Tin Tức Cộng Đồng • Vietnamese Community News


Kêu Gọi Đồng Loạt Biểu Tình Phản Đối “Đặc Khu 99 Năm" và “An Ninh Mạng” Vào Ngày 07/07/2018.

posted Jun 21, 2018, 5:36 AM by Le Phan


CỘNG ĐỒNG NGƯỜI VIỆT TỰ DO HẢI NGOẠI
 
Thông Cáo V/v: Kêu Gọi Đồng Loạt Biểu Tình
  
Phản Đối “Đặc Khu 99 Năm" và “An Ninh Mạng”
 
Vào Ngày 07/07/2018.

. 
Kính thưa: 
. 
- Cộng Đồng Người Việt tại Hải Ngoại, 
- Quý vị Lãnh đạo tinh thần các tôn giáo 
- Quý hội cựu quân nhân, 
- Quý vị đại diện các hội đoàn, đoàn thể và tổ chức, 
- Quý vị đại diện giới truyền thông, 
- Cùng toàn thể quý đồng bào. 
. 
Như đồng bào đã biết, Cộng sản Việt Nam đã bán nước, phản quốc từ năm 1958 qua công hàm của Phạm Văn Đồng ký dâng biển cho Tàu cộng. Kế đến là dời cọc mốc nhượng bộ hàng ngàn km vuông tại Biên Giới, bao gồm cả thác Bản Giốc và Ải Nam Quan. Cộng sản Việt Nam còn dành đặc quyền cho Tàu cộng thành lập một số khu tự trị trên lãnh thổ Việt Nam và cấm người Việt Nam ra vào. Ngư dân Việt Nam bị Tàu cộng sát hại khi họ đánh cá trong lãnh hải Việt Nam và giàn khoan HD 981 của Trung cộng ngang nhiên hoạt động trong hải phận Việt Nam cũng là những bằng chứng mà Cộng sản Việt Nam đã cắt đất dâng biển cho Tàu cộng. 
. 
Cái gọi là “dự luật đặc khu 99 năm” qua Quốc hội bù nhìn csvn là một thủ đoạn, xảo thuật của nhà cầm quyền cộng sản Việt Nam nhằm thi hành mật ước mà chúng có thể đã ký với Trung cộng qua hội nghị Thành Đô năm 1990. Dâng ba địa điểm trọng yếu của Việt Nam gồm Vân Đồn, Bắc Vân Phong và Phú Quốc là một hình thức trao chủ quyền cho Trung cộng. Đóng giữ ba địa điểm này là nắm giữ yết hầu, vận mệnh của Việt Nam và toàn quyền kiểm soát lưu thông hàng hải 30 - 40% kinh tế của thế giới. 
. 
Đất Nước Việt Nam là do tổ tiên chúng ta hy sinh xương máu dày công gầy dựng. 
Ngoài ra, quốc hội bù nhìn còn thông qua luật “an ninh mạng” nhằm triệt tiêu quyền tự do ngôn luận và vi phạm quyền riêng tư của người dân, đồng thời ngăn chận sự phát triển của đất nước. 
. 
Đứng trước cảnh Tổ Quốc lâm nguy, nhà cầm quyền cộng sản Việt Nam bán nước và phản quốc, mộng xâm lăng của ngoại bang phương Bắc, Cộng Đồng Người Việt Tự Do Hải Ngoại gồm các quốc gia Hoa Kỳ, Canada, Úc Châu, Á Châu và Âu châu thiết tha kêu gọi toàn thể đồng bào hải ngoại hãy cùng nhau xuống đường tham gia cuộc tổng biểu tình vào thứ 7, ngày 7 tháng 7 năm 2018. 
. 
Chúng tôi kêu gọi toàn thể các cộng đồng Người Việt hải ngoại, tôn giáo, hội đoàn, đoàn thể hãy đồng loạt tổ chức biểu tình cùng một ngày tại các địa điểm thuận tiện nơi Quốc gia quý vị đang cư ngụ. 
. 
Mục đích của cuộc biểu tình quy mô này là để bày tỏ lòng yêu nước của người Việt tại hải ngoại cũng như để hỗ trợ đồng bào tại quốc nội quyết tâm bảo vệ toàn vẹn lãnh thổ và lãnh hải Việt Nam, phản đối những hành động bán nước, phản Quốc và chà đạp các quyền tự do của nhà cầm quyền cộng sản Việt Nam. Vì vận mệnh của đất nước, tiền đồ của tổ tiên và ông cha ta để lại, chúng tôi kêu gọi toàn thể đồng bào hãy đồng loạt xuống đường biểu tình, đồng hành với đồng bào quốc nội. 
. 
Ngoài ra, chúng tôi kêu gọi quý vị tiếp tục tổ chức biểu tình bất cứ lúc nào, nơi nào thuận tiện tại địa phương của quý vị. 
. 
CỘNG ĐỒNG NGƯỜI VIỆT TỰ DO HẢI NGOẠI 
. 
Mọi chi tiết xin quý vị hãy liên lạc với: 
. 
Tại Mỹ: bác sĩ Đỗ Văn Hội (+1 (407) 234 3596), bác sĩ Võ Đình Hữu (+1 (714) 928 3038) 
. 
Tại Canada: bác sĩ Lê Thuần Kiên (+1 (647) 824 2830), ông Trằn Văn Đông (+1 306 261 1815) 
. 
Tại Đức: BS Hoàng Thị Mỹ Lâm ( + 49 -163 674 3097 ) 
. 
Tại Úc: ông Nguyễn Văn Bon (+61 411 616 453), LS Nguyễn Quốc Toàn (+61 400 533 991) 
. 
Trân Trọng, 
Đồng Ký Tên 
. 
- BS Võ Đình Hữu - Chủ Tịch Hội Đồng Đại Biểu Cộng Đồng Người Viêt Quốc Gia Liên Bang Hoa Kỳ. 
- BS Đỗ Văn Hội - Chủ Tịch Hội Đồng Chấp Hành Cộng Đồng Người Việt Quốc Gia Liên Bang Hoa Kỳ. 
. 
- BS Lê Thuần Kiên - Chủ Tịch Liên Hôi Người Việt Canada. 
. 
- BS Hoàng Thị Mỹ Lâm - Chủ Tịch Liên Hội Người Việt Tại CHLB Đức. 
. 
- Ông Nguyễn Văn Bon - Chủ Tịch Cộng Đồng Người Việt Tự Do Úc Châu. 
. 
(Chúng tôi sẽ thêm các cộng đồng khác ở Âu Châu, Á Châu.) 
. 
Hải ngoại ngày 21 tháng 6 năm 2918. 
.

PLEASE SIGN AND SHARE THIS PETITION TO PROTECT ONLINE FREEDOM AND FREEDOM OF EXPRESSION IN VIETNAM

posted Jun 21, 2018, 5:22 AM by Le Phan   [ updated Jun 21, 2018, 5:23 AM ]


On June 12, 2018, the Vietnamese National Assembly passed a controversial cyber security law that
would require giant tech companies like Facebook, Google, Twitter, LinkedIn, Apple and Samsung to
share the personal data of users in Vietnam.
 
There is now no safe place left in Vietnam for people to speak freely.
I am proud to support this petition by the Alliance for Democracy in Vietnam.


PLEASE SIGN AND SHARE THIS PETITION TO 
PROTECT ONLINE FREEDOM AND FREEDOM OF EXPRESSION IN VIETNAM

Thank you for your support,
Senator Thanh Hai Ngo
 
613-943-1599
thanhhai.ngo@sen.parl.gc.ca
senatorngo.ca
@SenatorNgo

GIẶC ĐÃ ĐẾN NHÀ, TOÀN DÂN VIỆT NAM CÒN ĐỢI GÌ MÀ KHÔNG VÙNG DẬY !

posted Jun 13, 2018, 7:48 PM by Le Phan

GIẶC ĐÃ ĐẾN NHÀ, TOÀN DÂN VIỆT NAM CÒN ĐỢI GÌ MÀ KHÔNG VÙNG DẬY !

HỠI CON CHÁU LẠC HỒNG, HÃY MỞ MẮT RA ĐỂ THẤY ĐẤT NƯỚC ĐANG BỊ TÀN PHÁ BỞI GIẶC TÀU VỚI SỰ ĐỒNG LÕA CỦA MỘT BẦY CẦM QUYỀN BÁN NƯỚC. CHẲNG CÒN BAO LÂU CHÚNG SẼ BIẾN VIỆT NAM THÀNH MỘT TỈNH CỦA TRUNG QUỐC, CÙNG CHUNG SỐ PHẬN HẨM HIU CỦA TÂY TẠNG VÀ TÂN CƯƠNG, VÀ DÂN TA SẼ BỊ ĐẨY VÀO CẢNH NÔ LỆ, TRÊN ĐƯỜNG DIỆT VONG.

Chúng ta không còn thời gian nữa đâu, mỗi phút trần trừ là quân thù tiến thêm một bước trong sự khống trị chúng ta. Không tin ư ? Xin bạn hãy chịu khó đọc tiếp : Dưới đây là những điều đã được tiết lộ, có thể kiểm chứng qua các tài liệu trên Mạng ; còn nhiều nhiều nữa tôi không kể ra xiết vì sợ rườm rà hoặc chưa thâu được bằng cứ rõ rệt, nhưng thế cũng đủ để chứng minh âm mưu diệt chủng dân ta để quân Tàu thôn tính nước ta của bè lũ Trung cộng và Hán nô Việt cộng.

Đông dân Việt Nam ở quốc nội bị nhà nước cộng sản bưng bít và tuyên truyền láo phét về mọi mặt, chính trị, kinh tế, xã hội, vv., nhận thấy đời sống của mình ngày càng kiệt quệ, siêu cao thuế nặng, quan chức lộng hành, tai ương bệnh hoạn triền miên, dân Tàu nhan nhản vênh vang khắp mọi nơi đấy, nhưng chỉ biết than trời trách phận mà không tìm hiểu duyên cớ tại sao ra nông nỗi. Nguyên do chính là nhà cầm quyền cộng sản đã bán nước từ lâu cho Tàu cộng.

HỒ CHÍ MINH VÀ HIỆP ƯỚC THÀNH ĐÔ

Giờ thì đã nhiều chứng cứ được đưa ra để khẳng định rằng Hồ Chí Minh, kẻ được nhà nước XHCN vinh danh là cha già dân tộc (làm như trước hắn không có dân Việt !) thực ra chỉ là một tên thiếu tá Tàu cộng, tên thật là Hồ Tập Chương, bí danh Hồ Quang, do Cộng sản quốc tế huấn luyện để nắm đầu nhóm cộng sản Việt Nam vào năm 1939 dưới lốt Nguyễn Tất Thành/Nguyễn Ái Quốc mất tại nhà tù Hồng Kông năm 1932[i]. Nhưng dù là Tàu hay Việt, Hồ Chí Minh cũng trước hết là một kẻ man trá. Vì ngay cái tên Nguyễn Ái Quốc[ii] mà hắn dùng để được coi là một nhà yêu nước văn hay chữ tốt cũng là một cái tên ăn cắp ; bởi chính ra Nguyễn Ái Quốc là bút hiệu chung của ba nhà cách mạng Phan Châu Trinh, Phan Văn Trường và Nguyễn Thế Truyền như Hồ Hữu Tường kể lại trong hồi ký « 40 năm làm báo » ; vì Nguyễn Tất Thành nhờ quen biết Phan Châu Trinh hay lai vãng tới chỗ các ông tụ họp, các ông đã đề nghị cho anh chàng ít học này đội cái tên Nguyễn Ái Quốc, để lừa sự theo dõi của mật thám Pháp đối với các ông ; do thời cơ đó Nguyễn Tất Thành nhận vơ luôn là nhà cách mạng tăm tiếng đã được mời đến hội nghị Tours (nơi Thành, NAQ giả, đọc bản diễn thuyết do NAQ thật viết), tác giả của những áng văn chương hùng hồn chống thực dân, như « Bản án chế độ thực dân », tuy bản văn này rõ ràng là do Nguyễn Thế Truyền viết như ghi trên bản in đầu của tập sách.

Năm 1948, thấy thủ đoạn cướp chính quyền và tuyên bố độc lập xạo[iii]của mình không đủ để cộng sản giật hẳn chính quyền khỏi tay Bảo Đại, Hồ Chí Minh đã quyết dùng vũ lực để lật đổ chế độ quốc gia dưới mỹ từ đánh đuổi thực dân, trong khi Pháp đã hết là thực dân và Việt Nam đang có một chính phủ tự do. Để thực hiện tham vọng này, Hồ Chí Minh đã không ngần ngại hứa biến Việt Nam thành một phần của Trung Quốc để đổi lấy sự hỗ trợ quân sự của Mao Trạch Đông (nếu Hồ tặc là người Tàu thì đó chỉ là việc thi hành lệnh của Mao). Bằng chứng là giao ước ký giữa Hồ và Mao ngày 12/6/1953 tại Quảng Tây[iv].

Cho nên, không lấy gì làm lạ khi vào năm 1990, sau chiến tranh biên giới Việt-Trung (1979-1989)[v], trước sự tan vỡ của các chính thể cộng sản đông Âu, đám chóp bu Hà Nội tham quyền cố vị rủ nhau sang Trung Quốc khấu đầu xin phục tùng đàn anh và nguyện theo gương « Bác » dâng đất nước cho kẻ thù truyền kiếp thông qua mật ước Thành Đô. Đã là mật ước, văn kiện này không hề được công bố, nhưng với thời gian, sự thực thi những điều khoản « lạ lùng » trong đó, cộng với những sự hé lộ từ trong nội bộ đồn ra từ khoảng 2010, sự thật về hành động bán nước vô tiền khoáng hậu của lũ tặc quyền đã được phơi bầy ra ánh sáng. Tháng 4 năm 2013, thiếu tướng Hà Thanh Châu, chính ủy tổng cục công nghiệp quốc phòng, nhân dịp sang Mỹ thăm con du học bên ấy, xin tị nan chính trị và trao cho tạp chí The Foreign magazine một tập tài liệu bí mật của Tổng cục 2, theo đó mật ước Thành Đô chỉ là văn kiện chính thức cụ thể hóa những lời cam kết của Hồ Chí Minh với Trung cộng từ ngay 1926, được chấp nhận bởi nhà cầm quyền Việt Nam khi xin cầu hòa với Bắc Kinh vào tháng 8/1987. Chính Nguyễn Văn Linh đã đề nghị với Đặng Tiểu Bình năm 1987 tại Trùng Khánh rồi năm 1990 tại Thành Đô một chương trình « « sáp nhập Việt Nam vào lãnh thổ Trung Quốc », qua chiến thuật « hòa bình, hữu nghị, chầm chậm, êm ả, kín đáo, không có ai có quyền biết đến » ». Và Đặng Tiểu Bình rồi Giang trạch Dân đã cho Việt Nam một thời hạn chuyển tiếp là 60 năm, phân làm 3 giai đoạn, mỗi giai đoạn 20 năm, kể từ năm 2000 :

2000 - 2020 : Việt Nam là một tỉnh tự trị

2020 - 2040 : Việt Nam là một tỉnh thuộc trị

2040 - 2060 : Việt Nam đổi tên là Âu Lạc và thành một tỉnh lỵ dưới sự quản trị của tổng đốc Quảng Châu.[vi]

Trên thực tế, kết quả của mật ước Thành Đô là một tiến trình sáp nhập Việt Nam vào Trung Quốc được thực thi như sau :

SỰ LỆ THUỘC VỀ CHÍNH TRỊ

- Dựa trên những cam kết của tặc quyền Hà Nội, Bắc Kinh đã sau đó cho in bản đồ Trung Quốc với Việt Nam thuộc vào đất của họ để giảng dạy cho học sinh nước họ rằng Việt Nam là đất Trung Hoa, rồi mỗi khi sinh chuyện với Việt Nam là họ chửi Việt Nam là « đứa con hoang phản bội ». Phía nhà cầm quyền Việt Nam thái độ trước sau vẫn là sự im lặng nhục nhã

- Năm 1992, Việt Nam sửa đổi Hiến pháp ban năm 1980 để xóa bỏ những điều có ý chống Trung Quốc xâm lược.

- Để tỏ lòng « hữu nghị », Việt Nam từ đây phải tránh nhắc tới chiến tranh biên giới với Trung Quốc. Hèn hạ hơn, Hà Nội chịu đục chữ liên quan đến chiến tranh trên mộ của của các tử sĩ Việt Nam trong khi ngược lại để mặc cho Trung Quốc xây nghĩa địa khang trang trên đất ta cho binh lính tử trận của chúng, cũng như không phản kháng khi chúng ủi mồ của binh sĩ Việt Nam trên phần đất cắt cho chúng. Ngoài ra, trong khi Trung Quốc không ngưng kể công và đòi nợ về sự hỗ trợ của chúng trong hai cuộc chiến gọi là chống thực dân và đế quốc (trái với Mý giúp đỡ không Việt Nam Cộng Hòa), Việt Nam không bao giờ dám đòi Trung Quốc bồi thường cho những thiệt hại chúng gây ra trong cuộc chiến biên giới. Thêm vào Việt Nam phải tiếp nhận trở lại những người Hoa ra đi khỏi Việt Nam thời chiến tranh Việt Trung.

- Năm 1999, Việt Nam ký kết với Trung Quốc một hiệp ước về biên giới đất liền, theo đó Việt Nam nhượng cho Trung Quốc khoảng 900 km2[vii], trong số đó có nửa đẹp nhất của thác Bản Giốc và Ải Nam Quan là hai địa điểm lịch sử của nước nhà.

- Năm 2000, hiệp định phân định Vịnh Bắc Việt nhượng cho Trung Quốc bãi Tục Lãm và từ 11000 đến 16000 km2 lãnh hải (tùy theo ước lượng của của các tác giả) ; Việt Nam chỉ còn 53% biển trong vịnh so với 62% trước đây. Thêm vào, Trung Quốc đòi Việt Nam để cho Trung Quốc khai thác chung ngư nghiệp tới 30% lãnh hải khiến cho Trung Quốc thực sự chiếm 2/3 vịnh[viii].

- Về Hoàng Sa Và trường Sa, các đảo này đã bị nhà nước cộng sản gián tiếp nhượng cho Trung cộng từ 1958 qua công hàm nhìn nhận chủ quyền của Trung Quốc trên vùng biển trong giới hạn 12 hải lý, tức giới hạn trong đó có Hoàng Sa và Trường Sa. Cộng sản Việt Nam cãi chì cãi chầy rằng công hàm đó không hề đả động đến hai quần đảo Hoàng Sa Trường Sa, thế thì tại sao ít lâu sau Hà Nội cho in một bản đồ Việt Nam với hai quần đảo này dưới tên Tàu của chúng là Tây Sa và Nam Sa ?[ix] Thêm vào, tại sao Hà Nội cấm dân Việt Nam biểu tình đòi Trung Quốc trả lại Trường Sa - Hoàng Sa, đàn áp và bỏ tù những ai không tuân lệnh ?

- Chính quyền cộng sản Hà Nội vin vào một lối giải thích gượng gạo công ước quốc tế để biện hộ cho sự đánh mất lãnh thổ và lãnh hải ở biên giới, nhưng làm sao bào chữa cho sự dâng cắt dần dà hàng chục ngàn km2 đất rừng, đất dọc biển, đất nội địa, toàn những đất quý giá giàu tài nguyên cho Trung cộng, dưới hình thức nhượng địa tới 70 năm cho công ty của họ khai thác, và lại nữa để họ khai thác bằng cách phá hoại vô tội vạ ?  

- Năm 2013, Việt Nam ký 10 văn kiện « hợp tác » chính thức cho phép Trung Quốc can thiệp vào việc nước của Việt Nam, trong mọi lĩnh vực ngoại giao, an ninh, quốc phòng, kinh tế, thương mại, xã hội, vv. Trung cộng có thể từ đây cài một cách công khai (không cần giấu giếm) cán bộ của mình, được dân gọi là « tình báo Hoa Nam » trong bộ máy công quyền Việt Nam, ở mọi cấp bậc tới tận chức chủ tịch nhà nước (chẳng hạn như Trần Đại Quang, Hoàng Trung Hải, Tô Lâm). Kể từ đại hội nghị thứ 8 (1996) đaị hội nghị nào của Đảng cũng đều chịu sự giám sát của phái đoàn Cộng sản Trung Quốc, và vì đó là thời cất nhắc các quan chức, Trung cộng có thể trực tiếp canh chừng cho chỉ những người thân Trung Quốc được bổ nhiệm. Nhờ có tai mắt khắp nơi Trung cộng có thể cho thanh trừng hay sát hại những người máu mặt có tâm chống đối chúng, ví như vụ trung tướng tổng tham mưu trưởng Đào Trọng Lịch, và trung tướng tư lệnh quân khu 2 (là quân khu rất quan trọng cho sự phòng thủ biên giới phía bắc) Trần Tất Thanh cùng 18 sĩ quan trung cao cấp khác, từng là anh hùng thời chiến tranh biên giới Việt-Trung bỗng tử nạn trong một chuyến bay ở Lào tháng 5/1998, hay vụ thiếu tướng Lê Xuân Duy, cũng tư lệnh quân khu 2 và nghịch Trung bỗng đột ngột tử vong sau ba tháng nhậm chức vào tháng 7/2016.

Chính để thi hành quyết định « tăng cường định hương đứng đắn báo chí và dư luận » ghi trong thỏa ước hợp tác đó, mà Trương Tấn Sang đã lập ra đội « dư luận viên » tráo trở có công tác làm chó săn cho đảng.  

- Trên nguyên tắc dân Việt Nam và Trung Quốc có thể đi lại đễ dàng qua nước nọ nước kia, nhưng trong thực tế đó là một sự ưu đãi đơn phương. Dân Việt sang Trung Quốc vẫn phải chìa hộ chiếu, nhưng dần dà người Hoa tha hồ qua cửa khẩu không bị xét ; mới đây qua những chuyến bay và chuyến tàu đi thẳng từ Trung Quốc đến hải cảng và phi cảng địa phương nhượng cho Trung cộng, người Hoa ra vào Việt Nam thoát hẳn mặt cơ quan công quyền Việt Nam. Vì cả nể hay do một thỏa thuận ngầm giữa hai Đảng, người Hoa có thể cư trú công khai tại Việt Nam mà chẳng ai dám hỏi giấy. Đã thế chúng chỉ cần chấm chỗ nào là quan chức ký giấy trục xuất cư dân bản xứ đổi lấy một số tiền bồi thường rẻ rề rồi giao đất cho quan thầy chỗ đó, gây ra không biết bao là « dân oan » mất nhà mất cửa mất phương tiện sinh kế.  

- Người Hoa sống ở Việt Nam được tặc quyền cho hưởng một quy chế kẻ cả. Chúng có quyền lập khu riêng biệt lớn ngang thị xã, không cho người Việt vào, trong đó chỉ tiếng Tàu và tiền Tàu được sử dụng, ví như tại Bình Dương.

- Tháng giêng 2017 Nguyễn Phú Trọng sang Trung Quốc ký thêm 15 văn kiện xiết chặt hơn sự « hợp tác » một chiều (vì chỉ Trung Quốc có quyền can thiệp vào Việt Nam nhưng Việt Nam không những không có quyền nhòm vào việc của Trung Quốc, còn ngược lại phải tuân thủ mọi yêu cầu của Bắc Kinh), về thương mại kinh tế, văn hóa chính trị, đặc biệt về đào tạo cán bộ cao cấp và an ninh quân sự, với mục đích hợp nhất hai đảng và hai quân đội.

- Tâm địa Hán nô của bè lũ chóp bu Việt cộng thể hiện qua sự sử dụng một lá cờ Trung cộng 6 sao thay vì lá cờ chính thức 5 sao (1 sao lớn với 4 sao nhỏ vây quanh). Theo Mao Trạch Đông 4 sao nhỏ biểu thị 4 giai cấp sĩ nông công thương cùng một chí hướng cộng sản, nhưng theo lối giải thích thông thường của người Hoa dựa trên một truyền thuyết có từ thời Tôn Dật Tiên thì 4 sao nhỏ đó tượng trưng cho 4 tộc lớn ở biên thùy do trung Quốc chinh phục : Mãn Châu, Nội Mông, Tân Cương và Tây Tạng. Như vậy ngôi sao nhỏ do Đảng vẽ thêm có ý biểu hiệu cho Việt Nam, tộc và tỉnh tự trị thứ 5 của Trung Quốc. Lá cờ 6 sao này xuất hiện lần đầu tiên trên đài truyền hình VTV đằng sau một nữ nhân viên, sau đó được mọi người thấy trong tay các em học sinh đứng đường chào đón phó chủ tịch Tập Cận Bình viếng thăm Việt Nam năm 2012. Trước sự phản đối của báo chí, nhà chức trách đổ tội cho lỗi lầm của xưởng in cờ ! Thế nhưng năm 2015 lá cờ 6 sao đó lại được treo trong một cuộc họp giữa cán bộ Việt-Trung, và mới đây dân biểu tình bị công an bắt thấy nó trình ình ở trong đồn cảnh sát. Khi Việt Nam chính thức thành tỉnh của Trung Quốc sẽ chỉ có lá cờ 6 sao đó được treo, thay thế cho lá cờ đỏ sao vàng, chính ra cũng chỉ là một ngọn cờ Trung cộng. Các tín đồ cộng sản Việt Nam nào có biết rằng họ đã bị Hồ Chí Minh chơi trò xỏ lá khi bắt họ nhận hiệu kỳ của Đoàn thanh niên tiên phong cộng sản Trung Hoa[x](chứ không phải cờ của tỉnh Phúc Kiến, là lá cờ cũng do cộng sản chọn nhưng cho Mặt trận giải phóng miền Nam VN !) làm quốc kỳ !

