thống chiếu phim ở Canada.  Điều kiện đầu tiên để đưa đi trình làng, ngoài tiêu chuẩn về hình ảnh và âm thanh được phục hồi, phim không có phụ đề Anh Ngữ, chưa được phân loại....  Khi ấy Hùng, hãng phim Mỹ Vân và một người Canadian phải ngồi xuống thực hiện thật gấp trong thời gian 3 tháng... Những thủ tục phức tạp, những khó khăn kỹ thuật xảy ra ngoài dự tính khi làm việc đã được nhóm trẻ chúng tôi từng bước, an ủi, động viên lẫn nhau để cùng vượt qua....  Và rồi bộ phim có đã được “status” đáng tự hào mà giới điện ảnh, khi nghe đến đều biết rằng bộ phim có đầy đủ các yếu tố để vào thị trường lớn.

Một nỗi đau khổ khác của chính Hùng, một sinh viên đang học về điện ảnh, rằng những bộ phim về chiến tranh Việt Nam trong các kho tư liệu đều là thiên cộng, do giới phản chiến Mỹ làm ra.  Chính vị giáo sư dạy Hùng cũng đã xác nhận rằng 99% các tác phẩm điện ảnh về cuộc chiến (vừa phim tài liệu, vừa phim truyện) được làm trong giai đoạn từ 1954-1975 của Mỹ đều có lợi cho cộng sản.  Nay bộ phim Chân Trời Tím được trình làng vào giòng chính Canada, có phụ đề Anh Ngữ như là một tiếng nói xác định: Quân dân miền Nam chỉ bảo vệ tổ quốc và lý tưởng tự do, còn cộng sản phương Bắc đã xua quân vào hòng chiếm miền Nam.  Những anh hùng của chúng ta thật ra chỉ là những con người bình thường, những thanh niên tuổi đời còn rất trẻ, họ đã dâng hết tuổi xuân của họ để ngăn chặn làn sóng cộng sản... 

Xin mời quý vị hãy đến để ủng hộ chúng tôi, những thế hệ thứ hai, thứ ba của Việt Nam Cộng Hòa cảm thấy được an ủi và lên tinh thần trong một ao ước: cải chính lịch sử, phục hồi và duy trì văn hóa xưa của một thời vàng son, khi quê hương và dân tộc Việt Nam chưa bị đọa đày.


Ủng hộ dự luật S-226 của chính phủ Canada

posted Sep 26, 2017, 7:02 PM by Le Phan

Chúng tôi xin quý hội thành viên giúp phổ biến bức thư đính kèm, kêu gọi các vị dân biểu liên bang ủng hộ dự luật S-226 cho phép chính phủ Canada tịch biên tài sản của các thành phần tham nhũng, vi phạm tự do nhân quyền ngoại quốc, tẩu tán tài sản cướp bóc của nhân dân ra nước ngoài để sung sướng an hưởng bằng mồ hôi nước mắt và cả xương máu của đồng bào ruột thịt tại nước nhà.

Chân thành cảm ơn quý hội.

Trân trọng,

LHNVC


Flight to Freedom / Fuir Vers La Liberté

posted Sep 26, 2017, 6:47 PM by Le Phan   [ updated Sep 30, 2017, 5:25 AM ]

Cộng Đồng Người Việt Ottawa trân trọng kính mời đồng bào đến dự 3 ngày hội thảo 21, 22, và 23 tháng 10 năm 2017. 
Tiêu đề:  Chuyến bay tới bờ Tự do: Kinh nghiệm về vấn đề Tỵ nạn của người Canada kể từ năm 1957 
Và buổi chiếu phim: Một Đêm Không Trăng tại Bảo Tàng Viện Lich Sử từ 6 giờ 30 chiều đến 8 giờ tối. Vào cửa tự do

YouTube Video




1-10 of 324