SỰ LỆ THUỘC VỀ VĂN HÓA

Với tinh thần bành trướng của chúng, Trung Quốc không thể không muốn áp đặt văn hóa là cái đích đi đôi với sự chi phối chính trị. Chúng ta đã thấy nó hiện ra trong lá cờ chúng khiến tặc quyền chọn làm quốc kỳ hiện tại (cờ đỏ sao vàng) và tương lai (cờ đỏ sáu sau). Quên rằng chúng vẫn phải đối địch với những nước được thành lập bởi người cùng chủng tộc với chúng như Tân Gia Ba (Singapore) hay Đài Loan, chúng quan niệm Việt Nam sẽ hết là mối nguy nếu dân Việt bị Hán hóa. Cho nên chúng yêu sách tặc quyền Hà Nội ban ra một số nghị quyết :

- Cổ súy tình hữu nghị giữa Trung Quốc và Việt Nam và lấy lẽ đó để xóa bỏ vết tích của cuộc chiến năm 1979-89 : thu hồi các sách báo nói về cuộc chiến ấy, sách giáo khoa không được dành quá 11 giòng cho nó, cấm tuyệt dân chúng tưởng niệm chiến sĩ bỏ mình trong thời gian đó. Kết quả mong muốn là thế hệ trẻ phần lớn không nghĩ rằng nó đã từng xảy ra.

- Cấm chỉ đích danh Trung Quốc mỗi khi Trung Quốc có hành động gây hấn, khinh mạn, trái luật, mà phải dùng những từ vu vơ kiểu như « ngư dân bị tàu lạ bắn ».

- Tránh vinh danh những anh hùng lịch sử có công đánh đuổi giặc Tàu. Nếu không sợ dân phẫn uất lũ Hán nô đã cho dẹp bỏ tượng đài của những nhân vật ấy rồi ; hiện tặc quyền chỉ dám đụng tới tượng thờ tại gia của những vị đó : bằng chứng chuyện xảy ra cho một bức tượng Trần Hưng Đạo ở Lâm Đồng[xi]. Trong bối cảnh này dễ hiểu tại sao một tên tặc khuyển như sư hổ mang Thích Chân Quang, kẻ đã có ác tâm thả hàng tấn cá chim trắng vào sông Hồng, dám tuyên bố trước công chúng rằng Lý Thường Kiệt mang quân sang đánh Trung Quốc là « hỗn ».

- Thi hành những biện pháp truyền bá tiếng Hoa tại Việt Nam : Cho dịch sách báo Trung Quốc, nhất là sách ca ngợi các nhà lãnh đạo Trung cộng. Lồng chương trình của đài truyền hình Trung Quốc vào chương trình của đài truyền hình Việt Nam. Phổ biến phim và nhạc Tàu. Phát sóng những kênh nói toàn tiếng Hoa. Đưa dần tiếng Hoa vào chương trình giáo khoa. Cho phép mở Viện Khổng Tử tại các thành phố lớn của Việt Nam.

SỰ LỆ THUỘC VỀ THƯƠNG MẠI  

Sự hàng phục về chính trị luôn luôn lôi kéo sự áp đảo về kinh tế thương mại. Ngay sau hiệp định về biên giới đường bộ, ngày 7/11/1991 nhà cầm quyền Việt Nam ký với Trung Quốc một hiệp định về thương mại theo đó hai nước trao đổi hàng hóa không hạn chế, với đặc quyền tối ưu đãi. Từ đó không cuộc gặp gỡ nào giữa lãnh đạo hai bên mà không kết thúc bằng một thỏa ước hay điều khoản về thương mại và kinh tế. Các thỏa ước, trên nguyên tắc dựa trên sự bình đẳng vì là trao đổi tự do, thực ra hết sức bất bình đẳng vì hai đối tượng quá chênh lệch về tầm phát triển, khả năng sản xuất và tiền tệ ; đấy là không kể tinh thần nô dịch của các quan chức Việt Nam khiến mỗi yêu cầu của Bắc Kinh biến thành mệnh lệnh, thành thử mỗi chỉ tiêu tăng gia thương mại do Trung Quốc đề xuất được hiểu là Việt Nam phải ưu tiên mua bán và ký hợp đồng với Trung cộng nhiều hơn nữa không cần biết loại hàng hóa và loại doanh nghiệp nhập vào nước có thích hợp hay không. Kết quả là :

- Hàng hóa Trung Quốc tràn ngập Việt Nam, giết dần giết mòn công nghệ Việt Nam do giá rẻ mạt của hàng Trung Quốc tương tự. Vì hàng Việt Nam xuất khẩu chẳng có bao nhiêu (hàng Trung Quốc mua phần lớn là vài nông phẩm như gạo, sắn, cao su, khoáng chất và nhiên liệu  (than, dầu khí), trong khi  thượng vàng hạ cám hàng hóa Trung Quốc (chủ yếu, tới 75%, là hàng công nghệ, thành phẩm, vật tư) đổ vào Việt Nam ; bởi phần lớn hàng Việt Nam bán cho Trung Quốc là nguyên liệu thô, sản xuất cực nhọc lại giá cả kém cỏi, trong khi hàng mua của Trung Quốc là thành phẩm giá cao, cán cân kim ngạch thương mại thiên hẳn về phía Trung Quốc[xii]. Ví như Việt Nam bán 70% sản lượng cao su của mình cho Trung Quốc nhưng lại nhập từ Trung Quốc sản phẩm chế từ cao su trị giá ba lần số cao su bán[xiii].

- Nhờ vào áp lực chính trị và điều kiện tín dụng dễ dàng, Trung Quốc trở thành đối tác thương mại lớn nhất của Việt Nam kể từ 2003. Thay vì đa dạng hóa thị trường để tránh lệ thuộc vào Trung Quốc, Việt Nam chỉ lo đạt chỉ tiêu mậu dịch của Bắc Kinh, đến độ về nhập khẩu không đi hỏi nước khác mà lại đặt mua những thiết bị lạc hậu của Tàu mang về trang bị nhà máy nước mình, gây ra thiệt hại nặng nề cho năng suất cũng như môi trường ; về xuất khẩu thì bất kể lượng tiêu dùng trong nước, trưng thu gạo của nông dân với giá bóc lột (3000 đ/cân) để bán cho Trung Quốc khiến dân thiếu gạo phải đi mua gạo (có khi là gạo giả) nhập từ Trung Quốc với giá gấp ba. Cái lối quản trị thương mại quái đản này xảy ra trong nhiều ngành khác : nhà nước bán hết than Quảng Ninh cho Trung Quốc để rồi không có than dùng[xiv] trong nhà máy nhiệt điện Việt Nam, phải đi mua than của Úc, Nga và Nam Dương (Indonesia) và cả của Trung Quốc với giá cao hơn nhiều[xv]. Cái độc của việc Trung Quốc mua gạo và than của Việt Nam nằm ở sự thực ra Trung Quốc không thiếu gạo cũng như không thiếu than mà còn là nước xuất khẩu hai hàng đó, nhưng chúng dùng áp lực chính trị và tiền nợ để ép Việt Nam bán những sản phẩm cần thiết của mình cho chúng với giá ưu đãi để rồi Việt Nam phải đi mua lại với giá cao hơn cũng loại sản phẩm ấy ngõ hầu đáp ứng nhu cầu của chính mình.   

- Lạ lùng nhưng không hiểu tại sao (ngay báo của đảng cũng lấy làm lạ[xvi])Việt nam là một nước nông nghiệp lại bỗng dưng nhập khẩu rau quả củ của Tàu đầy hóa chất, đôi khi còn là của giả. Nông sản của Việt Nam đâu mất rồi ? Như kiểu gạo, đã bị cơ quan nhà nước trưng thu bán đi để có tiền trả nợ công hay đã do thương lái Tàu mua lậu mua sỉ hết ?

- Hiện thời, trên nguyên tắc[xvii], hàng Trung Quốc phải chịu thuế suất, thuế nhập khẩu, ấy vậy đã ngập thị trường rồi, sang năm 2018, theo quyết định của ASEAN những thuế đó sẽ bị bãi bỏ, liệu sẽ còn hàng Việt Nam để cạnh tranh với chúng không ?

SỰ PHÁ HOẠI KINH TẾ

Việt Nam là một nước nhỏ bé song le được Trời phú cho rất nhiều tài nguyên : rừng vàng, biển bạc, châu thổ phì nhiêu, mỏ quặng phong phú, lại thêm dầu khí ; vì thế cho nên bị tên láng giềng khổng lồ không ngưng nuôi mộng chiếm cứ, xâm lược mấy lần mà vẫn không trôi. Cuối cùng, thời cơ đã đến với Trung quốc nhờ vào một đám cuồng đảng vô liêm sỉ tự nguyện làm tay sai cho quan thầy Tàu ; lần này, học được kinh nghiệm ngàn năm và đặc biệt kinh nghiệm của cuộc chiến biên giới, Trung cộng thấy trước khi dùng đến vũ lực, cần phải hủy hoại kinh tế và môi trường Việt Nam để làm cho dân Việt Nam chẳng chết thì cũng suy nhược mất sức phấn đấu chống lại sự Hoa hóa đất nước. Một khi kinh tế Việt Nam bị lũng đoạn, đương nhiên kinh tế Việt Nam trực thuộc Trung Quốc theo như chủ trương « thực hiện nhất thể hóa kinh tế Việt-Trung…làm cho Việt Nam nhập vào vành đai kinh tế Trung Quốc, … ràng buộc hai nước lại với nhau, Việt Nam muốn phản bội cũng không có thể »[xviii].

Nông nghiệp :

Tuy ngày nay nông nghiệp chỉ chiếm 18% GDP, đại đa số dân Việt (70%) còn là nông dân, nên muốn hủy diệt dân Việt không gì bằng phá hoại ngành nông của Việt Nam. Mặc dầu đồng ruộng phân mảnh, phương tiện tân tiến không mấy được dùng, nông nghiệp Việt Nam đã đạt được nhiều thành tích đáng kể : nước xuất cảng thứ nhất trên thế giới về hạt điều và hồ tiêu, thứ hai về gạo và cà-phê, nước sản xuất thứ 5 về cao-su và thứ 6 về trà ; nhưng vì nông sản xuất khẩu là hàng thô, ít chất lượng cao, giá cả kém, nên nhiều triệu tấn hàng chỉ mang lại có 32 tỷ USD (so với con số 15.000 tỷ USD nông sản trao đổi trên thế giới) năm 2015, có lẽ là năm thịnh cuối cùng của ngành nông Việt Nam. Lý do là từ 2010, nó bị Trung Quốc phá rối qua nhiều phương cách :

- Trung Quốc cho xây đập thủy điện trên thượng lưu sông Hồng và sông Mê Kông ở Vân Nam để giữ độc quyền nước sông đồng thời kiềm chế lưu lượng của sông và ức chế kinh tế và an ninh lương thực của Việt Nam (1/3 nông sản được sản xuất ngoài Bắc và 2/3 trong Nam). Sông Hồng chỉ chảy qua Việt Nam nên Trung cộng không gặp phản đối nào ; ngược lại Việt cộng còn bắt chước đàn anh, cũng xây đập trên sông Hồng (đập Hòa Bình và nhiều dụ án đập khác). Nhưng đánh đổi với điện của đập là hiện tượng giảm trầm tích, lở bờ, xâm mặn, lũ lụt và hạn hán, thiếu nước ngọt, .vv. Những hiện tượng này rất trầm trọng ở châu thổ Cửu Long vì Trung Cộng xây đến cả chục đập trên thượng lưu sông, trong đó có hai công trình khổng lồ là đập Tiểu Loan (dung lượng 15 tỷ m3- 2010) và đập Nọa Trát Độ (dung lượng 23 tỷ m3 – 2012). Vì ở hạ lưu, sông Mê Kông còn chảy qua Miến Điện, Thái Lan, và đặc biệt Lào, Căm Bốt, các quốc gia này đã cùng Việt Nam lập ra một « Ủy hội sông Mê Kông » để bàn về sự quản lý dòng sông hay đúng hơn để thương lượng với Trung Quốc. Song, với tinh thần bá chủ sắc xược Trung cộng không thèm tham gia Ủy hội và bất chấp các lời cảnh cáo từ các tổ chức quốc tế về những nguy hại cho sinh thái của động vật và sinh kế của người dân, chúng vẫn cho các đập của chúng hoạt động, không chấp nhận thông báo gì cho các quốc gia liên can, muốn tháo nước lúc nào thì tháo, cho dù ở hạ lưu đang có hạn hán hay mưa lụt. Không lay chuyển được Trung cộng, các nước kia bèn hùa theo Tàu cũng xây đập. Đặc biệt Lào do thế lợi thiên nhiên, có dự án xây nhiều đập lớn với ước mộng trở thành kẻ cung cấp điện cho toàn vùng. Việt Nam,ở đồng bằng không thể xây đập trên sông Mê Kông, đành chịu trận, để nhòm một nửa miền Tây trước kia trù phú, ruộng nương thẳng cánh cò bay, nay ngập lũ triền miên, mai khô héo lở nứt, dân cư điêu đứng không làm ăn được, phải di tản đi nơi khác, một số ra tận nước ngoài làm mọi cho người.

- Đối với những nông dân còn lại, Trung cộng để cho thương lái[xix] Tàu nghĩ ra trăm ngàn quỷ kế để đưa họ vào chỗ sa sút, thường bằng cách đẩy giá thật cao bất cứ hàng gì, rồi sau một hai vụ, rút lui làm hàng sập giá. Bọn thương lái đi khắp nơi và hỏi mua những món hàng lạ như móng trâu, móng bò, lá khoai, lá điều khô, rễ sắn, rễ tiêu, vv. ; dân quê thường nghèo đói, dốt nát và ham lợi, thấy bán được hàng tầm phào với giá cao là đổ sô vào cuộc, không ngại mổ bò giết trâu (có khi còn đi chặt trộm chân của bò trâu hàng xóm) để rồi trong vùng không còn phương tiện kéo cầy, bứt lá đào rễ để mất cây mất giống. Chúng còn muốn tận diệt những thực vật quý hiếm của Việt Nam và tiếp tục phá rừng bằng cách đặt mua với giá cao lá chua ke, thân cây cu li, gỗ cây sưa, cây kim cương,  cây máu chó vv., chỉ có ở rừng.[xx] Chúng dạy dân độn hàng, làm giả để kiếm thêm lợi. Chúng nhử dân nuôi gián, đỉa, ốc bươu vàng vv., là những động vật tăng sinh có hại cho sinh thái và mùa màng. Dân quê bỏ ruộng vườn chạy theo lợi ảo khiến nông sản giảm sút. Tác động của bọn thương lái gây rối loạn trong thị trường, tổn hại đến kinh tế Việt Nam, nhưng điều lạ hơn là nhà chức trách khoanh tay để cho chúng hoành hành, không điều tra ngành ngọn. Hành vi của chúng có tính quá quy mô và dai dẳng nên không thể bảo chúng chỉ là những cá nhân hoạt động riêng rẽ, mà phải hiểu rằng chúng đang áp dụng một âm mưu thâm độc của Bắc Kinh[xxi].

Lâm nghiệp - phá rừng :

Tổ tiên ta đã để lại cho chúng ta một đất nước với rừng vàng biển bạc. Nhưng chỉ trong 40 năm cái gia tài quý báu ngàn năm của chúng ta đã bị giặc Tàu phá tan với sự đồng lõa của bè lũ tặc quyền Hà Nội. Năm 1943, 43% diện tích Việt Nam (tức 139.905 km2 vì VN thời đó có 325.360 km2, theo con số của tác giả dẫn ở dưới) được rừng che phủ. Trong 30 năm từ 1943 đến 1973, suốt hai cuộc nội chiến mang danh là chống Pháp và Mỹ với bom đạn triền miên chỉ có 22.000 km2 rừng bị hủy hoại[xxii], tức chưa tới 16% rừng chứ không phải 60% như đảng rêu rao, và như vậy sau chiến tranh Việt Nam còn khoảng 118.000 km2 rừng ; nhưng 17 năm sau (1990), trong thời bình, số rừng còn lại chỉ là 91.750 km2, nghĩa là 26.520 km2 bị hủy hoại, nhiều hơn thời chiến tranh. Do đó một chương trình trồng lại rừng đã được phát huy, nhưng độ phá rừng vẫn mạnh với năm tháng, hủy hoại những cánh rừng mưa nguyên sinh quý báu, nuôi dưỡng hơn ngàn sinh vật khác nhau, với những giống chỉ thấy tại Việt Nam và được Liên Hiệp Quốc che chở. Năm 1990, số rừng nguyên sinh của Việt Nam còn tương đương với 10% tổng số rừng, nhưng đến năm 2010, theo CIFOR chỉ còn khoảng 80.000 ha rừng nguyên sinh (0,6% tổng số rừng), trên nguyên tắc được bảo vệ nhưng vẫn thường xuyên bị cướp phá. Ngày nay, theo Bộ nông nghiệp công bố ngày 27/7/2016, rừng che phủ hơn 40% diện tích toàn quốc, trong đó 20% là rừng trồng (ít cây bản địa mà chủ yếu là bạch đàn, thông, keo, tre luống), 1,3% là rừng đặc sản (cao su, cà phê, hồ tiêu, lý ra không được gồm trong mục rừng), còn lại là rừng tự nhiên, đa số là rừng tái sinh thuộc loại thưa nghèo.

Hậu quả của sự phá rừng là đất bị xói mòn, trọc lở, khó canh tác, khí hậu khô hạn và nước trôi bề mặt gây ra lũ lụt, không kể sinh thái mất tính đa dạng.

Rừng bị phá do nhiều nguyên nhân, quan trọng nhất là sự gia tăng dân số lôi cuốn theo những nhu cầu về không gian, xây cất, gia dụng (củi), phát triển nông nghiệp (chuyển rừng sang đồn điền cà phê, hồ tiêu, cao su, vv.) và công nghiệp (các loại nhà máy, đặc biệt nhà máy nhiệt điện và thủy điện) ; nhưng cái tệ hại đáng kể là sự quản lý lỏng lẻo của nhà nước cộng sản trong việc cấp đất và kiểm soát sự sử dụng đất, không ngại để cho giặc Tàu nghiễm nhiên chiếm cả trăm ngàn ha rừng dưới cái cớ khai thác lâm nghiêp và công nghiệp. Nếu không có lá thư phản kháng của hai tướng Đồng Sĩ Nguyên và Nguyễn Trọng Vĩnh[xxiii]ngày 11/2/2010 ít ai biết tặc quyền Hà Nội đã cho Trung Quốc, Đài Loan và Hồng Kông thuê và khai thác dài hạn (50 năm) 264.000 ha rừng đầu nguồn, 87% chủ yếu ở các tỉnh xung yếu ở biên giới. Nhà nước cộng sản còn cho phép mỗi công ty Trung Quốc tàn phá cả ngàn hay chục ngàn ha rừng, kể cả rừng già, ở vùng duyên hải và các tỉnh ở Tây bắc và Tây nguyên, để có đất xây nhà máy và tùy nghi sử dụng. Ngoài ra, phải kể đến đám lâm tặc cướp gỗ từ rừng nguyên sinh và rừng già để bán cho Tàu, với sự tiếp tay của quan chức cộng sản rất sính trang hoàng nhà cửa bằng gỗ quý.   

Ngư nghiệp :

- Ngay sau hiệp định về vịnh Bắc Bộ, Trung Quốc được nhượng nhiều phần biển chưa đủ, đòi thêm quyền đánh cá trong vùng đặc quyền của Việt Nam, dưới hình thức một thỏa thuận « hợp tác » về ngành cá, có nghĩa là tàu bè tối tân của Trung Quốc sẽ vào phần vịnh của Việt Nam câu tranh cá của ngư dân Việt Nam với thuyền tàu nhỏ bé.

- Do sự sa thải chất độc bởi công ty Formosa (sẽ nói ở sau), biển miền Trung coi như chết, nghề câu cá, nghề làm muối, nghề làm nước mắm cũng chết theo, gây nạn thất nghiệp, bệnh tật và nghèo đói cho ngư dân thuộc 5 tỉnh Nghệ An, Hà Tĩnh, Quảng Bình, Quảng Trị, Thừa Thiên - Huế. Ngư dân nào ra ngoài khơi xa bờ biển kiếm cá sạch phải liều mạng vì thuyền gỗ nhỏ bé của họ có thể bị thuyền bọc sắt và trang bị vũ khí của ngư dân (hay lính giả làm ngư dân) Tàu đâm hoặc bắn chìm ; bén mảng xa hơn gần Hoàng Sa Trường Sa thì họ có cơ bị bắn bể sọ bởi hải quân Tàu như lại xảy ra ngày 11/3/2017 mới đây[xxiv]. Còn sợ bị Trung cộng bắn, đi xa hơn đến tận biển của Thái Lan, Mã Lai và Nam Dương thì có cơ nguy bị cảnh sát của họ bắt giữ.

- Sông hồ Việt Nam cũng đang hấp hối vì các chất độc sa thải từ các công ty bẩn không bị kiểm soát của Trung Quốc, đưa đến sự tiêu diệt dần ngành thủy sản trong nước. Ví dụ ở ngoài Bắc, theo báo Pháp luật Việt Nam ngày 10/10/2016, thủy sản ở các ao hồ Hà Nội gồm 17 000 ha, cung cấp cho 25-30% thành phố, bị nhiễm kim loại nặng như chì, thủy ngân, arsenic, cadmium, kền, crom, vv.[xxv] ; ở trong Nam thì cuối năm 2014 một cuộc giám sát nguồn nước giếng khoan quanh Sài Gòn, cấp nước tiêu dùng hàng ngày cho dân chúng cho thấy trên 1400 mẫu nước thì 1360 không đạt chỉ tiêu lý hóa[xxvi], chứng tỏ các chất độc đã ăn sâu vào lòng đất.

Công nghiệp :

-  Sau mật ước Thành Đô, Việt cộng bắt buộc phải để cho người Hoa sang sinh sống buôn bán ở Việt Nam, và nhà hàng Hoa Long tại đường Hàng Trống, Hà Nội, của người Hoa góp vốn với người Việt năm 1991 là vụ đầu tư đầu tiên của Trung Quốc vào Việt Nam. Tính đến ngày 10/3/2016 Trung cộng có 1616 dự án còn hiệu lực trị giá 11,19 tỷ USD[xxvii], có mặt trên khắp lãnh thổ Việt Nam (chính thức là tại 54 trên 63 tỉnh) và là nhà đầu tư thứ 8 tại Việt Nam, nhưng sau quý đầu 2017 chúng đã nhẩy lên vị trí đầu các nước đầu tư. Cạnh phần lớn các dự án không quá 7 triệu USD (bằng nửa dự án trung bình của các nước khác) nhưng phủ rộng từ Bắc chí Nam, có một số dự án lên tới bạc tỷ USD. Thêm vào còn có những dự án trên nguyên tắc do Việt Nam hoàn toàn làm chủ, nhưng có vốn vay của Trung Quốc nên chịu cùng điều kiện bất thuận lợi. Cũng như sự nhập siêu từ Trung cộng, sự có mặt quá lớn của các công ty Tàu tại Việt Nam, ngoài cái tệ hại chèn ép nông công nghiệp bản xứ, nó còn làm trầm trọng thêm sự lệ thuộc của Việt Nam vào Trung Quốc.

- Trung Quốc luôn luôn chọn những địa điểm có tính chiến lược để lập công ty và luôn luôn được tặc quyền Hà Nội cấp cho chúng một thửa đất rộng lớn quá nhu cầu của công nghiệp ; làm như Trung cộng lấy cớ công nghiệp để tiếp thu dần đất đai Việt Nam do Việt cộng đã bán cho chúng tại hội nghị Thành Đô, bắt đầu là những thửa đất trọng yếu nhất, quý giá nhất, đẹp nhất (vùng biên giới, Tây nguyên, duyên hải, các nơi thắng cảnh).

- Do áp lực và tiền hối lộ của Bắc Kinh, tập đoàn Hán nô Việt Nam thông thường chọn gói thầu của công ty Tàu thay vì công ty Việt cho mọi dự án lớn bé, viện vào lý do chúng rẻ hơn, tuy biết rõ rằng giá rẻ đó chỉ là giá dỏm, khi thực thi giá sẽ vượt trội giá dự kiến. Điển hình là dự án đường sắt Cát Linh – Hà Đông giao cho Tàu đảm trách, khởi công năm 2008 với giá ước định là 550 triệu USD, tính hoàn thành trong năm 2013, đến nay vẫn chưa xây xong trong khi giá đã tăng thêm 330 triệu USD. Báo chí đã từng than phiền về sự làm ăn cẩu thả vô trách nhiệm của nhà thầu Trung Quốc[xxviii], khiến công trình trì trệ và thiếu an toàn (như lấy đất bùn làm đường xá sẽ làm đường lún sụn) nhưng nhà nước vẫn làm ngơ, để Tàu nắm gần trọn ngành xây cất : 90% dự án nhà máy điện, 79% dự án xi măng đều do công ty Trung Quốc thầu.

- Chuyện nhà thầu đường sắt Cát Linh – Hà Đông thật ra không lạ vì chủ đầu tư là Cục đường sắt Việt Nam không có tiền thực hiện dự án, phải vay tiền của Trung Quốc, mà khi đã vay của đàn anh tham ác thì phải chịu những điều kiện khắt khe do đàn anh đề ra : dành mọi ưu tiên cho nhà thầu Tàu, mua thiết bị và nguyên phụ liệu của Tàu với giá do Tàu ấn định. Đặc biệt chúng bắt phải dùng lao động Tàu, tuy luật VN nhất quán « không chấp nhận lao động phổ thông nước ngoài vào VN làm việc, kể cả các công việc cần chuyên gia, giám đốc điều hành hay lao động kỹ thuật, nếu người VN có thể đáp ứng được thì cũng phải tuyển lao động VN »[xxix]. Khỏi nói, nếu chủ đầu tư là công ty Tàu kiểu như Formosa, thì chúng chẳng coi nhà nước VN là cái gì, cơ quan công quyền bị chúng cấm bén mảng tới khu công nghiệp của chúng. Thành thử hiện giờ ngay tặc quyền VN cũng không rõ hiện có bao nhiêu công dân Trung Quốc sinh sống và làm việc tại Việt Nam. Nhất là với chính sách cho người Hoa đến Việt Nam không cần hộ chiếu và với số lượng cả vạn « du khách » Trung Quốc ùa vào Việt Nam mỗi ngày, làm sao biết được có bao nhiêu « du khách » ở lại VN không về, trú ngụ trong các khu và công ty Tàu ?    

- Sự lệ thuộc vào Trung Quốc khiến ngành công nghiệp của Việt Nam ở trạng thái lạc hậu không thể vươn lên được. Tiền bỏ ra để mua những thiết bị và nguyên liệu phụ trợ kém chất lượng và lỗi thời của Trung cộng[xxx] (tương đương với 70% hàng hóa nhập từ Trung Quốc) không những làm cho cán cân mậu dịch với Trung Quốc thâm thụt tới 20 tỷ USD, còn có hại cho sự phát triển và môi trường ; nếu được đem dùng để mua thiết bị và nguyên liệu của nước khác thì công nghiệp Việt Nam sẽ tiến bộ hơn nhiều. Trong khi nhà thầu Trung Quốc thiếu kỹ năng lại chỉ biết hưởng lợi, nếu để cho các nước Âu Mỹ Nhật làm tổng thầu thì họ sẽ tôn trọng hợp đồng hơn, sẽ giao một phần công trình cho người Việt giúp họ có thêm tay nghề, và nhà máy sẽ hoạt động tốt hơn.

- Công nghiệp Việt Nam hiện không sản xuất được sản phẩm cụ thể gì cho sự tiêu dùng hàng ngày của dân chúng bởi sự cạnh tranh của hàng hóa rẻ tiền nhập từ Trung Quốc. Các xí nghiệp Việt Nam hiện tập trung vào công nghiệp nặng, khai thác tài nguyên, lắp ráp (than, thép, điện, dầu khí, cơ khí, hóa học), có ít công nghiệp chế biến (may mặc, da giầy), phần lớn được xây dựng với tiền vay từ các ngân hàng quốc tế. Đa số là những công ty nhà nước do quan chức hay thân quyến của chúng quản lý, được bổ nhiệm không phải theo khả năng mà theo bè phái, dễ bị mua chuộc và bị các doanh nhân Tàu thao túng, để rồi công ty thông thường lỗ lã nợ nần (chủ yếu nợ ngân hàng Trung cộng) chồng chất, như chẳng hạn công ty Vinachem, chủ hai nhà máy đạm ở Ninh Bình và Hà Bắc nợ tới 7000 và 8300 tỷ đồng (30,8 và 36,5 T USD)[xxxi], hay công ty PVC (tổng công ty xây lắp dầu khí VN) lỗ 2362 tỷ đồng (14,3 T USD) danh tiếng với vụ Trịnh Xuân Thanh.  

- Tuân theo yêu cầu của Bắc Kinh, Hà Nội cấp mọi sự ưu đãi cho công ty Tàu, không dám từ chối dự án nào của chúng dù nó tai hại đến đâu cho đất nước. Trung cộng đầu tư ồ ạt vào Việt Nam không phải để giúp đàn em phát triển, mà vì lợi ích của chúng và đặc biệt hơn vì qua sự du nhập vào Việt Nam những nhà máy chế biến nguy hại nhất chúng đạt được nhiều mục tiêu : chuyển sang nước khác những công nghiệp bẩn và lạc hậu để thực hiện sự canh tân theo công nghiệp cao tại nội địa, khai thác triệt để những tài nguyên và ưu thế địa lý của Việt Nam, bóp nghẹt kinh tế Việt Nam, phá hoại môi trường và phương tiện sinh kế của người Việt để dân tình suy nhược đến độ không còn sức chống lại sự Hán hóa.    

SỰ TÀN PHÁ MÔI TRƯỜNG

Sau nhiều lần toan chiếm Việt Nam, đặc biệt sau cuộc xâm lăng bất thành năm 1979, Trung Quốc đã rút kinh nghiệm và hiểu rằng chúng không thể thành công bằng binh lực không thôi trước sự phản kháng của 90 công dân Việt Nam vốn có óc bài Hoa do lịch sử in vào tâm khảm ; muốn thôn tính Việt Nam, chúng thấy trước khi dùng đến bạo lực, phải tìm cách tiêu diệt dân Việt một cách khôn ngoan, khiến họ chết dần chết mòn, mất hết dũng khí.

Với sự đồng lõa của tặc quyền Hà Nội, không những đã cam tâm bán nước mà còn có dã tâm bán dân, từ hơn mười năm nay Bắc Kinh cho thi hành mọi phương thức có tác động đầu độc dân Việt. Nhờ vào áp lực chính trị và tài chính, Trung Quốc ép lũ tay sai Việt Nam đón nhận mọi doanh nhân Tàu muốn hoạt động tại Việt Nam. Mà doanh nhân Trung Quốc có tiếng về lối làm ăn vô trách nhiệm bất chấp luật pháp và nhân đạo. Chẳng những chúng dùng những mánh khóe gian lận mang thêm lợi lộc trong việc sản xuất, chúng còn dạy cho người Việt bắt chước chúng : pha trộn thức ăn thức uống với chất hóa học, lạm dụng phân bón và thuốc diệt trùng khi trồng trọt, đổ chất thải thẳng vào sông hồ mà không xử lý trước vv.. Qua những thỏa ước bất bình đẳng Việt Nam phải mua ưu tiên hàng hóa thiếu phẩm chất của Trung cộng từ đồ ăn đến thiết bị. Kết quả là chợ búa Việt Nam toàn hàng độc khó phân biệt tốt xấu.  

Các tư nhân và nhà máy nhỏ không hại đủ, Bắc Kinh tiến lên một bước trong việc sát hại dân Việt với sự áp đặt một loạt dự án nguy hiểm khổng lồ. Nhất cử lưỡng tiện, chúng chuyển sang Việt Nam những loại nhà máy gây nhiều ô nhiễm nhất mà chúng đã phải đóng lại trong chính nước chúng, đồng thời chúng đòi xây những nhà máy đó tại những điểm trọng yếu nhất, có tính cách chiến lược nhất của Việt Nam. Biết vậy mà đám tặc quyền vẫn cúi đầu chấp nhận.

Nhà máy bauxite Tây Nguyên :

Chất bùn đỏ thải từ công nghệ nhôm độc hại đến nỗi một khi nó lan tới đâu là giết hại sinh vật và thực vật đến đó do những chất xút, arsenic, kiềm, natri phóng xạ, vv. chứa trong đó. Công nghệ tân tiến tốn kém có thể xử lý được một phần lớn nhưng không hoàn toàn loại bùn ấy. Vì vậy cho nên Trung Quốc đã phải đóng cửa các nhà máy nhôm của mình. Nhân biết Việt Nam có tại Tây Nguyên một trữ lượng bauxit (là khoáng chất luyện được thành nhôm) lớn thứ ba thế giới, lũ chóp bu Bắc Kinh, ngay từ 2001 đã gây áp lực với Hà Nội để lập nhà máy bauxit ở Tây Nguyên, một vùng được coi là « mái nhà của Đông Dương » vì từ trên đó có thể giám sát được ba nước Việt Nam, Căm Bốt, Lào. Và cuối cùng năm 2007 Nông Đức Mạnh – Nguyễn Tấn Dũng đã bằng lòng ký kết thỏa ước nhượng tới 1800 km2 cho Tàu ở Lâm Đồng và Dak Nông để chúng khai thác bauxit cùng với Việt Nam trong 6 nhà máy, với 2 nhà máy đầu tiên ở Tân Rai và Nhân Cơ được chọn ở ngay đầu nguồn các sông hồ, nhưng thực sự để làm gì với một diện tích rộng lớn như vậy ? Và chúng đã cho triển khai việc xây nhà máy bất kể đến sự phản đối của hàng ngàn chuyên gia và nhân sĩ nêu lên các cơ nguy cho môi trường và quốc phòng. Hiện hai nhà máy, tốn hơn 32.000 tỷ đồng (1,4 tỷ USD) vay của nước ngoài (Trung Quốc ?),[xxxii]đã đi vào hoạt động từ 2013 và 2016. Chưa thấy Tân Rai và Nhân Cơ mang lại lợi lộc gì[xxxiii]mà chỉ thấy bể chứa bùn đã khá đầy, nếu có mưa lũ lớn, bùn tràn ra ngoài sẽ hủy hại cả một miền từ bắc xuống nam[xxxiv], thêm vào cả chục ngàn ha rừng thiên nhiên và nguyên sinh trên đất nhượng giao cho Tàu đã bị phá hoại,và hàng ngàn người Hoa (nếu không hơn, vì ai dám kiểm soát số người cư trú trong phần đất nhượng cho Tàu), trên nguyên tắc là công nhân được nhà thầu Tàu mang theo, sống nhan nhản tại Tây Nguyên, ăn ở với phụ nữ trong vùng và sinh con đẻ cái ở đó (theo dư luận số trẻ con lai Tàu có quốc tịch Tàu nơi đó đã lên tới ít nhất 3000, khiến Trung cộng đòi Việt Nam mở trường học dạy tiếng Tàu cho chúng). Đấy là không kể sự phá rừng Tây Nguyên vì lý do phát triển đã tiêu diệt cả một nền vãn hóa đặc trưng của đồng bào Thượng, đưa họ vào cảnh lầm than điêu đứng.

Nhà máy thép Formosa :

Năm 2008, Bắc Kinh lại làm áp lực chính trị và đặc biệt tài chính (qua tiền hối lộ các quan chức) với Hà Nội để Việt Nam chấp nhận cho tập đoàn Formosa Plastic mở một nhà máy gang thép tại Hà Tĩnh cùng một nhà máy nhiệt điện ở ngay bờ biển. Để thực hiện dự án được khoe là trị giá 28,5 tỷ USD, 10 tỷ trong giai đoạn đầu, tập đoàn đã lập ra một công ty con lấy tên là Hưng nghiệp Formosa Hà Tĩnh, gọi tắt là công ty Formosa. Nghe tên thì tưởng Formosa thuộc về Đài Loan, nhưng trên thực tế, công ty con này đã bán hầu hết cổ phần cho công ty Trung Quốc và đấy là một công ty của Tàu cộng. Bắc Kinh bèn chọn một dãy đất ở dưới Đèo Ngang gồm cảng Sơn Dương tại Vũng Áng (một hải cảng nước sâu có thể tiếp nhận tàu thủy tới 50.000 DWT), một khu hết sức xung yếu của Việt Nam, và năm 2010 bắt cặp bán nước Nông Đức Mạnh – Nguyễn Tấn Dũng cắt tại đó cho Formosa 3.300 ha (gồm rừng mưa quý giá chẳng bao lâu bị chúng phá sạch), dưới hình thức cho thuê dài hạn 70 năm nhưng thật ra là gần như cho không vì đất được miễn đủ thứ thuế, ngay cả tiền thuê đã rẻ bèo còn được miễn trong 15 năm.[xxxv] Thêm vào chúng còn được quyền tùy nghi xây cất cơ sở hạ tầng cùng đưa công nhân của chúng đến ở và để có chỗ ở cho công nhân chúng đang xây một chung cư lớn trên 14 ha cắt thêm cho chúng tại Kỳ Anh.

Kệ cho dư luận bàn tán và đám dân nghèo bị cướp đất kêu ca, dự án Formosa được tiến hành năm 2012. Hơn ba năm sau (2015) ai cũng có thể nhận thấy trên Google map rằng trong khu nhượng địa Formosa, được xây cả một thành phố với nhiều kiển trúc biệt lập trong đó nhà máy thép chỉ là một cơ quan phụ.

Ngày 6/4/2016, dân Vũng Áng ngủ dậy ra biển thấy cá chết chồng chất trên bãi. Hiện tượng mỗi ngày một tăng cho tới ngày 18/4 hàng hàng cây số bờ biển miền Trung đầy dãy cá chết. Thảm họa này không hề được cơ quan chính quyền quan tâm. Để tìm hiểu nguyên nhân, ngư dân trong vùng lặn xuống biển và khám phá ra một dòng nước thải màu nâu cam tuôn ra từ một ống ngầm của nhà máy thép. Phải đợi sáu tuần sau những cuộc biểu tình dài dẵng của ngư dân Hà Tĩnh chống Formosa, quan chức nhà nước mới lên tiếng công nhận đấy là một thảm họa lớn và khiến công ty nhận trách nhiệm đồng thời nhận bồi thường 500 triệu USD. Số tiền này chẳng đáng là bao so với những thiệt hại gây ra : biển chết, cả triệu ngư dân mất công ăn việc làm, ngành cá và hải sản miền Trung suy sụp gây ra nạn thất nghiệp ; nam nữ thanh niên và trung niên phải đi tha phương cầu thực. Mà không rõ số tiền đã được trao trả cho phía Viêt Nam chưa hay vào túi ai rồi, bởi người dân miền Trung từ hơn một năm nay vẫn không có trợ cấp từ cơ quan nhà nước. Và hơn một năm sau, nước thải đỏ vẫn tiếp tục chảy ra biển, lan dần tới Đà Nẵng.

Điều khó hiểu là Trung Quốc với Việt Nam lập nhà máy gang thép để làm gì, khi Trung Quốc đang phải trữ một lượng thép lớn không bán được do sản xuất thặng dư so với nhu cầu thế giới, và Việt Nam đã có nhiều nhà máy thép nhỏ hoạt động một nửa công suất cùng một nhà máy thép lớn ở Thái Nguyên (Tisco) đang xây dở[xxxvi]. Lại nữa, Formosa không phải là một tập đoàn lành nghề thép, và nhà thầu Trung Quốc chỉ biết nhập thiết bị kém cỏi của nước họ, làm sao chúng dám bảo đó sẽ là nhà máy thép lớn nhất và tối tân nhất đông Nam Á ? Thêm vào, công ty Trung Quốc làm chủ dự án 10 tỷ nhưng thực vốn chỉ có 3,8 tỷ, còn lại phải vay ngân hàng ; thế là thường, nhưng tại sao nhà nước Việt Nam lại nhận bảo lãnh số tiền chúng vay nước ngoài biến nó thành nợ công, rồi cho phép chúng vay thêm ngân hàng thương mại VN tới 40 tỷ ? Phải chăng đây là một cách cướp tiền của dân qua Formosa ? Sự thỏa thuận giữa Bắc Kinh và tặc quyền Hà Nội thật rất chi là mờ ám[xxxvii].

Ngoài ra, tập đoàn Formosa có tai tiếng vì những hành sự phá hại môi trường, đi đến đâu là có chuyện ở đó. Bắc Kinh thừa biết vậy mà vẫn liên minh với đám doanh nhấn ấy ; chúng cố ý chọn Formosa chính vì lý do đó chăng, bởi mục đích ngầm của chúng là dùng Formosa để diệt dân miền Trung và thay thế họ bởi công dân của chúng ? Theo ban quản trị Formosa, nhà máy chưa hoàn thành hẳn tức chưa hoạt động thực sự, vậy chúng lấy ở đâu ra nhiều chất thải đến nỗi nhiễm độc cả một dọc 250 km biển ? Như nhiều nhân chứng nghi ngờ, nhà máy thép phải chăng chỉ là một công ty giải quyết chất thải trá hình ? Họ nói đã phát giác nhiều điểm chôn chất thải quanh nhà máy, ngay cả một trang trại 16 ha chứa rác của Formosa tại Kỳ Long[xxxviii]. Và liệu tặc quyền Việt Nam có biết chăng cái dụng ý biến đất nước thành bãi chứa rác công nghệ khồng lồ của Trung Quốc và Đài Loan ?

Tháng 9/2016, đương lúc lòng dân công phẫn về vụ Formosa, Bộ Công Thương tuyên bố đưa vào quy hoạch một dự án 10 tỷ USD để xây một nhà máy luyện cán thép lớn ngang Formosa tại Cà Ná, Ninh Thuận, trên 150 ha bờ biển được tỉnh cho thuê không lại thêm nhiều ưu đãi về thuế má và tiếp vận. Dự án do tập đoàn Hoa Sen đề xuất, nhưng tập đoàn này chỉ có nhiều nhất 300 triệu USD vốn, lại có khoản nợ bằng một nửa số vốn thì lấy đâu ra để đầu tư nếu không là bù nhìn của Trung Quốc[xxxix] ? May mà vụ Formosa vẫn nóng nên cuối cùng TT Nguyễn Xuân Phúc phải yêu cầu tạm ngưng dự án. Nếu ngày nào nhà máy Cà Ná hoạt động và cũng xả chất thải không xử lý, chắc chắn phần biển miền Nam sẽ chết tiếp.  

Nhà máy giấy trên sông Hậu và sông Tiền

Đồng bằng sông Cửu Long, vựa lúa của nước Việt, phì nhiêu nhờ vào vô số rạch tủa ra khắp đồng bằng từ hai nhánh chính Tiền và Hậu của sông Cửu Long. Muốn kiềm chế hay tiêu diệt miền Nam, chỉ cần đe dọa hay đầu độc hai con sông đó.  

Tháng 5/2007, công ty Lee § Man của Trung Quốc (trụ sở tổng bộ tại Đông Quản, Quảng Đông) được tặc quyền cho phép thực hiện một liên hiệp nhà máy giấy trị giá 1,2 tỷ USD, gồm một nhà máy giấy tẩy trắng với công suất 330.000 tấn/năm, một nhà máy giấy cứng, bao bì cao cấp với công suất 420.000 tấn/năm, một nhà máy nhiệt điện, một nhà máy xử lý nước thải, và một bến cảng, tại một thửa đất 200 ha ở Phú An - Mái Dầm, huyện Châu Thành, Hậu Giang, ở đầu nguồn sông Hậu. Vì gặp khó khăn, đến 2014 công ty mới khởi động dự án.

Tuy không biết rằng công ty Lee § Man từng có thành tích làm ô nhiễm sông Dương Tử và Trường Giang ở ngay Trung Quốc nước họ, do suy luận các chuyên gia và dư luận lề đảng cũng thấy cần phải phản đối dự án, vì nó đe dọa sự sinh tồn của sông Hậu, là con sông nuôi dưỡng đồng bằng sông Cửu Long[xl]. Công ty chỉ vận trù 20% dự án với cây nguyên liệu còn sẽ phải dùng giấy vụn và giấy phế liệu nhập từ các nước khác. Không rõ nhà máy sẽ dùng phương thức gì để tẩy trắng giấy cũ[xli], bởi tùy theo phương thức chất thải sẽ ít/nhiều độc hơn, nhưng theo lượng nước lớn trù tính (20.000 đến 50.000 m3/ngày-đêm) xả ra ngoài thì công nghệ dùng không tân tiến lắm. Nhà máy giấy thuộc loại công nghiệp gây nhiều ô nhiễm nhất, nếu hệ xử lý nước thải không nghiêm ngặt, nước đầy cơ chất clo như dioxin, cộng với phénol, hydrôcacbua, kim loại vv. sẽ sớm tiêu diệt hết sinh vật và thực vật trên và trong sông rạch miền Tây Nam Bộ ; ngay nếu có hệ xử lý tốt, nó không thể loại hết các chất độc, lại nữa nó dùng quá nhiều nước nên chiếm phần nước ngọt dành cho các sinh hoạt khác ; kết quả sẽ là sông chết, thủy sản chết, lúa chết và người cũng sẽ chết theo[xlii]. Mới đi vào giai đoạn thử nghiệm sáu tháng kể từ đầu tháng ba, nhà máy đã làm cho dân Châu Thành khổ vì bụi bậm, mùi hôi thối và tiếng ồn. Sau một tháng bộ Tài nguyên môi trường mới thức tỉnh và bắt nhà máy sửa sai, nhưng nhà máy vẫn được chạy thử.

Nhà máy giấy ở Hậu Giang chưa xây xong thì đầu năm 2016, chỉ trong ba tháng, công ty Chang Yang Holding Limited (nguyên của Đài Loan nhưng năm 2008 đã trở thành công ty con của Tập đoàn Nine dragons paper holdings limited của Trung Quốc) đã được cấp giấy phép xây một nhà máy giấy khác tên là Đại Dương tại Long Giang, Tân Phước, Tiền Giang, trên một thửa đất 22ha ở đầu nguồn sông Tiền, với tổng vốn đầu tư là 220 triệu USD, để sản xuất giấy duplex, giấy kraft và giấy gia dụng[xliii]. Nó sẽ xả nước vào kênh Năng là đường tuyến đi vào Đồng Tháp Mười. Nhỏ hơn Lee § Man, nó cũng sẽ dùng nguyên liệu giấy vụn và giấy phế bỏ. Theo hợp đồng, tháng 8/2017 nhà máy sẽ đi vào hoạt động nhưng dư luận yêu cầu nhà nước thu hồi dự án ; trong trường hợp này công ty Chang Yang đòi được bồi thường 10 triệu USD.

Nhà máy điện :

Để có điện, tặc quyền Việt Nam thoạt đầu noi gương Trung Quốc, triệt để khai thác thủy điện. Nhà nước chỉ công nhận có 888 nhà máy thủy điện, nhưng theo báo The diplomat thì Việt Nam có hơn 7000 (!) đập hay đơn vị thủy điện. Từng đó nhà máy chỉ cung cấp được 30% điện trong nước. Nguyên do của sự kiện là xây đập chỉ là có cớ để được cấp đất cho hồ chứa nước, mà đất ở trên cao để xây đập thường là đất phủ rừng già có gỗ quý. Được giấy phép xây đập là có thể phá rừng buôn gỗ có lợi lớn. Thành thử rất nhiều đập bị xây bởi những kẻ chẳng biết gì về công nghệ thủy điện (phần lớn là người Hoa biết đút lót quan chức địa phương) không vững chắc nên thường bị vỡ, không được quản lý tử tế vả xả nước bất thần, gây ra nhiều thiệt hại cho dân gian.

Không còn nơi để khai thác thủy điện, ngõ hầu đáp ứng nhu cầu sản xuất điện để kèm theo sự phát triển kinh tế[xliv], Việt Nam chọn sự khai triển nhà máy nhiệt điện, chủ yếu nhiệt điện than thay vì hướng về một năng lượng tái tạo như gió thích hợp với một nước có hơn 3000 km bờ biển. Song, về sự gây ô nhiễm không khí thì nhiệt điện đoạt kỷ lục, ở đâu có nhà máy nhiệt điện thì trời u tối, bụi than tô đen nhà cửa và vật dụng, số dân cư mắc bệnh đau phổi gia tăng hẳn.  Bắc Kinh đã phải đóng cửa nhà máy nhiệt điện của chính họ. Thế nhưng Hà Nội quy hoạch cho xây 20 nhà máy nhiệt điện[xlv], tính sẽ tăng số đó lên tới 80 vào năm 2030. Bắc Kinh khuyến khích quyết định ấy và lợi dụng nó để du nhập công ty của họ tại những địa điểm trọng yếu do chúng chọn, ví như Vĩnh Tân 1 ở Bình Thuận, hiện là nhà máy điện lớn nhất Việt Nam, trị giá 1,75 tỷ USD, nằm trên 58 ha cạnh khu bảo toàn biển. Trên 20 nhà máy nhiệt điện hiện hữu, có 15 do Trung cộng làm chủ hoặc tổng thầu, toàn là những dự án đồ sộ, có tác động lớn trên môi trường, mà công nghệ của Tàu về nhà máy than rất lạc hậu, nên dễ xảy ra sự cố, như với nhà máy Duyên Hải 1, vừa mới đi vào hoạt động tháng 1/2016 đã khiến dân lân cận nghẹt thở vì khói bụi, đe dọa nghề muối của họ[xlvi].

Hậu quả ô nhiễm môi trường:

Ngoài ra, Trung Quốc còn chuyển sang Việt Nam hàng loạt nhà máy nữa, toàn những công nghiệp nguy hại như nhà máy nhựa, nhuộm, vv. Hậu quả là với một mạng nhà máy lớn bé có tác động gây ô nhiễm phủ khắp Việt Nam, đặc biệt ở những điểm xung yếu của đất nước như tại đầu nguồn nước, cạnh các thành phố lớn và các khu nông nghiệp quan trọng nhất, chúng có thể dễ dàng đe dọa và giết hại chúng ta mà không mất một viên đạn[xlvii]. Không cần đánh đuổi, với sự trợ giúp của lũ tay sai tham ô bất tài, chúng đã đẩy khỏi Việt Nam hơn 2,5 triệu người, bắt buộc phải bỏ nước ra ngoại quốc để kiếm ăn và lập cư[xlviii]. Nhờ vào sự khống chế nguồn nước ở thượng lưu sông Cửu Long, một nửa miền Tây Nam bộ gần như đã chết, và nông dân đã phải bỏ nhà bỏ đất (được người Hoa sẵn sang mua lại) đi nơi khác, khiến nghề nông thiếu nhân công. Ở miền Trung cũng vậy, do biển chết, hàng triệu người mất công ăn việc làm, nam nữ có học và khỏe mạnh phải bỏ nhà ra nước ngoài ; cứ nom những đoàn biểu tình ở Hà Tĩnh gồm toàn người già, phụ nữ và trẻ con mà phát buồn.  Điều ô nhục cho đất nước là phần lớn những người dân di tản đó ra nước ngoài chẳng phải để nở mặt nở mày với người mà để làm mọi cho dân họ, cho cả dân Căm Bốt và Lào, một hiện tượng không ai tưởng tượng nổi trước 1975. Còn những người ở lại thì sao ? Ngoại trừ thiểu số trục lợi nhờ vào Đảng, toàn dân sống thường trực trong sự lo âu : lo bị chân tay của đảng hạch sách đã đành, họ còn đặc biệt lo cho sức khỏe của gia đình họ : sống thì phải thở, phải ăn, phải uống, phải rửa ráy, nhưng làm sao biết được và tránh được không khí độc, nước độc, thức ăn độc khi bụi bẩn ngập không gian, khi sông ngòi đục ngầu với rác rưởi, khi mắm muối phát sinh từ biển chết, khi rau quả thịt tẩm hóa học tràn lan ? Số người Việt mắc bệnh ung thư càng ngày càng tăng. Theo cơ quan y tế quốc tế (WHO) năm 2015 mỗi ngày ở Việt Nam có 360 người chết vì ung thư, và có thêm 115.000 ca ung thư mới, và năm 2020 Việt Nam sẽ là nước có nhiều người mắc bệnh ung thư nhất thế giới[xlix].

Tập Cận Bình và đồng bọn có thể vỗ đùi cười, vì mưu đồ của chúng diễn ra như ý muốn. Dân Việt Nam đang dần dần bị tiêu diệt, thanh niên trai tráng còn sức chống lại chúng thì đã và đang bỏ nước không có mặt tại nhà ; còn lại những người ốm yếu làm gì được chúng. Trừ phụ nữ có thể dùng làm gái cho chúng, chúng chẳng màng gì đến dân Việt. Chúng chỉ cần làm chủ Việt Nam để khai thác dầu mỏ, khoáng sản và lập căn cứ quân sự canh giữ Biển đông. 

SỰ ĐE DỌA BINH ĐAO

Trong khi các nước văn minh chỉ cho xí nghiệp nước ngoài hoạt động nếu họ mang đến việc làm cho dân bản xứ, tặc quyền Hà Nội cho phép các công ty Trung cộng đem công nhân của chúng theo. Ngoài cách vào Việt Nam dưới hình thức công nhân, dân Trung Quốc có thể du lịch vào Việt Nam rồi không về nước, hay vào lậu thẳng trong các máy bay và tàu thủy của nước chúng. Các cơ quan công quyền Việt Nam (được chỉ thị) không dám kiểm soát giấy tờ người Hoa, cũng không có quyền vào các khu nhượng cho Trung cộng, cho nên hiện chẳng ai rõ có bao nhiêu Hoa kiều, công nhân hay không, sinh sống tại Việt Nam[l]. Điều hiển hiện là đám Hoa kiều phần lớn là đàn ông vạm vỡ, có nhiều khả năng đấy là quân nhân trá hình. Vả lại trong các khu đặc nhượng bao la như Bauxit Tây Nguyên và Formosa, Trung cộng có thể chứa cả vạn người, cả đống khí giới mà chẳng ai biết. Tin đồn còn rao Trung cộng đã đào hầm trong các xí nghiệp lớn của chúng ngoài hai con đường hầm đủ rộng cho xe tăng tàu bò chạy từ Tây Nguyên xuống Đồng Nai.

Như vậy, trong trường hợp phải dùng tới giải pháp binh đao, Trung cộng coi như đã có sẵn nhiều căn cứ quân sự trong đó chúng đã chuẩn bị cả chục sư đoàn. Từ biên giới Bắc Việt do chúng kiểm soát, chúng có thể điều động thêm binh lính tiến vào Hà Nội. Tại cảng sâu Vũng Áng là cảng có thể tiếp nhận tàu thủy có 30.000 tấn trọng tải và tàu ngầm, chúng có thể cho quân đổ bộ vào miền Trung để kết hợp với các sư đoàn ở trong Formosa và tấn công các tỉnh ngoài Trung rồi cắt Việt Nam làm hai. Từ Hải Nam, Hoàng Sa và Trường Sa chúng có thể dội hỏa tiễn hay cho phi cơ dội bom vào Đà Nẵng, Đà Lạt, Nha Trang. Những sư đoàn đóng ở Tây Nguyên sẽ đổ xuống miền Nam đồng thời với quân đội Miên và Lào là hai nước hiện bị Trung cộng chi phối.

Tóm lại, mộng thôn tính Việt Nam của Trung Quốc chưa bao giờ dừng từ xưa tới nay. Với sự hỗ trợ đắc lực của tặc quyền Hà Nội chúng gặp thời cơ sáp nhập Việt Nam một cách khôn khéo êm ả theo kiểu tầm ăn dâu, không cần phải đấu đá ; chỉ trong trường hợp bất đắc dĩ như xảy ra chiến tranh Biển đông hay cuộc khủng hoảng nào khác chúng mới phải dùng tới quân đội. Năm 2008 trong trang điện tử của Sina.com, chúng huênh hoang sẽ đánh chiếm được Việt Nam trong 31 ngày[li], nhưng ngày nay nhờ sự tăng cường của quân đội chúng, thời gian đánh thắng sẽ ngắn hơn nhiều. Bởi chúng được sự tiếp tay của bè lũ Hán nô đã vô hiệu hóa quân đội Việt Nam. Tướng tá Việt Nam hiện là người Trung Quốc hay đã được Trung Quốc huấn luyện. Để dễ cài lính Trung cộng vào quân đội Việt Nam, năm 2009 tặc quyền Hà Nội đã thay đổi quân phục Việt Nam cho giống hệt quân phục Trung Quốc, chỉ khác cái mũ của lính Việt có thêm đường viền đỏ và nếu nhìn kỹ màu xanh lục của quân phục Trung cộng đậm hơn một chút[lii] ; nếu lính Trung cộng gắn thêm đường viền trên mũ hoặc bỏ mũ ra, dân Việt Nam làm sao phân biệt được quân thù với quân ta. Hay là, đáng sợ hơn, quân ta đã biến thành quân thù rồi ?

Hỡi dân Việt Nam, hãy thức tỉnh ! Giặc nội xâm với giặc ngoại xâm đang tàn phá nước ta, kìm kẹp dân ta ! Tất cả những lời hoa mỹ trấn an mà đảng cộng sản rót vào tai các bạn chỉ là những lời dối trá lừa bịp. Hãy nhìn những gì chúng làm và nhất là hãy nhìn xung quanh các bạn.  Sự thật còn trầm trọng hơn những điều tôi ghi chép vì thiếu tài liệu tôi không tra được hết. Giặc Tàu đang chùm lưới trên đầu các bạn. Muộn nhất là năm 2020, nhưng có nhiều triệu chứng là sẽ sớm hơn, Trung Quốc sẽ chính thức hóa sự thống trị của chúng, và lần này dân ta sẽ không phải chịu một cuộc đô hộ ngàn năm nữa đâu mà một cuộc diệt chủng vĩnh viễn, thiểu số sống sót sẽ bị Hán hóa quên hẳn giống nòi. Bè lũ bán nước, biết trước đại họa từ hai chục năm nay, đã ngày đêm kiếm cách bóc lột các bạn, cướp đoạt tài sản quốc gia, tẩu tán tiền của ra nước ngoài để, sau khi chốn chạy, phè phỡn trên nước mắt và sương máu của các bạn. Chúng đã gửi trước vợ/chồng con cái chúng sang các nước tư bản « dãy chết » để tránh nạn. Sự bất tài và tham ô của chúng cùng sự khuyên bảo xảo quyệt của giặc Tàu đã làm cho kinh tế nước nhà kiệt quệ, vỡ nợ đến nơi. Vì trong ngân khố quốc gia hiện nay chỉ còn 40 tỷ USD ngoại tệ mà nợ công chồng chất và năm nào ngân sách cũng bội chi khoảng 7 tỷ USD. Con số nợ công chính thức cho 2017 là 117 tỷ USD (= 64% GDP), nhưng theo nhiều chuyên gia, phải nhân gấp 2 gấp 3 con số ấy[liii]. Trong khi đó, số tiền do các quan chức Việt Nam biển thủ giấu nhẹm cộng lại lên tới gần ngàn tỷ USD[liv]. Chỉ có một lối thoát khỏi cảnh nô lệ duy nhất cho các bạn là vùng lên đánh đổ cái chế độ cộng sản bán nước hiện tại, để lập lên một thể chế tự do độc lập thực thụ có tư cách tố giác các thỏa ước bất bình đẳng ký kết với kẻ thù bởi tập đoàn Hán nô, có thể liên minh với các quốc gia tự do khác để có hậu thuẫn đương đầu với giặc Tàu. Vấn đề không còn là kiên nhẫn đợi chờ cho đảng từ từ thay đổi và giải thể, vì thời gian quá kíp. Các bạn không còn năm, mà chỉ còn tháng, có cơ chỉ còn tuần để xoay ngược vận mệnh của các bạn và con cháu các bạn. Hỡi toàn dân Việt Nam, hãy nghe tiếng gọi của tổ quốc và tổ tiên, hãy tạm gạt những bận lòng cá nhân để cùng nhau giật lại quyền công dân khỏi tay giặc. Chúng có hung dữ đến đâu, chúng chỉ có thể đàn áp trăm người, nghìn người, cả vạn người, nhưng hàng trăm nghìn người, hàng triệu người xuống đường không thôi, chúng làm gì nổi ? Đồng bào tôi ơi ! Can đảm vào ! Hãy tỏ cho thế giới rằng tinh thần bất khuất từ Trưng Trắc đến Nguyễn Huệ còn nung nấu trong lòng các bạn ! Các bạn nhất trí quật cường thì lịch sử Việt Nam sẽ tiếp tục tiến và ghi ơn các bạn.   

Đặng Phương Nghi

Paris, 30/4/2017

[i] Người đầu tiên nêu ra việc giả mạo này là một tác giả Đài Loan trong một cuốn sách có nhan đề là « Hồ Chí Minh » viết bằng tiếng Nhật năm 1946, và điều ông nói được xác định bởi một tờ báo của đảng CS Trung quốc  tại Cương Sơn năm 1949 ; nhưng sự kiện được ếm nhẹm cho tới đến năm 2008, khi Hồ Tuấn Hùng, một học giả cũng người Đài Loan cho ra quyển « Hồ Chí Minh sinh bình khảo » trong đó ông dẫn chứng lai lịch Tàu Đài Loan, gốc Hẹ, của Hồ Chí Minh/Hồ Tập Chương. Nhưng phaỉ tới 2013, khi sách này được dịch ra việt ngữ bởi Thái Văn, vấn đề Hồ Chí Minh giả mới được nhiều người Việt Nam đặt ra, tranh luận hay thêm chứng cứ. Có nhiều bài đứng đắn trên Mạng, để có một ý niệm rõ ràng xem : Trần Việt Bắc, Hồ Chí Minh : Đồng chí Nguyễn Ái Quốc và tôi (http://www.geocities.ws/xoath antuong/tvb_hcmdongchi.htm).

[ii] Xem : Thụy khuê, Nguyễn Ái Quốc, lai lịch và văn bản, trong Vinasia.org .

[iii] Xạo ở hai điểm : Thứ nhất về phần tuyên ngôn thì Bảo Đại đã tuyên bố Việt Nam độc lập trước rồi (Bảo Đại ngày 12/3/1945,Hồ Chí Minh ngày 2/9/1945 ; thứ hai về sự độc lập thì Hồ Chí Minh không hề giành nổi độc lập cho Việt Nam từ tay chính phủ bảo hộ Pháp, mặc dầu ông ta chạy chọt đủ cách với chính khách Pháp khi sang Pháp vào tháng 6-9/1946 ; ngược lại qua thỏa ước ký với Bảo Đại ngày 5/6/1948 Pháp rõ ràng « long trọng thừa nhận sự độc lập của Việt Nam và để cho Việt Nam tự do thực hiện sự thống nhất của mình ».

[iv] Xem : Đặng Chí Hùng, Bằng chứng bán nước toàn diện của đảng cộng sản VN, trong blog Sinicization of Indochina ( http://namviet.net/blog-hanhoa /?p=657#.WNaot7g8acM) : Giao ước có tên “Ghi nhớ hợp tác Việt Trung” - số hiệu (VT/GU- 0212) ký ngày 12/06/1953 tại Quảng Tây giữa Hồ và Mao như sau:“Trước tình hình quân đội thực dân Pháp đang củng cố xâm lược Việt Nam. Đảng cộng sản nước cộng hòa nhân dân Trung Hoa và đảng Lao động Việt Nam dân chủ cộng hòa nhận thấy cần có sự tương trợ và giúp đỡ lẫn nhau để giữ tình đoàn kết hai đảng, chính phủ và nhân dân hai nước như sau:

Điều 1: Chính phủ Trung Quốc sẽ đồng ý viện trợ vũ khí theo yêu cầu chi viện của quân đội nhân dân Việt Nam. Ngoài ra sẽ gửi các cố vấn, chuyên gia quân sự để giúp đỡ quân đội nhân dân Việt Nam.

Điều 2: Đảng Lao động do đồng chí Hồ Chí Minh lãnh đạo đồng ý sáp nhập đảng Lao Động Việt Nam là một bộ phận của đảng cộng sản Trung Quốc.

Điều 3: Hai bên thống nhất Việt Nam dân chủ cộng hòa là một bộ phận của cộng hòa nhân dân Trung Hoa với quy chế của một liên ban theo mô hình các quốc gia nằm trong Liên Bang Xô Viết (Phụ lục đính kèm).

Điều 4: Trước đảng và chính phủ hai nước cần tập trung đánh đuổi thực dân Pháp và giành lại chủ quyền lãnh thổ cho Việt Nam. Các bước tiếp theo của việc sáp nhập sẽ được chính thực thực thi kể từ ngày hôm nay 12/06/1953.

Điều 5: Chính phủ cộng hòa nhân dân Trung Hoa đồng ý cung cấp viện trợ kinh tế cho chính phủ Việt Nam dân chủ cộng hòa theo thỏa thuận đã bàn giữa chủ tịch Mao Trạch Đông và chủ tịch Hồ Chí Minh (Phụ lục đính kèm).

….Ký tên: Hồ Chí Minh và Mao Trạch Đông”

 [v] Tháng hai 1979, để trừng trị Việt Nam dám đánh chiếm Căm Bốt, Đặng Tiểu Bình cho lùa hơn 600 000 đội quân xâm nhập Việt Nam, tàn phá các tỉnh biên giới, gặp ai là chém giết không ngừa người già trẻ nít, nhưng nhờ sự phản kháng kịch liệt của binh lính và dân quân tự vệ, quân Tàu phải rút lui tháng sau, nhưng sau đó lại tiếp tục gây hấn và chiến tranh giữa hai bên kéo dài tới tận 1989 ; chính trong thời gian này, năm 1988, Trung Quốc đã chiếm đóng đảo Gạc Ma ở Trường Sa ; nhưng vì từ năm 1987, thấy Nga Sô có cơ nguy biến với chính sách cởi mở của Gorbatchev, nhóm cầm quyền Hà Nội đã có tâm đầu hàng Trung cộng nên cấm ngặt binh sĩ ở Gạc Ma chống trả, khiến họ chết một cách tức tưởi lãng xẹt. Về sự tàn bạo của chiến tranh Việt-Trung dưới mắt của chính người Hoa, xem : Tù binh chiến tranh Việt Nam – Trung Quốc 1979-1989, trong Phan Ba’s Blog, 24/2/2017 (https://phanba.wordpress.com/ 2017/02/24/tu-binh-chien-tranh -viet-nam-trung-quoc-1979- 1989/) .

[vi] Xem bài báo của Kerby Anderson Nguyễn đăng lại trong Văn thơ Lạc Việt (http://vantholacviet.com/tuon g-cong-san-viet-nam-ha-thanh- chau-da-xin-ty-nan-chinh-tri- tai-hoa-ky-va-tiet-lo-am-muu- ban-nuoc/ ) và trong trang web của Việt Nam cộng hòa hải ngoại : http://www.vnchhiepdinhparis19 73.com/SUB_TaiLieuLichSu/TaiLi euLS1307072304.shtml . Ngoài bài báo của ông K.A Nguyễn không thấy ai khác nói về tướng Hà Thanh Châu, nhưng mặc dầu trên Mạng thường được tuôn ra nhiều tin đồn thất thiệt, những điều được tác giả nêu ra coi như khả tín vì trùng hợp với những tin xuất từ nhiều nơi khác. Năm 2014, hành động bán nước của tập đoàn cầm quyền Hà Nội được hai tờ báo Tân Hoa Xã và Hoàn Cầu thời báo của Trung Quốc công nhận, khiến cho dư luận ở Việt Nam xôn xao, nhưng nhà nước cộng sản không chịu công bố mật ước, chỉ cho ban Tuyên giáo phủ nhận và giải thích dòng dài về nội dung của thỏa ước. Song hành xử ngang ngược của Trung cộng tại Việt Nam cùng những nhượng bộ hèn mạt đối với chúng trên thực tế của nhóm cầm quyền Hà nội không thể không minh định cho tính xác thực của tin tức trên.

[vii] Diện tích mất đi được ước chừng từ 700 đến15000 km2. Xem bài của Tèo Ngu Khìn, Hơn 15 000km2 đất của VN mất vào tay ai, trong Dân làm báo ( http://danlambaovn.blogspot.co m/2016/10/hon-15000-km2-at-cua -viet-nam-mat-vao.html)  và của Trương Nhân Tuấn, Việt Nam có mất đất… ,trong blog Những vấn đề Việt Nam (http://nhantuantruong.blogspo t.fr/2013/11/viet-nam-co-mat- at-mat-bien-qua-hai.html) . Một việc đơn giản để biết về con số đất mất đi là so sánh diện tích toàn thể Việt Nam được các nhà địa lý hay cơ quan địa lý ghi nhận trước và sau 2000. Kẹt một cái là các sách báo không đồng nhất về con số, và ngay trong cùng một bài các tác giả đứng đắn nhất cũng đưa ra nhiều con số mâu thuẫn nhau. Tuy nhiên, có thể có một ý niệm về số đất mất đi qua hai con số trước sau 2000 nêu ra trong cùng một bài báo cáo về rừng của một nhóm nhà nghiên cứu địa lý (Phạm Thu Thủy, Moira Moelino vv., Bối cảnh REDD+ ở Việt Nam…, Cifor, Bogor Barat, 2012). Những tác giả này công nhận con số 14,3 triệu ha rừng tương đương với 43% diện tích cả nước cho năm 1943 của các nhà địa lý châu Âu, tức tổng diện tích năm đó là 332.679 km2, và con số năm 2010 của FAO theo đó 13,797 triệu ha bao phủ 44% diện tích cả nước, tức tổng diện tích năm đó là 313.568 km2. Số chênh lệch giữa hai tổng diện tích = 19.111 km2 có thể được coi như diện tích bán cho Tàu.

[viii]  Khi so sánh các bản đồ, Vũ Hữu san, trong bài Bản đồ phân chia vịnh Bắc Việt, cho thấy Việt Nam chỉ còn 45% vịnh thay vì 53% như chính thức được công bố (http://vuhuusan05.tripod.com/ bandophanchia.htm ). Xem thêm: Đại Dương, Ai đang mãi quốc cầu vinh ?, trong Vietnam daily, 23/4/2002 (http://www.vietnamdaily.com/i ndex.php?c=article&p=7775 .

[ix] Có thể bản đồ đó đã bị nhà nước thu hồi, nhưng Trung cộng có chụp lại nó trong tài liệu tuyên truyền của Bắc Kinh. Đối với quốc tế, Trung cộng luôn luôn khẳng định rằng hai quần đảo HSTS thuộc về lãnh thổ Trung Quốc từ thời xa xưa, và đưa ra một số cứ liệu lịch sử gượng gạo, nhưng trong một thông báo của nhà cầm quyền Bắc Kinh đọc trên đài truyền hình « Tiếng nói nhân dân Trung Hoa » phát thanh bằng tiếng Việt, tôi thấy lần đầu tiên Trung Quốc công khai tuyên bố Hoàng Sa, Trường Sa là của Việt Nam nhưng đã được Cộng sản Việt Nam nhượng cho Trung Quốc : «… Chúng tôi đồng ý là Hoàng Sa và Trường Sa và bờ biển thuộc Việt Nam, nhưng cộng sản Việt Nam đã ký công hàm do thủ tướng Phạm Văn Đồng ngày 7/6/1958. Trung Quốc có đầy đủ những chứng cứ không thể chối cãi trên vùng biển, và Trung Quốc sẽ được khai thác dầu khí của Việt Nam, cộng sản Việt Nam sẽ không thể làm gì được… » (https://www.youtube.com/watch ?v=RCLlsvpRNhg) .

[x]  Bằng chứng, hình của cờ Đoàn thanh niên này trong Wikipedia pháp ngữ, mục Drapeau de la république populaire de Chine. Trong một thời gian tỉnh Phúc Kiến cũng có một lá cờ sao vàng nhưng khác ở chỗ nền của nó chia làm hai, nửa xanh, nửa đỏ (xem trên mạng mục : cờ của Phúc Kiến, tiếng anh), và có thể đó là lá cờ toán quân Việt Minh cầm khi tiến vào Hà Nội năm 1945, theo lời tả của một số nhân chứng, nhưng chắc chắn đấy là cờ (với phần nền xanh nhạt hơn) được Mặt trận giải phóng miền Nam chọn làm cờ hiệu sau này. Ngoảnh đi ngoảnh lại đảng cộng sản Việt nam không ngừng loay hoay với cái gốc gác Tàu cộng của nó.

[xi] Xem trong RFA ngày 12/1/2017, Cưỡng chế tượng Trần Hưng Đạo tại tư gia là trái luật : http://www.rfa.org/vietnamese/ in_depth/will-statue-inside-pr ivate-property-be-evicted-ille gally-ha-01122017080011.html/.

[xii] Theo thống kê của « Biên phòng » ngày 18/1/2017, thì trong năm 2016 tổng kim ngạch thương mại Việt-Trung là 70,6 tỷ USD, trong đó xuất khẩu là 21,8 tỷ và nhập khẩu 49,9 tỷ. Đặc biệt là số do Trung Quốc và Việt Nam đưa ra rất khác nhau. Như về năm 2015, theo « Bộ công thương Việt Nam » (báo ngày 9/11/2016), thống kê của hải quan VN cho biết tổng kim ngạch thương mại Việt-Trung là 66,6 tỷ USD với 17,1 tỷ xuất khẩu và 49,5 tỷ nhập khẩu ; nhưng phía Trung Quốc đưa ra con số tổng kim ngạch = 95,8 tỷ USD với 29,67 tỷ nhập khẩu (từ VN) và 66,14 xuất khẩu (từ TQ) - http://www.mofahcm.gov.vn/vi /mofa/cn_vakv/ca_tbd/nr0408180 94447/ns150401025706  - không hiểu số chênh lệch những 29,2 tỷ USD là do đâu ? do sự buôn lậu hay biển thủ tại Việt Nam ?

[xiii] Xem : Brantly Womack, Vietnam and China in an era of uncertainty, The Asia Pacific journal, 9/2009, do Ngô Bắc dịch, trong http://www.gio-o.com/NgoBac/Ng oBacWomackBatDinhKinhTe.htm .

[xiv] Xem bài báo trên.

[xv] Theo giá thị trường năm 2016, than Nam Dương rẻ nhất : 45,3 USD/1 tấn, than Úc : 53 USD/1 tấn, than Nga : 63 USD. Không hiểu vì lý do gì Việt Nam đi nhập thêm 1,5 triệu tấn than Tàu với giá cứa cổ là 85 USD/1 tấn. Xem : Nguyễn Tuyền, Than nhập từ Trung Quốc về Việt Nam giá đắt nhất thế giới, trong Dân trí, 16/10/2016 (http://dantri.com.vn/su-kien/ than-nhap-tu-trung-quoc-ve-vie t-nam-gia-dat-nhat-the-gioi- 20161016063417389.htm) .

[xvi] Trong bài « Quan hệ thương mại Việt Trung, bối cảnh và những vấn đề đặt ra » của Doãn Công Khánh, đăng trong Tạp chí Cộng sản, 14/8/2016, có câu : « Điều đáng ngạc nhiên là ngay cả đối với mặt hàng rau, củ, quả, Trung Quốc cũng xuất sang Việt Nam số lượng gấp ba lần mức mà nước này nhập từ Việt Nam. » (http://www.tapchicongsan.org. vn/Home/Doi-ngoai-va-hoi-nhap/ 2016/40377/Quan-he-thuong-mai- Viet-Trung-Boi-canh-va-nhung-v an.aspx ). Đứng ở quan điểm “âm mưu làm hại kinh tế và dân Việt của Bắc Kinh” thì sự thâu mua mặt hàng tương đối tốt của Việt Nam rồi tràn ngập Việt Nam với thực phẩm độc bẩn không có gì lạ.

[xvii] Trên thực tế, trong tinh thần “hữu nghị”, Việt Nam để cho xe và người của Trung cộng qua cửa khẩu một cách dễ dãi, nhưng ngược lại, theo như báo Biên Phòng ngày 18/1/2017, Trung Quốc luôn luôn gây phiền nhiễu cho xe chở hàng Việt Nam ở biên giới : “các cơ quan chức năng trung ương của Trung Quốc thường xuyên kiểm tra hoặc đưa ra yêu cầu đối với hang nhập khẩu qua đường tiểu ngạch… Những đợt kiểm tra giám sát và các yêu cầu mới đưa ra thường gây gián đoạn khó khăn cho hàng Việt Nam xuất sang Trung Quốc, có đợt gián đoạn dài ngày gây ách tắc nhiều hàng hòa và tổn thất cho các doanh nghiệp Việt Nam.”   (http://www.bienphong.com.vn/v iet-nam-tro-thanh-doi-tac-thuo ng-mai-lon-nhat-cua-trung-quoc -trong-khu-vuc/) Vấn đề là tại sao phía Việt Nam không làm hệt như vậy để kiểm xoát số lượng và chất lượng của các mặt hàng Trung Quốc?

[xviii] Xem : Đại Dương, Trung Quốc có tính chinh phục Việt Nam không?, Việt Nam daily, 16/9/2008 (http://www.vietnamdaily.com/i ndex.php?c=article&p=46017)

[xix] Nông dân Việt Nam, đại đa số là tiểu nông không có đất nhiều hơn ½ ha, thiếu vốn, nên cần phải bán gấp bán ngay sản phẩm để có tiền sinh sống và chuẩn bị mùa sau.  Trong khi đó, ngành nông vẫn thiếu doanh nghiệp hay hợp tác xã có thể mua gom cho người dân, kết quả là nông dân, đặc biệt ở các nơi hẻo lánh, lệ thuộc vào thương lái Tàu và dễ bị chúng lừa.

[xx] Xem VT News, Những kiểu mua bán lạ đời với mục đích đáng sợ của thương lái Trung Quốc, 21/9/2015 (http://vtc.vn/kinh-te/nhung-k ieu-mua-ban-la-doi-voi-muc-dic h-dang-so-cua-thuong-lai-trung -quoc-d223682.html) .

[xxi] Xem :  Vũ Minh Tiến, Thương lái Trung Quốc mua nông sản lạ đời : họ mua làm gì nhỉ?, trong Petro Times, 14/4/2917 (http://petrotimes.vn/thuong-l ai-trung-quoc-mua-nong-san-la- doi-ho-mua-lam-gi-nhi-171857. html) .

[xxii] Theo Collins, được dẫn trong Yann Roche et Rodolphe de Koninck, Les enjeux de la déforestation au Vietnam, in Vertigo, vol.3, n°1, 4/2002 (https://vertigo.revues.org/41 13) . Nhưng sau khi cho hai con số 43% và 22000 km2 hai tác giả tính làm sao mà bảo số rừng hủy hoại lên tới 23% ! Các cơ quan nhà nước công nhận con số 43% nhưng chẳng hiểu vin vào đâu mà bảo sau chiến tranh Việt Nam chỉ còn 9,5 triệu ha rừng (tức 95.000 km2) phủ 29% diện tích cả nước, trong khi nếu trừ 22.000 với 139.905 thì còn 9,7905 triệu ha (97.905 km2) bằng 27% diện tích cả nước.

[xxiii] Xem lá thư đó đăng trong blog Boxitvn.net, trong đó có đoạn : « Đây là một hiểm họa cực lớn liên quan đến an ninh nhiều mặt của quốc gia. Hám lợi nhất thời, vạn đại đổ vào đầu cháu chắt. Mất của cải còn làm lại được, còn mất đất là mất hẳn. Cho Hồng Kông, Đài Loan, Trung Quốc khai thác rừng đầu nguồn là tiềm ẩn đầy hiểm họa. Họ đã thuê được thì họ có quyền chặt phá vô tội vạ. Rừng đầu nguồn bị chặt phá thì hồ thuỷ lợi sẽ không còn nguồn nước, các nhà máy thuỷ điện sẽ thiếu nước không còn tác dụng, lũ lụt, lũ quét sẽ rất khủng khiếp. Năm qua nhiều tỉnh miền Trung đã hứng chịu đủ, chẳng phải là lời cảnh báo nghiêm khắc hay sao ? Các tỉnh bán rừng là tự sát và làm hại cho đất nước. Còn các nước mua rừng của ta là cố tình phá hoại nước ta và gieo tai họa cho nhân dân ta một cách thâm độc và tàn bạo. Nếu chúng ta không có biện pháp hữu hiệu, họ có thể đưa người của họ vào khai phá, trồng trọt, làm nhà cửa trong 50 năm, sinh con đẻ cái, sẽ thành những “làng Đài Loan”, “làng Hồng Kông”, “làng Trung Quốc”. Thế là vô tình chúng ta mất đi một phần lãnh thổ và còn nguy hiểm cho quốc phòng. » (http://boxitvn.blogspot.fr/20 10/02/ve-viec-cac-tinh-cho-ngu oi-nuoc-ngoai.html).

[xxiv] Theo ông Vũ Văn Tám, thứ trưởng bộ nông nghiệp và phát triển nông thôn, “trong hai năm hơn 4000 tàu cá, hơn 2300 ngư dân Việt thương vong, mất tích trên biển”. Xem Viet Times, 8/5/2016 ( http://viettimes.vn/2-nam-hon- 4000-tau-ca-hon-2300-ngu-dan-v iet-thuong-vong-mat-tich-tren- bien-54638.html) . Theo ông Đặng Xương Hùng, cựu nhân viên ngoại giao xin tị nạn chính trị tại Thụy Sĩ, sở dĩ nhà cầm quyền Việt Nam tiếp tục khuyến khích ngư dân ra câu cá ở Hoàng Sa nhưng không dám phản đối Trung Quốc mỗi khi họ tấn công ngư dân Việt Nam, là tại vì « người cộng sản Việt Nam rất thí quân…và vấn đề thí quân đó đang xảy ra với ngư dân Việt Nam. Tức sử dụng ngư dân để nói lên rằng Hoàng Sa Trường Sa vẫn là của Việt Nam. Tuyên bố đó ra với bên ngoài để giành được bao nhiêu thì hay bấy nhiêu, còn ngư dân thì chứ thiệt thòi, không được bảo vệ từ phía quân đội Việt Nam »… « Tuy nhiên việc Việt Nam có thực sự muốn thoát hẳn khỏi Trung Quốc hay không, thì đó là một vấn đề mà tôi muốn đặt câu hỏi. Tôi cũng thắc mắc về ý đồ Việt Nam có muốn thoát khỏi Trung Quốc hay không. » Xem : Gia Minh, Tại sao Việt Nam không thể bảo vệ ngư dân trong vùng biển chủ quyền, RFA, 14/10/2015 (http://www.rfa.org/vietnamese /in_depth/fishm-plight-n-vn- foreign-policy-10142015060627. html).

[xxv] Xem : Hoàng Nguyễn, Nước độc âm ĩ giết sông hồ Hà Nội, Pháp luật Việt Nam, 8/10/2016 (http://baophapluat.vn/do-thi/ nuoc-doc-am-i-giet-song-ho-ha- noi-298611.html ).

[xxvi] Xem : Trần Ngọc, Sống với nguồn ô nhiễm độc hại, Pháp luật thành phố HCM, 6/7/2015 (http://plo.vn/xa-hoi/khoe-360 /song-voi-nguon-nuoc-o-nhiem- doc-hai-566907.html) .

[xxvii] Đấy là số dự án được đăng ký, không kể những công ty của Trung Quốc do người Việt đứng tên, những công ty của Việt Nam hay nước ngoài khác do Trung Quốc mua lại, cũng như không kể các dự án của Việt Nam với vốn vay của Trung Quốc. Về sự phân phối các dự án của Trung Quốc năm 1016, xem bài báo của Phương Nguyễn trong VNbiz, 10/4/2017( http://vietnambiz.vn/trung-quo c-dang-ky-rot-hon-11-ty-usd- vao-cac-du-an-tai-viet-nam- 18637.html ). Và về những vấn đề liên quan đến sự đầu tư của Trung Quốc tại Việt Nam, xem : Đầu tư trực tiếp của Trung Quốc tại Việt Nam sau hơn 20 năm nhìn lại, Trường đại học xã hội và nhân văn, Sàigòn (http://dongphuong.hcmussh.edu .vn/?ArticleId=af61ca6e-232a- 41a3-908b-ad0af67aecd1).

[xxviii] Xem : Phương Linh, Làm ăn vơi Trung Quốc tạo thói quen cẩu thả cho kinh tế Việt Nam, trong VNExpress, 3/7/2014 ( http://kinhdoanh.vnexpress.net /tin-tuc/doanh-nghiep/lam-an- voi-trung-quoc-tao-thoi-quen- cau-tha-cho-kinh-te-viet-nam- 3012778.html) . Ngoài đường sắt CátLinh – Hà Đông, Việt Nam còn có vấn đề gay go  với nhà thầu Trung Quốc trong việc thi công nhiều dự án lớn khác.

[xxix] Xem : Tây Giang – Lan Anh, Tràn lan lao động « chui » Trung Quốc, trong Tuổi trẻ, 27/3/2014 (http://tuoitre.vn/tin/chinh-t ri-xa-hoi/20140327/tran-lan-la o-dong-chui-trung-quoc/600064. html).

[xxx] Xem : Mạnh Nguyễn, Máy móc, thiết bị nhiều Trung Quốc: biết là dở, sao vẫn ồ ạt nhập?, trong CafeF, 22/9/2016 (http://cafef.vn/may-moc-thiet -bi-nhieu-trung-quoc-biet-la- do-sao-van-o-at-nhap-201609221 42629203.chn) .

[xxxi] Xem : Bạch Dương,  Vì sao hai doanh nghiệp phân đạm tỷ USD rơi vào cơn bĩ cực?, trong VN Economy, 15/9/2016 ( http://vneconomy.vn/doanh-nhan /vi-sao-hai-doanh-nghiep-phan- dam-ty-usd-roi-vao-con-bi-cuc- 20160915014756338.htm) .

[xxxii] Xem: Anh Thư, Rót 32.000 tỷ vào bauxit, alumin Tây Nguyên, kết quả giờ ra sao?, 25/2/2017, trong Bauxite Việt Nam (http://www.boxitvn.net/bai/47 070) .

[xxxiii] Xem: Vĩnh Long, 3 năm, gần 3000 tỷ lỗ theo tổ hợp bôxit nhôm Lâm Đồng, 15/3/2017, trong Trithức VN, 14/4/2017 (http://trithucvn.net/kinh-te/ 3-nam-gan-3-700-ty-lo-theo-to- hop-bo-xit-nhom-lam-dong.html) .

[xxxiv] Xem: Mạnh Quân, Những hồ chứa bất an, 20/6/2016, trong Dân trí (http://dantri.com.vn/blog/nhu ng-ho-chua-bat-an-201606200516 40836.htm) . Tác giả cho biết tháng 10/2014 đã có một sự cố bùn đỏ thoát ra ngoài nhà máy Tân Rai vùi lắp 4000 m2 ao cá vườn chè của dân địa phương. Ngoài ra, cũng đã có một sự cố bùn đỏ tràn ra ngoài nhưng của nhà máy titan tại Bình Thuận, cũng do Trung Quốc khai thác. Nguyên do đều là sự cẩu thả của nhà thầu Tàu và thiết bị lạc hậu của Tàu.

[xxxv] Xem: VOA tiếng Việt 22/9/2015 (https://www.facebook.com/VOAT iengViet/posts/101531463864030 08) .

[xxxvi] Vụ nhà máy Tisco cũng lại là một chuyện đầu tư tắc trách của quan chức cộng sản, luôn luôn mắc mưu nhà thầu Tàu. Lũ này chuyên đấu giá thật hạ, ký hợp đồng xong chúng kiếm cớ đẩy cao giá đầu tư lên tới gấp hai gấp ba. Trong trường hợp Tisco giá ban đầu năm 2007 là 3843 tỷ đồng (160 triệu USD), sang 2008 nhà thầu đòi tăng lên 8104 triệu đồng (356 triệu USD), chủ đầu tư trả tới 4500 tỷ đồng (198 triệu USD) năm 2012 thì hết tiền không vay được nữa, thế là nhà thầu bỏ ngang xương, để mặc cho thiết bị đã chi gỉ tại chỗ. Tisco đang đợi nhà nước giải quyết hộ, đến nay vẫn chưa ngã ngũ ra sao. Xem: Cầm Văn Kình - Chu Hà, Nhà máy 8100 tỷ thành đống sứt gỉ, 16/11/2015, trong Tuổi trẻ (http://tuoitre.vn/tin/kinh-te /20151116/nha-may-8100-ti-than h-dong-sat-gi/1003558.html) .

[xxxvii] Xem: Nguyễn Hữu Quý, Trung Quốc đang có âm mưu gì ở Hà Tĩnh và Quảng Trị?, 29/4/2017, trong Biển đông chủ quyền (http://quangda.de/bien-dong-c hu-quyen/bien-gioi-lanh-tho/59 18-trung-quoc-dang-co-am-muu- gi-o-ha-tinh-va-quang-tri.html )

[xxxviii] Xem: Trần Xuân, Formosa Hà Tĩnh chuyển chất thải độc hại từ Đài Loan vào Việt Nam đổ?, trong blog Người Kỳ Anh (http://nguoikyanh.blogspot.fr /2016/07/formosa-chuyen-chat- thai-doc-hai-tu-dai-loan-vao- viet-nam-do.html) .

[xxxix] Về dự án Cà Ná, xem : Tuấn Hưng, Dự án thép Cà Ná, tập đoàn Hoa Sen có tránh nổi những rủi ro khôn lường này?, trong Việt Nam thời báo (http://nguoikyanh.blogspot.fr /2016/07/formosa-chuyen-chat- thai-doc-hai-tu-dai-loan-vao- viet-nam-do.html) và: Lê Anh Hùng, Hiểm họa Trung Quốc trong dự án thép Cà Ná, 20/9/2016, trong VOA (http://www.voatiengviet.com/a /hiem-hoa-tq-trong-du-an-thep- ca-na/3519187.html) .

[xl] Xem : Mai Nguyên, Bị tẩy chay ở Trung Quốc, nhà máy giấy Lee § Man tìm cách xâm nhập Việt Nam, đầu độc nguồn nước đồng bằng sông Cửu Long, trong Thanh niên Việt Nam (http://www.thanhnientphcm.com /2017/04/bi-tay-chay-o-trung- quoc-nha-may-giay-lee-man-tim- cach-xam-nhap-viet-nam-dau- doc-nguon-nuoc-dong-bang-song- cuu-long.html) .

[xli] Hiện có 2 phương pháp tẩy trắng giấy : 1° phương pháp bình thường với khí clo, bioxit clo, hypoclorit natri, peroxit hydro ; cách tẩy bằng xút, quá hại môi trường đã bị bỏ ở Âu Mỹ, tuy vẫn phải dùng tới xút để khử chất clorolignin ở giấy; 2° phương pháp mới hơn, với oxy hoặc hơn nữa với ozon.

[xlii] Xem: Hồ Hùng, Người dân run rẩy vì nhà máy giấy lớn bậc nhất thế giới sắp vận hành ở miền Tây , 5/7/2016, trong Soha News (http://soha.vn/nguoi-dan-run- ray-vi-nha-may-giay-lon-bac-nh at-the-gioi-sap-van-hanh-o-mie n-tay-20160705105006814.htm) .

[xliii] Về nhà máy Đại Dương, xem : Phương Dung, Nguy cơ gây ô nhiễm sông Tiền, xem xét từ chối dự án nhà máy giấy gần 5000 tỷ đông, 11/4/2017, trong Dân Trí (http://dantri.com.vn/kinh-doa nh/nguy-co-gay-o-nhiem-song- tien-xem-xet-tu-choi-du-an- nha-may-giay-gan-5000-ty-dong- 20170411093805725.htm) .

[xliv] Để có ý niệm về tình hình năng lượng Việt Nam, xem : Nguyên Phạm, Tình hình năng lượng Việt Nam, 10/11/2016, trong Năng lượng hạt nhân (http://www.nangluonghatnhan.c om/single-post/2016/11/11/T%C3 %ACnh-h%C3%ACnh-n%C4%83ng-l%C6 %B0%E1%BB%A3ng-Vi%E1%BB%87t-Na m) .

[xlv] Về những nhà máy nhiệt điện ở VN, xem : Vân Trường – Anh Đức, 14 nhà máy nhiệt điện vây đồng bằng sông Cửu Long, 3/10/2016, trong Tuổi trẻ, (http://tuoitre.vn/tin/kinh-te /20161003/14-nha-may-nhiet-die n-vay-dong-bang-song-cuu-long/ 1181694.html) .

[xlvi] Xem : Trường Sơn – Đình Tuyến, Nhiều sai phạm trong vận hành dự án nhiệt điện Duyên Hải, 2/10/2016, trong Thanh Niên (http://thanhnien.vn/thoi-su/n hieu-sai-pham-trong-van-hanh-d u-an-nhiet-dien-duyen-hai-7505 50.html).

[xlvii] Xem một loạt livestream của Huỳnh Quốc Huy trên You tube về đề tài này, ví như : https://www.youtube.com/watch? v=fP2Gbg8UHc4 .

[xlviii] Con số hơn 2,5 triệu người bỏ VN sang nước ngoài sinh sống từ 1990 đến 2015 là do Vụ kinh tế và xã hội của Liên hiệp quốc (UN-DESA) cung cấp. Xem: Hồ Mai, Mỗi năm gần 100 nghìn người di cư ra nước ngoài, 24/7/2016, trong Vietnam finance  (http://vietnamfinance.vn/tai -chinh-quoc-te/moi-nam-gan-100 -nghin-nguoi-viet-di-cu-ra-nuo c-ngoai-20160722095009241.htm) . Vì không cấp nổi việc làm cho công dân, tà quyền cộng sản Việt Nam khuyến khích công dân đi kiếm ăn ở nước ngoài dưới cái từ ngữ hạ nhân phẩm “xuất khẩu lao động” làm như con người chỉ là một món hàng buôn bán. Số 2,5 triệu dân di cư kia là số chính thức, không kể đến những người đi “chui” và ở lậu. Theo dư luận thì số người ra đi lớn gấp hai.

[xlix] Xem: Hà Quyên, Hơn 300 người Việt chết mỗi ngày vì ung thư, 5/2/2017, trong Zing.vn (http://news.zing.vn/hon-300-n guoi-viet-chet-moi-ngay-vi-ung -thu-post718306.html) .

[l] Về vấn đề công dân Trung Quốc tại Việt Nam xem: Thực trạng lao động Trung Quốc tại Việt Nam, 12/8/2011, trong Báo không lề  (https://baokhongle.wordpress. com/2011/08/12/th%E1%BB%B1c-tr %E1%BA%A1ng-lao-d%E1%BB%99ng- trung-qu%E1%BB%91c-t%E1%BA% A1i-vi%E1%BB%87t-nam) . Bài báo cho hay năm 2009 có 35.000 dân lao động Trung Quốc và 800.000 người Hoa (dân VN?) sống tại Việt Nam. Ngoài bài báo này không thấy tài liệu khác nói về số dân Trung cộng ở VN. Theo thông tin nhà nước hiện ở VN có hơn 1300 công ty Trung Quốc đăng ký, một con số nhỏ so với thực tế vì nó không kể đến vô số công ty đăng ký là của người Việt hay nước khác nhưng sau đó đã được mua lại bởi người Trung Quốc; theo dư luận số công ty của Trung cộng ở VN phải ít nhất là 5000. Nếu tính trung bình mỗi công ty TQ nhập khoảng 1000 công nhân nước họ thì ở VN đã có ít nhất 1,3 triệu người dân Trung cộng.

[li] Xem: Việt Nam phản đối bài viết trên mạng Trung Quốc, 5/9/2008, trong BBC Vietnamese.com (http://www.bbc.com/vietnamese /vietnam/story/2008/09/080905_ viet_protest_china.shtml). 

[lii] Xem: Nguyễn Văn Tuấn, Liệu quân phục Việt Nam có made in China ?  18/7/2011, trong Vietinfo (http://m.vietinfo.eu/tu-lieu/ lieu-quan-phuc-viet-nam-co-mad e-in-china.html).

[liii] Theo Vũ Quang Việt, cựu vụ trưởng vụ kế hoạch của Liên hiệp quốc, nợ công thực sự của Việt Nam là 431 tỷ USD, một con số bao gồm nợ nhà nước và nợ của các công ty do nhà nước bảo lãnh (324 tỷ USD), tương đương với 219% GDP. Xem: Lê Dung/STBN, Không phải 62% GDP mà nợ công VN đang là 210% GDP, in Việt Nam thời báo, 20/2/2017 ( http://www.ijavn.org/2017/02/v ntb-khong-phai-62-gdp-ma-no-co ng-viet.html).         

[liv] Một bài báo đăng trong blog của Hiếu Trương liệt kê tài sản tham nhũng của cán bộ cộng sản vào năm 2005. Xem: NT, Danh sách trên 300 cán bộ cộng sản có tài sản vài trăm triệu mỹ kim  (https://vivi099.wordpress.co m/2015/11/01/danh-sach-tren-30 0-can-bo-cong-san-co-tai-san- vai-tram-trieu-my-kim/ ). Tính theo tài liệu này thì hồi đó số tiền tham nhũng của các quan chức đã lên đến khoảng 300 tỷ USD. Bây giờ, hơn 10 năm sau, con số đó phải nhân với 2,3. Riêng sự biển thủ dầu hỏa tại công ty dầu khí lên tới 36 tỷ/năm, trong 10 năm là 360 tỷ, theo lời tố cáo của Trịnh Xuân Thanh trong You tube: (https://www.youtube.com/watch ?v=mcvgXfaOdho) . 

Thư gởi về việc Viện Bảo Tàng Thuyền Nhân Ottawa...

posted Jun 13, 2018, 11:16 AM by Le Phan   [ updated Jun 13, 2018, 11:35 AM ]

Xin đọc từ phía dưới đọc lên để hiểu thêm vấn đề.

Kính gởi các cô chú bác anh chị


Làm người tử tế không ai có thể viết ra những lời có tích cách mạ lỵ, kết tội những người anh em mình như thế. Tôi đọc mà thấy ngượng dùm (xin xem bài NTS tung ra về việc thắng kiện tại Vancouver!)


Hai năm nay lúc Liên Hội tổ chức biểu tình chống việt cộng, chống trung cộng, chống văn hóa vận, chống Hiệp Hội của việt cộng, việt gian..vv..và..vv...

Hiện nay có Adam Phạm Ngọc Cương mạo danh tự xưng lãnh đạo CĐ Người Việt để có lợi thế thắng cử, và giương hình đất nước Việt Nam biểu trưng bằng cờ máu tại facebook. Còn tạo cơ hội muốn đem đại sứ việt cộng đến với CĐ Người Việt Tự Do tại Toronto.

Vậy xin tất cả các nhà "thiên tài, trí thức, đạo đức" như các ông nên dùng văn tài để mạt sát bọn này, chứ đừng chưởi rủa những người xã thân làm chuyện CĐ.


Chúng tôi cần Liên Hội để chống cộng chứ không cần Trung Tâm Người Việt, Trung Tâm Văn Hóa chỉ cần lo việc văn hóa và lo việc cấp hóa đơn.


Các ông đã biết chính Liên Hội đã khởi đầu công trình Viện Bảo Tàng Thuyền Nhân và chịu trách nhiệm, như ông Lê Duy Cấn đã phát biểu trên báo chí. Nhưng Liên Hội kêu gọi người dân ủng hộ và gởi tiền về thẳng Trung Tâm Người Việt, chứ không muốn giử tiền hay tranh giành gì, đã vậy Liên Hội còn cho Trung Tâm Người Việt miễn phí ngôi nhà trụ sở của Liên Hội đang có.

Vì muốn giải quyết vấn đề các nhóm Liên Hội và Trung Tâm Người Việt không thể ghi danh với chính phủ và trình trạng tiền bạc đóng góp của dân bị chính quyền đóng băng từ 2014. Đó là lý do tại sao Đại Hội Liên Hội Montreal 2016 được hình thành và có 2 điểm thiếu xót được cải thiện trong By Law.


Liên Hội vì muốn bỏ qua mọi chuyện tranh cãi cũ. Để xin các vị Trung Tâm Người Việt đoàn kết 1 lòng, nên im lặng, nhưng tiếc thay cây muốn lặng mà gió chẳng ngừng. 


Thấy việt cộng thì ngó lơ, thấy người làm được việc thì dùng mọi thủ đoạn để đập cho tan vì lợi riêng. Các ông hả hê tung tin thắng vụ kiện Liên Hội tại tòa án Vancouver. Hành động nầy tôi thấy các ông quá nhục. Đánh việt cộng chứ đừng đánh anh em. Tôi coi khinh. 


Gia đình tôi và nhiều bạn bè sẽ xin ủng hộ nếu Liên Hội kháng cáo. Phải bảo vệ Liên Hội và những vị lãnh đạo đã đứng đầu trong việc bảo vệ cộng đồng trước sự xâm nhập của bọn việt cộng, việt gian ngày một trắng trợn.


Trân trọng

Phung Nguyen



----- Forwarded Message -----
From: kayla ly <lykayla@yahoo.ca>
Sent: Friday, March 23, 2018, 6:09:50 p.m. EDT


Kính gởi quý đồng hương

Được Liên Hội Người Việt Canada (VCF) là niềm tự hào và đại diện Cộng Đồng người Việt tại Canada, đối chọi các hội nhóm cộng sản như là Hiệp hội Canada Vietnam ( CVS) đã tự xưng có nhiều hội thành viên khắp Canada.

Nhưng ông/bà Lê Duy Cấn, Mai Phú Hưng, Nguyễn Thanh Nguyên, Nguyễn Hà Quyên..., đã nộp đơn lên tòa án tại VANCOUVER để kiện một số vị đại diện LHNVC và Trung Tâm Người Việt.

Câu chuyện LHNVC, Trung Tâm Người Việt Canada và Viện Bảo Tàng Thuyền nhân có nhiều chi tiết. Nhưng tôi xin tóm tắt như sau:

1-Chính phủ đóng băng tiền xây cất VBTTN vào cuối 2014. Và không nhóm nào (2 LHNVC và 2 TTNV) ghi danh được với chính phủ.

2- Nhận thấy tình hình bế tắc trong khi hạn chót chính phủ cho phép (sau khi gia hạn mấy lần) là 31 tháng 7, 2017, thì sẽ giải thể TTNV và số tiền xây VBTTN.

May có đại hội thống nhất Liên Hội tại Montreal vào tháng 9, 2016 (Nhờ sau nhiều lần họp viễn liên, và lần cuối cùng đạt được 11 hội thành viên của LHNVC đồng ý. Dù cuối cùng vào ngày đại hội tại Montreal thì 3 hội không tham dự).

Đại hội thống nhất tại Montreal chuẩn bị công phu và nhiều người trong CĐ biết. Đáng tự hào cho CĐ Việt Canada. Nhiều vị bay đến Montreal, hoặc cố gắng tham gia qua điện thoại viễn liên. Trong đó có 8/11 hội thành viên của LH tham gia. Có 2 ông chủ tịch Liên Hội cũ đang có xung đột đều buông bỏ để bắt tay nhau cùng làm việc. Cho nên LHNVC tổ chức tại Montreal mới có thể ghi danh thành công được với chính phủ và hợp lệ, BCH có nhiệm kỳ 2 năm: 2016- 2018.

3- Tôi được biết nhóm ông Lê Duy Cấn không đến họp, không chịu ngồi lại. Dù LH đã kêu gọi và tìm mọi cách để các TTNV ngồi lại với nhau, xóa bỏ chuyện cũ.

 

4- SỰ KIỆN TÒA ÁN, CHỌN CON ĐƯỜNG NÀO ĐÂY?

Chúng ta ở ngoài nghe cũng thấy phẩn uất và đau lòng. Những người dân làm thiện nguyện viên, để hết tâm sức và thời gian, sức khỏe làm việc cho cộng đồng mà bị kiện tụng. 

.   Với tôi, xin trình bày ý kiến:

a-Các hội đoàn bất vụ lợi có những lúc cần thay đổi by-law là nên. Và những sinh hoạt trong hội đoàn bất vụ lợi có nhiều thay đổi.

Nhưng đây là lần đầu có nhóm ông Lê Duy Cấn kiện tụng ra tòa. Tiền lệ xấu này sợ tiếp diễn.

b-XIN HỎI:

Trước kia thì trong LHNVC dùng danh xưng theo như kiểu Liên Hiệp Quốc, tức là Tổng Thư Ký đứng đầu. Nhưng các hội đoàn người Việt hải ngoại hầu như đều dùng theo kiểu ở đây, là Ban Chấp Hành gồm chủ tịch, phó chủ tịch, thủ quỹ, tổng thư ký, và Hội Đồng Quản Trị. Đây cũng phù hợp với 1 hội đoàn bất vụ lợi của Canada dùng vậy. Thì sửa đổi là điều nên. Chuyện này có phải là chuyện để đem ra kiện không? Danh xưng sao cho thuận lợi là dễ cho mọi người trong CĐ. 

- Theo điều lệ by-law trước của Liên Hội NVC thì Tổng Thư Ký (tương đương chủ tịch)/ BCH (?) của Liên Hội không là chủ tịch của hội thành viên. Nhưng tất cả các vị tham dự đại hội LHNVC xét thấy điều đó không đúng. Nhân tài đáng cần hơn. Người có lòng đáng cần hơn. Vã lại, chính các chủ tịch của các hội thành viên càng nắm tình hình và được hội viên các hội thành viên ủng hộ mạnh mẽ hơn để lo cho việc của LH. Nên đại hội đồng của LH tại Montreal sau khi bàn luận thì quyết định là không nên hạn chế về điều đó.

Từ 2 điều này thôi, vậy mà nhóm ông LDC kiện các chiến hữu mình là những người hết lòng cho CĐ để muốn Ban Chấp hành của LH bầu tại Montreal thành “bất hợp lệ”!

Kiện tụng anh em nhau là không nên. Kiện chuyện- mà để cải thiện tốt cho LHNVC và tốt cho CĐ Tự Do-thì càng là hành động không tốt. Lại trong thời kỳ cần để giải quyết VBTTN khi đó đang bị đóng băng, sao mà vẫn bất hợp tác rồi nay đi bắt bẻ lặt vặt, kiện tụng một đại hội đồng đầy tâm huyết và tấm lòng của bao người.

 Có những người còn dùng từ nặng nề sĩ nhục và vu khống những vị đã hy sinh trao ra rất nhiều tâm huyết cho CĐ tự do. Phỏng cộng đồng Tự Do có lợi gì đây?   

 c-Các vị đại diện LH/ TTNV đã bị TTNV nhóm ông LDC kiện.

- Nếu chọn kháng án hay cần kiện lại nếu cần thiết, thì xin kêu gọi trong CĐ, tin là sẽ có nhiều ủng hộ.

- Nếu chọn không theo kiện, không kháng án. Vì chỉ là những Thiện Nguyện Viên mà phải chạy theo tòa án, nhất là tại Vancouver, tốn sức tốn tiền, lại tranh chấp lẫn nhau. Thì cũng không sao. Vì các vị được bầu tại đại hội đồng Montreal đã làm được rất nhiều việc. Xin gởi lời tri ân và cám ơn đến các vị.

Cũng gần đến lúc bầu lại nhiệm kỳ 2018- 2020 của LHNVC. Ai có tài năng, giữ lập trường Quốc gia, có nhiệt huyết, được tín nhiệm đều xứng đáng làm chủ tịch/ BCH của LHNVC. Các hội thiểu số của LH không tham dự thì chỉ bộc lộ lại bộ mặt chia rẽ và phá hoại.

 Nếu sau này, có những kẻ thích kiện LHNVC thì xin LHNVC phổ biến rộng rãi và cập nhật cho CĐ để mà CĐ chung sức đồng lòng ủng hộ LHNVC.

d- Việc Trung Tâm Người Việt Canada và Viện Bảo Tàng Thuyền Nhân thì nhóm ông Lê Duy Cấn nhất quyết giữ cho được. Sau này khi mà nhóm họ xuất hiện tại các cuộc gây quỹ, thì bà con có thể đến hỏi họ những câu hỏi mà đáng ra họ cần phải ra mặt trả lời trước CĐ, nhưng vẫn đã không thực hiện. 

Một lần nữa, xin cám ơn các vị lãnh đạo bầu từ đại hội thống nhất Montreal đã tận tâm hy sinh giúp LHNVC vươn lên nổi bật trong công cuộc chiến đấu với cộng sản và bảo vệ CĐ tự do trong 2 năm nhiêm kỳ qua. Các vị xứng đáng là con dân nước Việt, là niềm tự hào, là nguồn an ủi và khích lệ cho cộng đồng Tự Do.

 

Hãy để sức đánh cộng sản, đừng đánh chiến hữu. Trân quý những người có tài có lòng. Càng thương những người đang làm việc toàn phần mà vào giúp cộng đồng. Nếu không thì dù có kiêu hãnh vì thắng khi khởi sự đem anh em ra tòa, thì chỉ chuôc lấy sự khinh miệt và chán ghét trong lòng bao người.

Hãy ngồi lại cùng anh em với tâm lòng thật sự để phụng sự cho CĐ Tự Do.

Dù dùng lời ngụy biện gì, dù dùng tòa án gì, thì phỏng có thể tạo niềm tin và tôn trọng của người dân được không? Có gì bằng tòa án lương tâm không?

5- Được biết ông Nguyễn Phan Pha là người nhóm ông Lê Duy Cấn chỉ định làm người trung gian trong biện pháp trung gian để giữ tiền chính phủ giải tỏa chuyển về. Ông Trần Chân được nhóm Trung Tâm người Viêt khác chí định trong nhóm Trung gian. Nhóm ông Lê Duy Cấn đã đồng ý, nhưng sau đó kiện, ông Trần Trân đã rút ra khỏi vị trí trung gian. Nay chỉ còn ông Nguyễn Phan Pha nắm giữ tiền.

a- Mong ông Nguyễn Phan Pha giữ lòng công tư, không nghiêng về bên nào. Và tạm thời giữ số tiền xây VBTTN, để bình ổn CĐ Tự Do, và đến khi VBTTN có Ban Điều hành xứng đáng.

b-Dù Trung Tâm người Việt nào ghi danh được với chính phủ lại, thì tiền bạc đóng cho Viện Bảo Tàng Thuyền Nhân là công trình do LHNVC khởi xướng và kêu gọi ủng hộ, gởi đến TTNV để được receipts. Và đó là tiền mồ hôi nước mắt của cộng đồng mỗi người dân chắt chiu để đóng góp. Không thể xem là "tài sản" của Trung Tâm Người Việt. Người chủ tịch/ BCH của Trung Tâm Người Việt không hẳn sẽ là Ban điều hành công trình xây cất Viện Bảo Tàng Thuyền Nhân. 

c- Sau quá nhiều biến cố xảy ra cho Viện Bảo Tàng Thuyền Nhân, mà được nghe là ảnh hưởng đến Công Trình Tượng Đài Thuyền nhân tại GTA, vì nhiều người dân mất niềm tin về các công trình về Thuyền Nhân.

Hiện nay, ông Nguyễn Phan Pha và ông Nguyễn Thanh Nguyên là chủ tịch và phó chủ tịch của Ban Điều hành xây dựng TĐTN này, thì hẳn các ông cũng có nhiều kinh nghiệm và hiểu ý nghĩa thiêng liêng của Thuyền Nhân với trên 1/2 triệu người chết thảm thương, hiểu mỗi đồng tiền người dân quý biết chừng nào, và hiểu tại sao lại cần có các buổi họp có mời người dân tham dự rộng rãi, cần trả lời mọi thắc mắc rõ ràng, cần trình bày chi tiết đến CĐ,....  

Cho nên, công trình Viện Bảo Tàng Thuyền Nhân đã và đang trãi qua nhiều thăng trầm và xáo trộn, gây hoang mang, lo lắng, chán nản và phẩn uất cho người dân trong CĐ Việt khắp Canada, thì càng cần có các buổi họp Cộng Đồng và nhiều hội đoàn để cùng bàn bạc lại. Người dân và các hội đoàn đã theo lời kêu gọi của LHNVC trong nhiều năm để đóng góp xây VBTTN, có quyền  cùng góp phần bàn bạc chọn lựa  Ban điều hành tương lai cho VBTTN. Đừng nên xem đóng góp cho VBTTN là tài sản của hội Trung Tâm Người Việt hay nhóm nào.

d- Vào 2014, có LHNVC do nha sĩ Trí là chủ tịch/ Tổng Thư Ký với Trung Tâm Người Việt được chỉ định có bs Liễu Kim. Cũng trong năm 2014 có LHNVC mà ông Trần Văn Đông là chủ tịch/ Tổng Thư Ký với Trung Tâm Người Việt được chỉ định có ông Lê Duy Cấn, ông Nguyễn Thanh Nguyên ...Hai LHNVC này và 2 TTNV này chưa ghi danh được. Vào 2016, LH họp tại Montreal đã ghi danh được với chính phủ (nay bị nhóm ông LDC kiện), nhưng TTNV được chỉ định với ông Đặng Vũ Tuấn Kiệt làm chủ tịch vốn cũng không ghi danh được như các TTNV khác.

Nên tôi không hiểu dựa theo phán quyết tòa án Vancouver thì có tự động là nhóm ông LDC có thể ghi danh được cho TTNV với chính phủ không? Nhưng dù có được, thì nên trong tinh thần cộng đồng đoàn kết và tôn trọng cùng ngồi với nhau+ vã chăng các nhóm TTNV đều đã hết nhiệm kỳ. Thì các TTNV nên ngồi lại với nhau, để bắt tay nhau +  bầu cử LHNVC nhiệm kỳ 20180 2020 sẽ góp phần trong việc chỉ định thành viên TTNV theo điều lệ của TTNV. Đó mới là 1 Trung Tâm Người Việt chính danh trong lòng CĐ. Hẳn ông Nguyễn Phan Pha hiểu các điều này và hiểu tâm nguyện của người dân rõ ràng.

Tóm lại, dù ai có công lao sao, nhưng khi khởi xướng kiện tụng chiến hữu thì tôi thấy không xứng đáng làm việc cho Viện Bảo Tàng Thuyền nhân, một công trình có ý nghĩa thiêng liêng. Mong các vị kiện tụng mở tâm để cùng ngồi lại với các vị Liên Hội và Trung Tâm người Việt các nhóm với sự có mặt của người dân trong CĐ.

Thành thật cám ơn

Trân Trọng

Nguyễn T. Hằng.

 

Xin xem thư ông Nguyễn Thúc Soạn đính kèm.

 



Thưa tất cả quý vị cùng quan tâm đến sự kiện nầy,

Thật tình thì tôi không có một vai trò nào trong Liên Hội ( LH ) hay Trung tâm người Việt 2 bên (TTNV). Thật tình thì tôi không muốn lên tiếng hay tranh luận gì cả. Vì tôi có quen biết hầu hết anh chị hai bên, vì tôi nhận xét trong anh em không có ai là thành phần thân cộng hay nói đúng hơn là không ai theo CS cả. Và đó là thành phần mà tôi chống hay đúng hơn là không chấp nhận chế độ CSVN mà tôi bỏ nước ra đi.Quan niệm của tôi là không chống anh em dù có bất đồng.
 
Thưa quý vị, hôm nay tôi muốn nói lên vài lời là vì tôi thấy cái Danh sách mà bên nhóm anh Cấn đưa ra tòa các anh em cùng sinh hoạt xây dựng cộng đồng với nhau làm tôi quá đau xót trong lòng ! Tôi tự hỏi :" Tại sao anh nhóm anh Cấn phải đưa anh em ra tòa ? Dù tôi biết anh Cấn cho rằng có lý do mà tôi không cần biết ".Tôi tự hỏi :" Đưa nhau ra tòa 2 bên được ích lợi gì ? Chúng ta được ích lợi gì ? Cộng đồng được ích lợi gì ? Trước cái nhìn và nhận xét thế nào của Chính phủ Canada với CĐ người Việt ? Cuối cùng cá nhân anh Cấn và nhóm được ích lợi gì ?.
 
Như đã nói, dù tôi không có vai trò nào nhưng trước đây khoảng 3 năm, tôi được anh Cấn mời gặp nhau tại nhà anh Nguyễn Phan Pha trong bửa cơm thân mật, hôm đó anh Cấn có nhả ý mời tôi và BS Nguyễn Duy Sản vào ban Cố vấn.Ngay trong lòng tôi không nhận, nhưng trong tình anh em tôi có hỏi anh Cấn :" Thật tình tôi có nghe phàn nàn về tài chánh của Viện BTTN không minh bạch. Trong tình anh em tôi hỏi anh, anh có lấn cấn về tài chánh hay không mà anh em thắc mắc vậy ? ". Anh đem ra một số hồ sơ theo anh đã được Audit trình bày với anh em hiện diện.Hôm đó tôi xin lổi từ chối lời mời của anh Cấn. Từ đó tôi có để tâm với sự kiện nầy. Và năm rồi, 2016 hai LH vốn đã chia 2 từ lâu muốn tổ chức Đại hội thống nhất tại Montreal trong danh xưng " Đại hội Montreal " do CĐ Montreal đứng ra tổ chức và BS Đào Bá Ngọc là Trưởng ban tổ chức. Theo BS Ngọc, để có được khách quan trong Đại hội BS Ngọc mời Cựu Dân biểu Mặc Giao, ông Nguyễn văn Thái và tôi ngồi vào Chủ tọa đoàn. Sau khi được biết Đại hội do Chủ tịch đoàn gồm tất cả các thành viên đồng ý ủy nhiệm và 2 bên LH đồng ý tham dự. Tôi đã gọi bàn với ông Mặc Giao và ông Thái cùng đồng ý tham dự. Thưa quý vị, các Chủ tịch đoàn, ban Thanh Kiểm và 2 bên LH cùng ngồi với nhau thảo luận mọi vấn đề khác biệt trong Đại hội với 7 thành viên có mặt và 1 qua viễn liên trên tổng số 11. Qua 1 ngày bàn thảo hai bên đồng ý thống nhất LH. Sau đó đại hội bầu BS Lê Thuần Kiên làm Chủ tịch cùng BCH hiện tại. Được biết LH đã được giấy phép của Chính phủ và hoạt động bình thường như các Hội đoàn trong CĐ.

Thế mà anh Cấn vẩn luôn không công nhận LH dù đã được giấy phép của Chính phủ cấp. Về vấn đề TTNV, theo chương trình Đại hội Montreal thì sau khi giải quyết việc LH 1 ngày thì ngày hôm sau giải quyết TTNV. Đại hội đã tha thiết mời anh Cấn cùng các thành viên tham dự để giải quyết mọi bất đồng hầu được mở lại TTNV và tài sản, tiền bạc bị đóng băng. Được biết việc tài sản, tiền bạc bị đóng băng là trở ngại lớn nhất trong việc ngồi lại. Qua nhiều lời góp ý riêng trước Đại hội, nhân dịp gặp được các anh chị từ nhiều nơi về tham dự tôi cố gắng vận động anh em nên bỏ qua những việc quá khứ, vấn đề mở lại TTNV và giải tỏa tài sản là quan trọng trước sự quan tâm của CĐ. Tôi được hầu hết anh em đều đồng ý với sự sống còn của LH và TTNV mà cùng nhau " Lật qua một trang mới ". Có nghỉa là chỉ cần anh Cấn có mặt và báo cáo tổng quát là đủ.Tôi rất vui mừng và nói ngay với anh Nguyên gọi ngay cho anh Cấn hay và cần có mặt ngày hôm sau để giải quyết một lần cho xong . Ngay khi đó anh Nguyên không gọi được anh Cấn. Trở về khách sạn lúc 12 giờ khuya tôi gọi ngay anh Nguyễn Phan Pha cho biết tình hình và nhờ gọi ngay anh Cấn dùm. Đây là sự thật và anh Cấn vẩn không tham dự Đại hội.
 
Sau Đại hội anh Cấn yêu cầu BS Ngọc tổ chức một buổi họp để anh Cấn ra trình bày . Rất tiếc BS Ngọc không có quyền tổ chức theo yêu cầu của anh Cấn.Xin nhắc thêm, các anh chị em từ các nơi xa về tham dự là cả thời gian và tiền bạc. Ngay cả anh em chúng tôi từ Toronrto mà hơn 6 giờ lái xe ! Và như nhiều người đã nói trong 1 năm qua LH với BS Lê Thuần Kiên đã cố gắng tối đa để mở lại TTNV, đã cố gắng mời 2 bên ngồi lại nhưng anh Cấn chỉ muốn nói chuyện qua Luật sư mà thôi,như đã thấy. Việc LH và BS Kiên làm thì nhiều người đã biết tôi không cần nhắc để tránh vấn đề tôi có ý bênh vực một bên. Tôi xin kể tiếp những gì tôi biết, tôi có tham dự.Thưa quý vị, sau Đại hội tháng 9 năm rồi tôi có được mời tham dự họp viễn liên vài lần với tư cách dự thính góp ý với anh em. Tôi luôn đề nghị là 2 bên phải ngồi lại thì mới mong giải quyết được vấn đề. Các anh em đều đồng ý . Ngay cả anh Pha và anh Nguyên cũng đồng ý là 2 bên nên gặp nhau. Tôi được anh em bên anh Kiên và anh Kiệt đồng ý làm trung gian để 2 bên gặp mặt. Khoảng cuối tháng sáu, anh Pha cho tôi hay là anh Cấn đến Toronto và muốn gặp tôi. Hôm đó tôi gặp anh Cấn, anh Pha, anh Nguyên và nhà báo Sa Xuân Vũ. Trước mặt 4 anh em chúng tôi anh Cấn đồng ý tôi tổ chức một buổi họp mở rộng 2 bên có sự tham dự của CĐ và Truyền thông báo chí. Trước khi chia tay tôi đề nghị họp ở Toronto anh Cấn nói với tôi :" Anh tổ chức ở Vancouver tôi cũng đi nửa.". Từ buổi chia tay đó với sự vui mừng của anh Nguyên và anh Pha tôi vẩn không được anh Cấn hẹn ngày nào để tổ chức. Sau đó, khoảng 10 ngày anh Pha có gởi email cho anh Cấn trong đó có tôi nhắc lại sao không thấy anh Cấn trả lời ngày nào họp và anh Cấn biệt tăm từ đó.
 
Thưa quý vị, với sự sống còn của TTNV và tài sản cũng như tiền bạc bị đóng băng. Phía bên LH BS Kiên có nói với tôi một giải pháp cuối cùng là có thể để một mình anh Cấn ghi danh cũng được miển sao lấy lại được giấy phép và tiền bạc của CĐ.Rất tiếc là anh Cấn không ngồi lại với anh em mà chỉ nói qua Luật sư và chỉ muốn đưa anh em ra tòa. Điều đó làm tôi rất thất vọng về anh Lê Duy Cấn, một người đã đóng góp rất nhiều cho CĐ trong mấy chục năm qua. Tôi tin rằng không ai phủ nhận sự đóng góp nầy. Điều làm tôi không đồng ý là anh Cấn không muốn nói chuyện cùng anh em, cùng một dòng máu ruột thịt trong lúc anh em sẳn sàng bỏ qua mọi việc để cùng nhau xây dựng CĐ. Không muốn để Chính phủ Canada nhìn chúng ta, CĐ người Việt với cái nhìn không thiện cảm.
 
Lời cuối, tôi mong rằng anh em mình hảy sống với " Tòa án lương tâm " hơn là tòa án ngoài đời. Đừng để Cộng đồng chia rẻ là điều mà không ai muốn.
  Trân trọng kính chào quý vị,
   Nguyễn văn Tấn
 


On Saturday, August 5, 2017 2:00 AM, Nathalie Nguyen <NguyenSyThuyNgan@hotmail.com> wrote:

Thư gởi về việc Viện Bảo Tàng Thuyền Nhân Ottawa.

Cùng tất cả các quí vị xa gần thân mến,

Những ngày gần đây tôi nhận được vài emails gởi đến về việc Viện Bảo Tàng Thuyền Nhân ở Ottawa, đọc mà thấy đắng cả lòng.

Vì sao phải ra đến nông nỗi phe ta kiện phe mình? 

Kẻ thù mà còn nói chuyện được, huống chi tất cả anh chị em làm việc CĐ sao không ngồi lại để giải bày những công việc, những khó khăn chung để thấu hiểu nhau hơn, để rồi cùng nhau tìm cách đứng ra giải quyết vấn đề trong êm đẹp, việc gì có lợi chung cho CĐ thì làm, việc nào chưa tốt, thì cùng nhau làm cho tốt hơn, việc nào thấy sai, thì nhắc nhỡ nhau làm cho đúng, việc nào không vui, thì hãy...quên đi, vì nếu cứ đổ thừa người nầy lỗi, chứng minh người kia sai hoài thì không ích gì mà chỉ đào thêm hố sâu chia cách. 

Tất cả những công việc thiện nguyện đa đoan đòi hỏi nhiều hy sinh, nhiều công sức nầy, hơn bao giờ hết anh em chúng ta cần sự thấu hiểu, cần sự thông cảm hơn là những châm chích vô bổ, những lời thị phi dư thừa, những câu khích tướng đầy ác ý để cho anh em chúng ta thêm sân hận mà cấu xé lẫn nhau là đều nên tránh.

Trong chuyện nầy dù ai thắng, ai thua thì cũng là một nỗi đau, nỗi nhục chung, chỉ có việt cộng sẽ là ngư ông đắc lợi, vì chúng nó không cần làm gì mà anh em chúng ta cũng tự đâm chém nhau để cho việt cộng nó hả hê...

Chuyện lôi nhau ra tòa, vừa tốn kém, vừa là đề tài cho việt gian nó đánh phá, nó bêu rếu, nó khêu khích anh em bên nầy, nó đâm thọt anh em bên kia để gây mâu thuẫn, gây hiềm khích nhau để cho anh em ta trầy trụa, te tua, đầy thương tích, còn việt cộng thì chúng nó mở tiệc ăn mừng... 

Xin đừng quên đi mục đích ban đầu khi các anh chị em làm việc thiện nguyện là mong làm cho Cộng Đồng ngày được tốt đẹp và phát triển hơn, chứ không muốn làm cho CĐ tan nát ra. Thế cho nên xin đừng vì bất cứ lý do gì để làm cho CĐ ta xáo trộn, huynh đệ tương tàn, còn việt cộng thì ngồi không hưởng lợi.

Tất cả chúng ta hãy nên cư xử với nhau trong tinh thần nhân ái và hãy chừa lại nụ cười cho nhau lúc cuối đời ở những nhà thương dưỡng lão hay một cõi vĩnh hằng nào đó mà không thấy ngượng, không thấy bẽ bàng khi gặp lại nhau.

Thân mến,

Nguyễn Sỹ Thùy Ngân
Aug. 05, 2017

Thư gởi về việc Viện Bảo Tàng Thuyền Nhân Ottawa. 
Cùng tất cả các quí vị xa gần thân mến,

Những ngày gần đây tôi nhận được vài emails gởi đến về việc Viện Bảo Tàng Thuyền Nhân ở Ottawa, đọc mà thấy đắng cả lòng.

Vì sao phải ra đến nông nỗi phe ta kiện phe mình?

Kẻ thù mà còn nói chuyện được, huống chi tất cả anh chị em làm việc CĐ sao không ngồi lại để giải bày những công việc, những khó khăn chung để thấu hiểu nhau hơn, để rồi cùng nhau tìm cách đứng ra giải quyết vấn đề trong êm đẹp, việc gì có lợi chung cho CĐ thì làm, việc nào chưa tốt, thì cùng nhau làm cho tốt hơn, việc nào thấy sai, thì nhắc nhỡ nhau làm cho đúng, việc nào không vui, thì hãy...quên đi, vì nếu cứ đổ thừa người nầy lỗi, chứng minh người kia sai hoài thì không ích gì mà chỉ đào thêm hố sâu chia cách.
 
Tất cả những công việc thiện nguyện đa đoan đòi hỏi nhiều hy sinh, nhiều công sức nầy, hơn bao giờ hết anh em chúng ta cần sự thấu hiểu, cần sự thông cảm hơn là những châm chích vô bổ, những lời thị phi dư thừa, những câu khích tướng đầy ác ý để cho anh em chúng ta thêm sân hận mà cấu xé lẫn nhau là đều nên tránh.
 
Trong chuyện nầy dù ai thắng, ai thua thì cũng là một nỗi đau, nỗi nhục chung, chỉ có việt cộng sẽ là ngư ông đắc lợi, vì chúng nó không cần làm gì mà anh em chúng ta cũng tự đâm chém nhau để cho việt cộng nó hả hê...

Chuyện lôi nhau ra tòa, vừa tốn kém, vừa là đề tài cho việt gian nó đánh phá, nó bêu rếu, nó khêu khích anh em bên nầy, nó đâm thọt anh em bên kia để gây mâu thuẫn, gây hiềm khích nhau để cho anh em ta trầy trụa, te tua, đầy thương tích, còn việt cộng thì chúng nó mở tiệc ăn mừng...

Xin đừng quên đi mục đích ban đầu khi các anh chị em làm việc thiện nguyện là mong làm cho Cộng Đồng ngày được tốt đẹp và phát triển hơn, chứ không muốn làm cho CĐ tan nát ra. Thế cho nên xin đừng vì bất cứ lý do gì để làm cho CĐ ta xáo trộn, huynh đệ tương tàn, còn việt cộng thì ngồi không hưởng lợi.

Tất cả chúng ta hãy nên cư xử với nhau trong tinh thần nhân ái và hãy chừa lại nụ cười cho nhau lúc cuối đời ở những nhà thương dưỡng lão hay một cõi vĩnh hằng nào đó mà không thấy ngượng, không thấy bẽ bàng khi gặp lại nhau. 

Thân mến,

Nguyễn Sỹ Thùy Ngân
Aug. 05, 2017
 
 ----- Forwarded Message -----
From: TNS <thucsoannguyen@yahoo.ca<mailto:thucsoannguyen@yahoo.ca>>
Sent: Thursday, August 3, 2017 12:02 PM
Subject: BẢN TIN ĐẶC BIỆT VỀ VIỆN BẢO TÀNG THUYỀN NHÂN

Kính gởi Đồng Hương Tị Nạn người Việt Canada

Kính thưa quí vị,
 
Từ năm 2014 đã xảy ra sự tranh chấp của Trung Tâm người Việt Canada (TTNVC) do ông Lê duy Cấn làm chủ tịch với hai ba nhóm TTNVC khác do Liên hội Canada thành lập.

Theo dỏi tiến trình tranh chấp có thể tóm tắt vài ý chánh:

Quĩ xây dựng viện bảo tàng thuyền nhân bị đóng băng từ năm 2014.

Từ 2014-2017 nếu không muốn mất cơ sở sinh hoạt và miếng đất để xây viện bảo tàng ai phải trả cho tiền thuê cơ sở  (1400/tháng) và tiền thuế đất (9000/năm) ?. Người vận động tiền để chi trả tổn phí này là ông Lê duy Cấn thực hiện.
 
Cũng được biết là việc dàn xếp cho êm đẹp để tránh chia rẻ trong cộng đông đã xảy ra tám lần  và ông Lê duy Cấn đã hai lần yêu cầu cộng đồng vùng Montreal tổ chức tại Montreal một buổi họp để ông Lê duy Cấn trình bày vấn đề tài chánh liên quan đến Viên bảo tàng nhưng không được cộng đồng Montreal đáp ứng. ? Tại sao?
 
Ngày 23-07-2017, nhóm mới do liên hội thành lập đã tổ chức phiên họp tại Quốc hội Canada để hòa giải nhưng nhóm ông Lê duy Cấn không tham dự. Tại sao phải họp tại Quốc hội?

Tôn trọng lời hứa của ban tổ chức phiên họp hòa giải là sẽ cho giới truyền thông và công đồng người Việt biết diễn tiến sự việc nhưng cho đến 31-07-2017 ban tổ chức không cho biết tin tức rỏ ràng. Do đó ngày 01-08-2017, ban truyền thông phải thông báo:
 
- Kết quả buổi hoà giải đã bị bế tắt.
 
- Hôm nay chúng tôi xin thông báo cùng quí đồng hương là tranh chấp TTNVC và quỉ xây dựng Viện bảo tàng không còn hòa giải nữa mà vụ việc theo nhóm ông Lê duy Cấn là không còn có sự chon lựa nào khác là phải nhờ toà án giải quyết (Xin đính kèm đơn kiện nộp tại tòa ngày 28-07-2017)
 
Đây là tài liệu đã được publish, quí vị có thể vào website của tòa án để đọc hoặc in ra, lệ phí cho mỗi lần là 6 dollars.
 
Với chủ trương tạo sự đoàn kết và xây dựng công đồng vững mạnh chúng tôi nhận được tin này ngày 28-07-2017 nhưng Ban truyền thông không muốn có sự xáo trôn trong cộng đồng mãi đến hôm này lấy làm buồn là phải gởi tin này đến quí vị.

DLB
LHCT

 ----- Forwarded Message -----
From: TNS <thucsoannguyen@yahoo.ca<mailto:thucsoannguyen@yahoo.ca>>
Sent: Saturday, July 29, 2017 8:20 AM
Subject: Tr : Fwd: Hoà giải - Trung Tâm Người Việt Canada

De : Nhu Thanh <judythanhn@yahoo.ca<mailto:judythanhn@yahoo.ca>>
Objet : Fwd: Hoà giải - Trung Tâm Người Việt Canada

Begin forwarded message:
From: Ansong Hoang <ansonghoang47@gmail.com>
Date: 29 July, 2017 5:07:10 AM EDT
Subject: Fwd: Fw: Hoà giải - Trung Tâm Người Việt Canada

Buổi họp của người Việt nam ngày chủ nhật 23 tháng 7 tại quốc hội Canada về vụ việc VIỆN BẢO TÀNG THUYỀN NHÂN , cho đến hôm nay đã một tuần trôi qua chúng ta hoàn toàn mù tịt , họ có quyền khinh chúng ta đến thế hay sao ?
Hôm nay nhận Email  của một người  có tham dự buổi họp ngày July 23 , nhưng viết thư qua dạng " Nặc danh "  ,  gởi bạn đọc .....
Phải chăng người Việt nam chúng ta ở Canada không được quyền biết đến vụ việc " mất còn " dự án Viện bảo tàng thuyền nhân ?
Trong dự án dựng Viện bảo tàng thuyền nhân bị đóng băng nhiều năm qua đã như một minh chứng Trí thức đang bóp cổ Trí thức , một hiện tượng muôn đời thường xảy ra trong những quốc gia dân tộc nhược tiểu , ?
Cộng sản Mao trạch Đông có nói 100 câu sai chắc cũng phải có 1 câu đúng TRÍ THỨC KHÔNG BẰNG CỤC PHÂN ?
Chúng ta hãy ráng nhẫn nhịn một thời gian nữa xem sao & bản thân tôi cũng đã dấn thân lên tiếng lần này là lần thứ tư
Còn lũ trí thức đang cư ngụ trong cộng đồng các bạn , thì sao ?
Thôi cứ tiếp tục nhẫn nhịn đợi xem nhé ... Nơi đây tôi chờ ... Nơi kia anh chờ... trong căn nhà nhỏ mẹ cũng ngồi chờ .... Anh lính ngồi chờ trên đồi hoang vu .... người tù ngồi chờ bóng tối mịt mù ... chờ đã bao năm .... chờ đã bao năm ????

Kính thưa quý vị,

Là một người VN vượt biển và đã định cư tại Ottawa từ năm 1982, tôi thực sự rất buồn cho " vấn nạn tranh chấp giữa người Việt với người Việt đã và đang xảy ra tại Canada !"

Hôm nay, 28/07/2017, đã quá gần kề với thời hạn mà quí vị phải đi đến một mẫu số chung là tất cả phải đoàn kết lại vì cộng đồng người Việt không CS, và giương cao Lá Cờ Vàng, một biểu tượng thiêng liêng của Tự Do và Nhân Bản của dân tộc Việt.
 
Quí vị có quyền bất đồng ý kiến nhưng không thể bất hòa khi làm việc, những sự bất đồng ý kiến đó phải được giải quyết trong tinh thần vì lợi ích chung của tập thể người

Việt và chúng ta đoàn kết cùng nhau thực hiện một lý tưởng cao đẹp nhất là cùng hiệp lực với tất cả người Việt không CS khắp nơi, trong và ngoài nước để giải thể càng sớm càng tốt chế độ CS của "thiên đường mù" đang bán đứng Mẹ Việt Nam cho lũ Tàu Cộng khốn nạn, quý vị biết rõ điều đó chứ?

Hẳn quý vị đã thấy rõ và rất rõ là hơn 42 năm thống trị VN, bọn Vẹm đã giết chết cả nền văn hoá, đạo đức của đất nước và dân tộc Việt, và bây giờ trên quê hương thứ hai của chúng ta, thiết nghĩ đã quá trể và chúng ta không còn thì giờ để tranh hơn tranh thua về "cái tôi và của tôi". Quí vị cứ tự nhiên mang " cái tôi và của tôi" đó của quí vị về nhà để chiêm ngưỡng, nhưng những việc có liên quan đến tinh thần dân tộc, liên quan đến cộng đồng  thì yêu cầu quí vị phải ngồi lại và lắng nghe tiếng nói của cộng đồng, ghi nhận tri thức cộng đồng. Đó mới là thái độ khôn ngoan của người làm việc cộng đồng.

Toà đại sứ của bọn Vẹm ở tại Ottawa, bao nhiêu lần chúng ta kéo về biểu tình phản đối bọn CS hèn với giặc tại đó, bây giờ chúng ta lại đưa nhau ra toà chỉ vì..., tôi không dám viết ra suy nghĩ nầy, vì thấy quá xấu hổ và rất buồn. Quí vị có biết là bọn Vẹm đang vui mừng không, họ mừng vì chúng ta đang chia rẻ, lo cấu xé nhau, và Vẹm chúng nó sẽ có nhiều thì giờ hơn và tiền bạc hơn để tuyên truyền, mua chuộc các em trẻ nhẹ dạ. Mong quí vị suy nghĩ lại và cân phân thiệt hơn trong mọi hành động.

Tôi có dự phiên họp hoà giải ngày chủ nhật vừa qua tại centre block trong quốc hội Canada , với tư cách không phải là hội viên của trung tâm người Việt, tôi mới sửng sờ, hôm đó không phải là lần hoà giải đầu tiên mà là lần thứ 8 hay thứ 9 gì đó và trong 3 năm qua, vấn đề vẫn chưa được giải quyết.

VCF kêu gọi họp và tạo mọi sự dễ dàng ( viễn liên conference, ủy quyền nếu không tham dự được) để quí vị cùng ngồi xuống để giải quyết vấn đề. Quí vị đã không có thiện chí ngồi lại, quí vị đã không tham dự và cũng không ủy quyền, thì thử hỏi quý vị có thiết tha với việc xin register lại giấy phép hoạt động cho VCC, để tiền mà chúng tôi đã đóng góp không bị xung vào công quỷ của chính quyền sở tại.

Nầy nhé, lời thật mất lòng, quí vị đã không thiết tha với việc phục vụ cộng đồng, trống đánh xuôi và quí vị kèn thổi ngược thì chúng tôi khẩn khỏan xin mời quí vị nên bước ra ngoài cuộc để VCC có thể dùng hết mọi tâm trí hoà với tri thức cộng đồng mà đánh trả bọn Vẹm ở hải ngoại cũng như trong nước bằng mặt trận văn hoá, chính trị.

Sau cùng, chúng tôi xin được cám ơn VCF, các vị đã tham dự phiên họp hoà giải (trực diện, ủy quyền, và viễn liên) vào ngày chủ nhật 23/07/2017 tại Parliament Hill.
Last but not least, cám ơn anh Duy đã rất xuất sắc trong vai trò điều họp viên của phiên họp ngày hôm đó. Cám ơn 2 người bạn Canada của văn phòng TNS Ngô Thanh Hải đã quá dễ thương và quá kiên nhẫn với chúng ta.

Kính thư,


-        Kính thưa Quý Đồng Hương,

-        Kính thưa Quý Tập Thể Người Canada gốc Việt.  

 

Nhận được email của Quý vị, chúng tôi rất vui mừng xen lẫn chút nghẹn ngào vì còn có những người Gia Nã Đại gốc Việt biết lưu tâm đến sự hiện hữu của Liên-Hội và nhất là đặt đã DANH DỰ của THUYỀN NHÂN, của NGƯỜI VIỆT TỴ NẠN CS lên trên cái TA, cái NGÃ cá nhân.

 

MỪNG vì có những anh chị đã phân tách kvà nhận xét trung thực để góp ý xây dựng cùng QUÝ ANH CHỊ EM VÁC NGÀ VOI, để tạo nên Niềm tin cùng sự Hãnh diện của người Gia Nã Đại gốc Việt trong DANH DỰ và TỰ TRỌNG của ni giống Lạc Việt.

 

NGHẸN NGÀO vì có những anh chị coi DANH DỰ và TỰ TRỌNG của Tập Thể Người Việt Tỵ Nạn CS (TTNVTNCS) là một cái cớ, một món đồ chơi, một trái banh, đá qua đá lại, tạo sự xáo trộn không cần thiết, để làm mất lòng nhiệt thành và sự hy sinh của các em trong thế hệ nối tiếp, đang gánh vác Liên Hội qua kết quả bầu cử của Đại Hội Đồng Bầu Cử tại Montréal với túc số 8/11.

 

-        Kính thưa quý Anh Chị Em,

Một khi đả BIẾT hy sinh thì nên CÙNG chung vai GÁNH lấy ngà voi DANH DỰ của TTNVTNCS. Luận đến Thắng hay Thua đòi hỏi sự hiện diện của hai thực thể đối nghịch : Thiện/Ác, Tốt/Xấu, Quốc-Gia/Cộng Sản.Nhưng thật chua chát và rất buồn nản vì chỉ có một thực thể là CHÚNG TA, những người đã liều thân đi tìm và mong sống trong TỰ DO, thì lấy gì có thắng thua trong đó. Chỉ có MỘT BÊN mà có thể nói  thắng hay thua được sao ? Thôi thì MỘT mình ôm hết cả thắng lẫn thua cho Tập Thể Tỵ Nạn được nhờ.

 

Nhiều người tự hỏi: Tại sao từ ít lâu nay Liên Hội cứ phung phí tiền để nuôi Luật sư và bắt anh em cùng mình dắt díu nhau ra hầu toà; trong khi đồng bào ruột thịt tại quê nhà đang bị đe dọa  diệt chủng, sống khắc khoải trong đói khổ, lầm than; trong khi đồng bào tỵ nạn khắp nơi đang ngóng cổ chờ một viên gạch cho Viện Bảo Tàng Thuyền Nhân từ 4 năm nay, theo lời hứa trong những buổi tiệc gây quỹ.

 

Riêng cá nhân tôi, Đặng Thị Danh, là một trong những thành viên của Ban Thanh Kiểm nhiệm kỳ 2014-2016 và nhiệm kỳ 2016-2018, qua hai Đại Hội Đồng Bầu Cử tại Ottawa  và tại Montreal. Tôi cũng là một trong những con cháu của Đại Gia Đình Tỵ Nạn CS. Nhận chân được bổn phận với Liên Hội,  trong tinh thần Quốc Gia và Dân Tộc, tôi khẩn thiết kêu gọi những đứa con của Mẹ VN hãy vì DANH DỰ của Thuyền Nhân Tỵ Nạn CS, hãy đặt quyền lợi của TẬP THỂ lên trên quyền lợi CÁ NHÂN trong tinh thần ĐOÀN KẾT để  cùng nhau xây dựng Liên Hội.

 Các buổi họp viễn liên, các Đại Hội Đồng của Liên Hội  là những cơ chế hợp pháp có khả năng thay thế rất hữu hiệu các phán quyết của tòa án, đồng thời nói lên quyết tâm đoàn kết của mọi Thành Viên Liên Hội, gây niềm tin tưởng vào sự lãnh đạo của những đứa con ưu tú của Tổ quốc. Các thế hệ trẻ đang theo dõi chúng ta trước khi mạnh dạn đưa vai gánh lấy trọng trách khi chúng ta vĩnh viễn ra đi. Các em chờ đợi đã bốn năm nay rồi. Để các em TRẺ bỏ cuộc vì buồn chán thì liệu cái NGÃ GIÀ có đủ uy tín để bảo toàn Danh Dự của Tập thể người Việt tỵ nạn cộng sản  hay không ?

 

Kính mong tất cả chúng ta, giống nòi Rồng Tiên, hãy cùng nắm tay nhau tiếp tục  xây dựng Liên Hội mà các vị tiền nhiệm và quý Anh, Chị đã bỏ biết bao nhiêu công sức thành lập và hoạt động hữu hiệu cho tới ngày nay.

 

Xin hãy đứng trong Tập Thể để cùng nhau hợp sức tổ chức thành công Đại Hội  Bầu Cử 2018. Xin quí Anh, Chị tích cực đảm nhận những trách nhiệm  trong Liên Hội để cùng nhau tiếp tục duy trì và phát triển một cơ chế xứng đáng, có tính cách Đại Diện không thể chối cãi của 250 000 Thuyền nhân người Việt tỵ nạn cộng sản, trước chính quyền và người dân Canada, cũng như  trước kẻ thù quỷ quyệt.

 

Kính thư,

         

Đặng Thi Danh


On Mar 24, 2018, at 6:09 AM, kayla ly <lykayla@yahoo.ca> wrote

Kính gởi quý đồng hương

Được Liên Hội Người Việt Canada (VCF) là niềm tự hào và đại diện Cộng Đồng người Việt tại Canada, đối chọi các hội nhóm cộng sản như là Hiệp hội Canada Vietnam ( CVS) đã tự xưng có nhiều hội thành viên khắp Canada.

Nhưng ông/bà Lê Duy Cấn, Mai Phú Hưng, Nguyễn Thanh Nguyên, Nguyễn Hà Quyên..., đã nộp đơn lên tòa án tại VANCOUVER để kiện một số vị đại diện LHNVC và Trung Tâm Người Việt.

Câu chuyện LHNVC, Trung Tâm Người Việt Canada và Viện Bảo Tàng Thuyền nhân có nhiều chi tiết. Nhưng tôi xin tóm tắt như sau:

1-Chính phủ đóng băng tiền xây cất VBTTN vào cuối 2014. Và không nhóm nào (2 LHNVC và 2 TTNV) ghi danh được với chính phủ.

2- Nhận thấy tình hình bế tắc trong khi hạn chót chính phủ cho phép (sau khi gia hạn mấy lần) là 31 tháng 7, 2017, thì sẽ giải thể TTNV và số tiền xây VBTTN.

May có đại hội thống nhất Liên Hội tại Montreal vào tháng 9, 2016 (Nhờ sau nhiều lần họp viễn liên, và lần cuối cùng đạt được 11 hội thành viên của LHNVC đồng ý. Dù cuối cùng vào ngày đại hội tại Montreal thì 3 hội không tham dự).

Đại hội thống nhất tại Montreal chuẩn bị công phu và nhiều người trong CĐ biết. Đáng tự hào cho CĐ Việt Canada. Nhiều vị bay đến Montreal, hoặc cố gắng tham gia qua điện thoại viễn liên. Trong đó có 8/11 hội thành viên của LH tham gia. Có 2 ông chủ tịch Liên Hội cũ đang có xung đột đều buông bỏ để bắt tay nhau cùng làm việc. Cho nên LHNVC tổ chức tại Montreal mới có thể ghi danh thành công được với chính phủ và hợp lệ, BCH có nhiệm kỳ 2 năm: 2016- 2018.

3- Tôi được biết nhóm ông Lê Duy Cấn không đến họp, không chịu ngồi lại. Dù LH đã kêu gọi và tìm mọi cách để các TTNV ngồi lại với nhau, xóa bỏ chuyện cũ.

 

4- SỰ KIỆN TÒA ÁN, CHỌN CON ĐƯỜNG NÀO ĐÂY?

Chúng ta ở ngoài nghe cũng thấy phẩn uất và đau lòng. Những người dân làm thiện nguyện viên, để hết tâm sức và thời gian, sức khỏe làm việc cho cộng đồng mà bị kiện tụng. 

.   Với tôi, xin trình bày ý kiến:

a-Các hội đoàn bất vụ lợi có những lúc cần thay đổi by-law là nên. Và những sinh hoạt trong hội đoàn bất vụ lợi có nhiều thay đổi.

Nhưng đây là lần đầu có nhóm ông Lê Duy Cấn kiện tụng ra tòa. Tiền lệ xấu này sợ tiếp diễn.

b-XIN HỎI:

- Trước kia thì trong LHNVC dùng danh xưng theo như kiểu Liên Hiệp Quốc, tức là Tổng Thư Ký đứng đầu. Nhưng các hội đoàn người Việt hải ngoại hầu như đều dùng theo kiểu ở đây, là Ban Chấp Hành gồm chủ tịch, phó chủ tịch, thủ quỹ, tổng thư ký, và Hội Đồng Quản Trị. Đây cũng phù hợp với 1 hội đoàn bất vụ lợi của Canada dùng vậy. Thì sửa đổi là điều nên. Chuyện này có phải là chuyện để đem ra kiện không? Danh xưng sao cho thuận lợi là dễ cho mọi người trong CĐ. 

- Theo điều lệ by-law trước của Liên Hội NVC thì Tổng Thư Ký (tương đương chủ tịch)/ BCH (?) của Liên Hội không là chủ tịch của hội thành viên. Nhưng tất cả các vị tham dự đại hội LHNVC xét thấy điều đó không đúng. Nhân tài đáng cần hơn. Người có lòng đáng cần hơn. Vã lại, chính các chủ tịch của các hội thành viên càng nắm tình hình và được hội viên các hội thành viên ủng hộ mạnh mẽ hơn để lo cho việc của LH. Nên đại hội đồng của LH tại Montreal sau khi bàn luận thì quyết định là không nên hạn chế về điều đó.

Từ 2 điều này thôi, vậy mà nhóm ông LDC kiện các chiến hữu mình là những người hết lòng cho CĐ để muốn Ban Chấp hành của LH bầu tại Montreal thành “bất hợp lệ”!

Kiện tụng anh em nhau là không nên. Kiện chuyện- mà để cải thiện tốt cho LHNVC và tốt cho CĐ Tự Do-thì càng là hành động không tốt. Lại trong thời kỳ cần để giải quyết VBTTN khi đó đang bị đóng băng, sao mà vẫn bất hợp tác rồi nay đi bắt bẻ lặt vặt, kiện tụng một đại hội đồng đầy tâm huyết và tấm lòng của bao người.

 Có những người còn dùng từ nặng nề sĩ nhục và vu khống những vị đã hy sinh trao ra rất nhiều tâm huyết cho CĐ tự do. Phỏng cộng đồng Tự Do có lợi gì đây?   

 c-Các vị đại diện LH/ TTNV đã bị TTNV nhóm ông LDC kiện.

- Nếu chọn kháng án hay cần kiện lại nếu cần thiết, thì xin kêu gọi trong CĐ, tin là sẽ có nhiều ủng hộ.

- Nếu chọn không theo kiện, không kháng án. Vì chỉ là những Thiện Nguyện Viên mà phải chạy theo tòa án, nhất là tại Vancouver, tốn sức tốn tiền, lại tranh chấp lẫn nhau. Thì cũng không sao. Vì các vị được bầu tại đại hội đồng Montreal đã làm được rất nhiều việc. Xin gởi lời tri ân và cám ơn đến các vị.

Cũng gần đến lúc bầu lại nhiệm kỳ 2018- 2020 của LHNVC. Ai có tài năng, giữ lập trường Quốc gia, có nhiệt huyết, được tín nhiệm đều xứng đáng làm chủ tịch/ BCH của LHNVC. Các hội thiểu số của LH không tham dự thì chỉ bộc lộ lại bộ mặt chia rẽ và phá hoại.

 Nếu sau này, có những kẻ thích kiện LHNVC thì xin LHNVC phổ biến rộng rãi và cập nhật cho CĐ để mà CĐ chung sức đồng lòng ủng hộ LHNVC.

d- Việc Trung Tâm Người Việt Canada và Viện Bảo Tàng Thuyền Nhân thì nhóm ông Lê Duy Cấn nhất quyết giữ cho được. Sau này khi mà nhóm họ xuất hiện tại các cuộc gây quỹ, thì bà con có thể đến hỏi họ những câu hỏi mà đáng ra họ cần phải ra mặt trả lời trước CĐ, nhưng vẫn đã không thực hiện. 

Một lần nữa, xin cám ơn các vị lãnh đạo bầu từ đại hội thống nhất Montreal đã tận tâm hy sinh giúp LHNVC vươn lên nổi bật trong công cuộc chiến đấu với cộng sản và bảo vệ CĐ tự do trong 2 năm nhiêm kỳ qua. Các vị xứng đáng là con dân nước Việt, là niềm tự hào, là nguồn an ủi và khích lệ cho cộng đồng Tự Do.

 

Hãy để sức đánh cộng sản, đừng đánh chiến hữu. Trân quý những người có tài có lòng. Càng thương những người đang làm việc toàn phần mà vào giúp cộng đồng. Nếu không thì dù có kiêu hãnh vì thắng khi khởi sự đem anh em ra tòa, thì chỉ chuôc lấy sự khinh miệt và chán ghét trong lòng bao người.

Hãy ngồi lại cùng anh em với tâm lòng thật sự để phụng sự cho CĐ Tự Do.

Dù dùng lời ngụy biện gì, dù dùng tòa án gì, thì phỏng có thể tạo niềm tin và tôn trọng của người dân được không? Có gì bằng tòa án lương tâm không?

5- Được biết ông Nguyễn Phan Pha là người nhóm ông Lê Duy Cấn chỉ định làm người trung gian trong biện pháp trung gian để giữ tiền chính phủ giải tỏa chuyển về. Ông Trần Chân được nhóm Trung Tâm người Viêt khác chí định trong nhóm Trung gian. Nhóm ông Lê Duy Cấn đã đồng ý, nhưng sau đó kiện, ông Trần Trân đã rút ra khỏi vị trí trung gian. Nay chỉ còn ông Nguyễn Phan Pha nắm giữ tiền.

a- Mong ông Nguyễn Phan Pha giữ lòng công tư, không nghiêng về bên nào. Và tạm thời giữ số tiền xây VBTTN, để bình ổn CĐ Tự Do, và đến khi VBTTN có Ban Điều hành xứng đáng.

b-Dù Trung Tâm người Việt nào ghi danh được với chính phủ lại, thì tiền bạc đóng cho Viện Bảo Tàng Thuyền Nhân là công trình do LHNVC khởi xướng và kêu gọi ủng hộ, gởi đến TTNV để được receipts. Và đó là tiền mồ hôi nước mắt của cộng đồng mỗi người dân chắt chiu để đóng góp. Không thể xem là "tài sản" của Trung Tâm Người Việt. Người chủ tịch/ BCH của Trung Tâm Người Việt không hẳn sẽ là Ban điều hành công trình xây cất Viện Bảo Tàng Thuyền Nhân. 

c- Sau quá nhiều biến cố xảy ra cho Viện Bảo Tàng Thuyền Nhân, mà được nghe là ảnh hưởng đến Công Trình Tượng Đài Thuyền nhân tại GTA, vì nhiều người dân mất niềm tin về các công trình về Thuyền Nhân.

Hiện nay, ông Nguyễn Phan Pha và ông Nguyễn Thanh Nguyên là chủ tịch và phó chủ tịch của Ban Điều hành xây dựng TĐTN này, thì hẳn các ông cũng có nhiều kinh nghiệm và hiểu ý nghĩa thiêng liêng của Thuyền Nhân với trên 1/2 triệu người chết thảm thương, hiểu mỗi đồng tiền người dân quý biết chừng nào, và hiểu tại sao lại cần có các buổi họp có mời người dân tham dự rộng rãi, cần trả lời mọi thắc mắc rõ ràng, cần trình bày chi tiết đến CĐ,....  

Cho nên, công trình Viện Bảo Tàng Thuyền Nhân đã và đang trãi qua nhiều thăng trầm và xáo trộn, gây hoang mang, lo lắng, chán nản và phẩn uất cho người dân trong CĐ Việt khắp Canada, thì càng cần có các buổi họp Cộng Đồng và nhiều hội đoàn để cùng bàn bạc lại. Người dân và các hội đoàn đã theo lời kêu gọi của LHNVC trong nhiều năm để đóng góp xây VBTTN, có quyền  cùng góp phần bàn bạc chọn lựa  Ban điều hành tương lai cho VBTTN. Đừng nên xem đóng góp cho VBTTN là tài sản của hội Trung Tâm Người Việt hay nhóm nào.

d- Vào 2014, có LHNVC do nha sĩ Trí là chủ tịch/ Tổng Thư Ký với Trung Tâm Người Việt được chỉ định có bs Liễu Kim. Cũng trong năm 2014 có LHNVC mà ông Trần Văn Đông là chủ tịch/ Tổng Thư Ký với Trung Tâm Người Việt được chỉ định có ông Lê Duy Cấn, ông Nguyễn Thanh Nguyên ...Hai LHNVC này và 2 TTNV này chưa ghi danh được. Vào 2016, LH họp tại Montreal đã ghi danh được với chính phủ (nay bị nhóm ông LDC kiện), nhưng TTNV được chỉ định với ông Đặng Vũ Tuấn Kiệt làm chủ tịch vốn cũng không ghi danh được như các TTNV khác.

Nên tôi không hiểu dựa theo phán quyết tòa án Vancouver thì có tự động là nhóm ông LDC có thể ghi danh được cho TTNV với chính phủ không? Nhưng dù có được, thì nên trong tinh thần cộng đồng đoàn kết và tôn trọng cùng ngồi với nhau+ vã chăng các nhóm TTNV đều đã hết nhiệm kỳ. Thì các TTNV nên ngồi lại với nhau, để bắt tay nhau +  bầu cử LHNVC nhiệm kỳ 20180 2020 sẽ góp phần trong việc chỉ định thành viên TTNV theo điều lệ của TTNV. Đó mới là 1 Trung Tâm Người Việt chính danh trong lòng CĐ. Hẳn ông Nguyễn Phan Pha hiểu các điều này và hiểu tâm nguyện của người dân rõ ràng.

Tóm lại, dù ai có công lao sao, nhưng khi khởi xướng kiện tụng chiến hữu thì tôi thấy không xứng đáng làm việc cho Viện Bảo Tàng Thuyền nhân, một công trình có ý nghĩa thiêng liêng. Mong các vị kiện tụng mở tâm để cùng ngồi lại với các vị Liên Hội và Trung Tâm người Việt các nhóm với sự có mặt của người dân trong CĐ.

Thành thật cám ơn

Trân Trọng

Nguyễn T. Hằng.

 Xin xem thư ông Nguyễn Thúc Soạn đính kèm.

 




 

Cộng sản Việt Nam chuẩn bị công khai dâng đất cho Tàu Cộng...

posted Jun 12, 2018, 6:17 AM by Le Phan   [ updated Jun 12, 2018, 6:18 AM ]

TORONTO, CANADA HƯỞNG ỨNG CUỘC TỔNG BIỂU TÌNH TOÀN QUỐC & TOÀN THẾ GIỚI

Trước việc Cộng sản Việt Nam chuẩn bị công khai dâng đất cho Tàu Cộng, Quốc hội bù nhìn được lệnh bỏ phiếu để hợp thức hóa việc ký kết giao đất và đặc quyền ba vùng đất trọng yếu cho Trung Cộng vào ngày 15 tháng 6, 2018: Vân Đồn ở Quảng Ninh, Bắc Vân Phong ở Khánh Hòa và đảo Phú Quốc ở Kiên Giang mà chúng gọi là ba "Đặc Khu Kinh Tế" với thời hạn dài 99 năm, chúng ta đều biết đây là âm mưu BÀN GIAO TỪNG PHẦN NƯỚC VIỆT NAM CHO TÀU CỘNG, và là CƠN HIỂM HỌA TO LỚN CHO DÂN TỘC VIỆT. 
. 
Song song với việc bán nước, đảng cộng sản Việt Nam vẫn tiếp tục đàn áp những người lên tiếng ôn hòa cho Tự Do Dân Chủ, tiếp tục cướp nhà, cướp đất của dân oan, của chùa, của nhà thờ và các tu viện, tiếp tục vơ vét, bóc lột người dân đến tận xương tủy. 
. 
Trước tình trạng đó, Liên Hội Người Việt Canada và nhiều hội đoàn tại vùng đại thủ phủ Toronto cùng các vùng phụ cận, đã tổ chức gấp rút một cuộc biểu tình  từ 1 giờ tới 3:30 giờ trưa Chúa Nhật 10 tháng 6, 2018 tại Đài Chiến Sĩ Trận Vong, trước Toronto Old City Hall. Việc biểu tình này để cùng hợp sức với đồng bào trong nước lên án đảng cộng sản Việt Nam bán nước cho Tàu Cộng. Hiện giờ đồng bào khắp nơi, nhất là trong nước đang sôi sục phản đối nhà cầm quyền Cộng sản, đã và vẫn đồng loạt TỔNG BIỂU TÌNH khắp nước. Ngoài ra bọn cầm quyền VN cũng âm mưu dùng luật an ninh mạng để khoá miệng người dân, bắt bớ đánh đập những đồng bào biểu tình ôn hoà tại VIệt Nam. 
. 
Dù cuộc biểu tình được tổ chức hết sức gấp gáp trong vòng 3 ngày, không kịp đăng tin trên báo chí, đồng bào Toronto và các vùng phụ cận đã nhiệt tình hưởng ứng với biểu ngữ và cờ Vàng thật đông đảo cùng với khí thế ngút trời. Người già, trẻ em, thanh niên mọi lứa tuổi đã góp mặt.
Các khẩu hiệu đả đảo Cộng sản VN bán nước, đả đảo cộng sản VN hèn với giặc ác với dân, Tự do cho Việt Nam, Dân chủ cho Việt Nam, Nhân quyền cho Việt Nam, phản đối luật an ninh mạng của VC, Hoàng Sa-Trường Sa là của Việt Nam, lên án csVN cho mướn đất v.v. đã được đồng bào hô vang trời bằng cả hai thứ tiếng Việt và tiếng Anh. 
. 
Đồng bào có mặt tại cuộc biểu tình và khắp nơi không chấp nhận việc cho Tàu cộng thuê đất của Việt Nam, DÙ CHỈ MỘT NGÀY. 
Chúng ta tiếp tục góp tay tranh đấu cho quê hương. 
. 
Tin: Duy Hân. 
Hình & videos: Đặng Hoàng Sơn. 
Lễ Chào Cờ - Phút Mặc Niệm.
Các Hội Đoàn Tham Dự. 
Ban Tổ Chức Tuyên Bố Lý Do Cuộc Biểu Tình.
Khung Cảnh Cuộc Biểu Tình.
Ông Anthony Jim Tổng Thư Ký Hội Người Việt Saskachewan Phát Biểu.
Phát Biểu Của Ông Nguyễn Công Minh.
Đại Diện Hội Cựu Quân Nhân Phát Biểu.
Ông Nguyễn Văn Tấn Phát Biểu.
Cháu Kim Vy Phát Biểu.
Ông Trần Minh Thành Phát Biểu.
Hợp Ca Trả Lại Cho Dân.
Chị Huỳnh Thiên Hà & Bs. Lê Thuần Kiên Phát Biểu.
Các Cháu Bé Tham Dự Biểu Tình.
Hợp Ca Đừng Im Tiếng Mà Phải Lên Tiếng.
Ông Thái Văn Sang và Ông Nguyễn Đình E Phát Biểu.
Một đồng bào từ Việt Nam mới tới thăm Toronto phát biểu.
Ông Vũ Ngô Quý, đại diện Hội Cao Niên Toronto đọc thơ cầu nguyện cho quê hương.

(Photo by Bau Chinh)
Cháu Kathy Thục, đại diện giới trẻ phát biểu.
Hợp Ca Đáp Lời Sông Núi.


(Photo by Bau Chinh)
 

BẢN LÊN TIẾNG VỀ DỰ LUẬT ĐƠN VỊ HÀNH CHÁNH – KINH TẾ ĐẶC BIỆT VÂN ĐỒN, BẮC VÂN PHONG VÀ PHÚ QUỐC

posted Jun 12, 2018, 6:09 AM by Le Phan   [ updated Jun 12, 2018, 6:10 AM ]

        GIÁO HỘI PHẬT GIÁO VIỆT NAM THỐNG NHẤT ÂU CHÂU

                                            LA CONGRÉGATION BOUDDHIQUE VIETNAMIENNE UNIFIÉE EN EUROPE

                                            THE UNIFIED VIETNAMESE BUDDHIST CONGREGATION IN EUROPE


VĂN PHÒNG ĐIỀU HỢP LIÊN CHÂU

Chánh Văn Phòng : HT. Thích Tánh Thiệt

Parc aux Lièvres, 8, rue François Mauriac, 91000 Évry, France

Phone: +33 1 64 93 55 56

BẢN LÊN TIẾNG

VỀ DỰ LUẬT ĐƠN VỊ HÀNH CHÁNH – KINH TẾ ĐẶC BIỆT VÂN ĐỒN, BẮC VÂN PHONG VÀ PHÚ QUỐC 

Qua báo chí truyền thông, trong và ngoài nước, chúng tôi được biết quý vị đại biểu Quốc hội đang chuẩn bị ký thông qua Dự luật về “Đơn vị hành chính - kinh tế đặc biệt” (tức Dự luật về “Đặc khu kinh tế,” xin viết tắt ở đây là ĐKKT) vào ngày 15 tháng 6 năm 2018, và nếu được thông qua, luật sẽ “có hiệu lực thi hành từ ngày 01 tháng 9 năm 2018” (Điều 85, Chương VI, Điều khoản thi hành – Dự thảo Luật trình cho ý kiến tại kỳ họp thứ 5, Quốc hội khóa XIV).

Dự luật ĐKKT cho phép thành lập ba đặc khu Vân Đồn (tỉnh Quảng Ninh), Bắc Vân Phong (tỉnh Khánh Hòa)Phú Quốc (tỉnh Kiên Giang) với những đặc miễn lao động, miễn thuế hay giảm thuế tối đa, cho phép nước ngoài đầu tư hàng ngàn ki-lô-mét vuông đất liền và rừng núi, cũng như hàng chục ngàn ki-lô-mét vuông mặt biển, thềm lục địa thuộc lãnh hải Việt Nam. Dự luật ĐKKT cũng cho phép các nhà đầu tư kinh doanh thiết bị, quân trang, quân dụng cho lực lượng vũ trang, vũ khí quân dụng, phương tiện chuyên dùng quân sự, v.v... (thứ tự số 4 trong 131 ngành nghề, trong “Danh mục kèm theo dự thảo Luật trình Quốc hội kỳ 4 và 5”). Ngoài ra, dự luật cũng sẽ tạo điều kiện cho cá nhân, tổ chức nước ngoài thủ đắc quyền sử dụng đất và biển dài hạn đến 99 năm với quyền chuyển nhượng dễ dàng cho cá nhân, tổ chức thuộc bất cứ quốc gia nào khác (Điều 32, Mục 2, Chương III).

Theo phân tích và cảnh báo từ nhiều chuyên gia về kinh tế, an ninh quốc phòng, cũng như hàng ngàn nhân sĩ trí thức trong và ngoài nước, cùng ý kiến phản đối của hàng vạn người dân trên các mạng xã hội, chúng tôi hết sức quan ngại về những mối nguy cho đất nước và nhân dân chắc chắn sẽ xảy ra một khi các đặc khu được chính thức ký ban hành.

Ý kiến chung của giới sĩ phu và đồng bào, đồng hương trong và ngoài nước, xin chia sẻ với quý vị đại biểu Quốc Hội và Chính phủ Nước CHXHCNVN như sau :

 1) Đảng Cộng Sản Trung quốc từ nhiều thập niên qua đã cố tình lấn chiếm lãnh hải, lãnh thổ nước ta; gần đây đã công khai thực hiện việc quân sự hóa quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa, tạo sự căng thẳng nghiêm trọng với nguy cơ chiến tranh có thể bùng nổ bất cứ lúc nào tại Biển Đông; chúng ta nhất định phải ngày đêm nghiêm nhặt, lo củng cố, bảo vệ biên thùy, biển đảo, chứ không lý nào lại tình nguyện tự hiến 3 trọng điểm hiểm yếu của an ninh quốc phòng tại 3 miền Bắc, Trung, Nam cho họ.

2) Với việc miễn thị thực dài hạn lên đến 180 ngày/một năm, các đặc khu kinh tế sẽ dễ dãi cho phép triệu người nước ngoài tràn vào để du lịch, đầu tư, lao động, sinh sống; khuyến khích việc tìm đất di dân của hàng trăm triệu người láng giềng Trung quốc, tạo điều kiện thuận lợi (qua ngõ đầu tư đất đai, bất động sản) để họ định cư lâu dài, tiến hành kế sách tàm thực, di dân và đồng hóa dân tộc Việt như trong lịch sử nghìn năm Bắc thuộc của nước ta.

3) Cho phép người nước ngoài đầu tư vào ĐKKT quyền sử dụng đất, biển đến 99 năm chính là bán nước, bán từng phần đất phần biển của Tổ quốc do tiền nhân bao đời để lại.

Với 3 nhận định trên, có thể thấy trước rằng dự luật về Đơn vị Hành chánh – Kinh tế Đặc biệt sẽ ảnh hưởng tai hại và trường kỳ lên cả 4 yếu tố mà bất cứ một quốc gia độc lập nào cũng phải quan tâm: chủ quyền quốc gia, an ninh quốc phòng, môi trường và người dân.

Vì vậy, trước vấn đề nghiêm trọng của nhân dân và đất nước, trong nguy cơ tiềm ẩn một cuộc xâm lăng bằng di dân và đồng hóa của Cộng Sản Trung Quốc, Văn Phòng Điều Hợp Liên Châu thuộc các Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất Âu Châu, GHPGVNTN Hoa Kỳ, Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất Hải Ngoại Tại Úc Đại Lợi và Tân Tây Lan, và GHPGVNTN Hải Ngoại tại Canada đồng thanh

 LÊN TIẾNG :

1/ Kêu gọi quý vị đại biểu Quốc Hội dứt khoát không biểu quyết thông qua Dự luật Đơn vị Hành chính - Kinh tế đặc biệt Vân Đồn, Bắc Vân Phong, Phú Quốc;

2/ Trong những ngày sắp tới, nếu không thể tổ chức trưng cầu dân ý để lấy quyết định về Luật ĐKKT, yêu cầu Quốc Hội và Chính phủ nước CHXHCNVN triệt để tôn trọng quyền biểu tình đã được hiến định trong Hiến Pháp nước CHXHCNVN qua Điều 25 : “Công dân có quyền tự do ngôn luận, tự do báo chí, tiếp cận thông tin, hội họp, lập hội, biểu tình. Việc thực hiện các quyền này do pháp luật quy định;” không ngăn cản, bắt bớ, bỏ tù những người biểu tình để đạo đạt ý dân, nêu cao nguyện vọng bảo vệ chủ quyền đất nước.

3/ Kêu gọi Nhà Nước CHXHCHVN triệt để tôn trọng tự do nhân quyền, lập tức trả tự do cho những nhà hoạt động xã hội, những người bất đồng chính kiến, và những người tù lương tâm; vì chính những tiếng nói đối lập mới có thể phản ảnh trung thực tình trạng xã hội và nguyện vọng chung của toàn dân;

4/ Thiết tha kêu gọi Tăng Ni và Phật tử Việt Nam trong nước cũng như hải ngoại, tùy theo khả năng và hoàn cảnh, nhân danh các tổ chức Phật giáo, hoặc nhân danh tư cách là người con Phật đầy đủ Bi-Trí-Dũng, mạnh dạn cất lên tiếng nói của lương tri và công bằng trước những hiểm họa và nguy vong của đất nước.

Hải ngoại, ngày 08 tháng 6 năm 2018

Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất

Văn Phòng Điều Hợp Liên Châu

Chánh Văn Phòng

Hòa Thượng Thích Tánh Thiệt

Đệ nhất Chủ tịch Hội Đồng Điều Hành GHPGVNTN Âu Châu

(ấn ký)

Hòa Thượng Thích Tín Nghĩa

Chủ tịch Hội Đồng Điều Hành GHPGVNTN Hoa Kỳ

(ấn ký)

Hòa Thượng Thích Bảo Lạc

Hội Chủ Hội Đồng Điều Hành GHPGVNTN Hải Ngoại tại Úc Đại Lợi—Tân Tây Lan

(ấn ký)

Hòa Thượng Thích Bổn Đạt

Chủ tịch Hội Đồng Điều Hành GHPGVNTN Hải Ngoại tại Canada

(ấn ký)

8 Rue François Mauriac. Parc aux Lièvres, 91000 Evry. France. Tél : +33.1.64.93.55.56

Senator Ngo objects to Canada’s contentious invitation to Vietnam to a G7 environmental protection meeting

posted Jun 7, 2018, 2:56 PM by Le Phan

 

STATEMENT

 

Senator Ngo objects to Canada’s contentious invitation to Vietnam to a G7 environmental protection meeting

 

June 6, 2018

 

Yesterday, Senator Thanh Hai Ngo issued the following statement regarding Prime Minister Justin Trudeau’s invitation to Vietnam to the Special Outreach Session held in the context of the G7 Summit on June 9, 2018, in Charlevoix, Quebec.

 

“I am terribly concerned about Canada’s unjustified invitation to the Socialist Republic of Vietnam to a special side meeting to discuss environmental responsibility without due consideration for the rampant corruption and illegal detentions by Vietnamese authorities following a severe environmental incident in 2016.

 

“It is highly irresponsible for the Government of Canada to engage Vietnam on the margins of the G7 meeting without fully understanding the aftermath of the April 2016 Formosa Ha Tinh Steel plant incident that discharged toxic industrial chemicals polluting 200 km of Vietnam’s coastline, killing marine life and devastating a vital fishing industry.

 

“Canada should be fully aware that the Vietnamese communist authorities profited from the $500 million in reparations paid by the Formosa plant instead of compensating the victims of the pollution disaster with transparency and accountability.

 

“It is the shared responsibility of the attending world leaders and international organizations to pressure the Vietnamese Prime Minister Nguyen Xuan Phuc to immediately release all environmental activists and human rights defenders such as Ms. Nguyen Ngoc Nhu Quynh, Mr. Hoang Duc Binh, Father Dang Huu Nam, and Mr. Nguyen Nam Phong who were sentenced, surveyed, intimidated, and brutally harassed for peacefully protesting the toxic spill for peacefully protesting the toxic spill.

 

“This unacceptable crackdown on environmental dissent, unaccountable governance, and lack of transparency continues to demonstrate that it is impossible to work with Vietnam on pressing global challenges without addressing its persistent human rights violations and political corruption.

 

“As the 2018 G7 president, Canada must clearly frame greater respect for human rights as a key theme in its international priorities with Vietnam.”

 

-30-

 

For more information, please contact:

 

Office of the Honourable Senator Thanh Hai Ngo

613-943-1599

ThanhHai.Ngo@sen.parl.gc.ca

www.senatorngo.ca

@SenatorNgo

 

 

Quote

 

“You can’t talk with Vietnam about mitigating environmental issues and combating climate change without first talking about protecting basic human rights.”

-          The Honourable Senator Thanh Hai Ngo

 

 

Additional information

 

-          United Nation High Commission for Human Rights Statement, February 2018

 

-          United Nations High Commissioner for Human Rights Statement, “UN experts condemn Viet Nam’s jailing of prominent blogger Mother Mushroom,” June 30, 2017.

 

-          United Nation High Commission for Human Rights Statement, May 2016

 

-          Senator Ngo Statement, “Senator Ngo Condemns Severe Human Rights Violations in Vietnam,” May 2016

 

-          PMO News Release, “World leaders coming together at the G7 Summit to protect our oceans, seas and coastal communities,” June 1, 2018


 

 

 

DÉCLARATION

 

Le sénateur Ngo s’oppose à l’invitation du Canada au Vietnam à une réunion sur la protection de l’environnement dans le cadre du G7

 

Le 6 juin 2018

 

Le sénateur Thanh Hai Ngo a publié la déclaration suivante hier concernant la décision du premier ministre Justin Trudeau d’inviter le Vietnam à la séance d’information spéciale qui se tiendra en marge du Sommet du G7 le 9 juin 2018, dans Charlevoix, au Québec.

 

« Je suis terriblement consterné par l’invitation injustifiée adressée par le Canada à la République socialiste du Vietnam en vue d’une réunion spéciale sur la responsabilité environnementale. Cette invitation ne tient pas compte de la corruption endémique et des détentions illégales des autorités vietnamiennes à la suite d’un grave incident environnemental survenu en 2016.

 

« Il est hautement irresponsable de la part du gouvernement du Canada d’ouvrir un dialogue avec le Vietnam en marge de la réunion du G7 sans comprendre pleinement les suites de l’incident d’avril 2016 à l’aciérie Formosa Ha Tinh qui a entraîné le déversement de produits chimiques industriels toxiques et a pollué sur 200 km la côte du Vietnam, décimant la faune marine et ravageant une industrie de la pêche de première importance.

 

« Le Canada doit savoir que les autorités communistes du Vietnam ont profité des réparations de 500 millions de dollars versées par l’usine Formosa plutôt que d’indemniser les victimes de cette pollution catastrophique d’une manière transparente et responsable.

 

« Les dirigeants mondiaux et les organisations internationales présents ont la responsabilité d’exercer des pressions sur le premier ministre vietnamien Nguyen Xuan Phuc pour qu’il libère immédiatement tous les militants pour l’environnement et les défenseurs des droits de la personne, dont Mme Nguyen Ngoc Nhu Quynh, M. Hoang Duc Binh, le père Dang Huu Nam et M. Nguyen Nam Phong, qui ont été condamnés, surveillés, intimidés et harcelés brusquement pour avoir manifesté pacifiquement contre le déversement toxique.

 

« Cette répression inacceptable de la dissidence écologique, cette gouvernance sans reddition de comptes et ce manque de transparence démontrent une fois de plus qu’il est impossible de collaborer avec le Vietnam dans des dossiers internationaux urgents en faisant abstraction de ses violations persistantes des droits de la personne et de la corruption politique.

 

« En tant que président du G7 de 2018, le Canada doit faire du respect des droits de la personne un thème central de ses priorités internationales à l’égard du Vietnam. »

 

- 30 -

 

Renseignements

 

Bureau de l’honorable sénateur Thanh Hai Ngo

613-943-1599

ThanhHai.Ngo@sen.parl.gc.ca

http://www.senatorngo.ca/fr/

@SenatorNgo

 

 

Citation

 

« Vous ne pouvez pas parler avec le Vietnam de l’atténuation des problèmes environnementaux ni de la lutte contre le changement climatique sans d’abord soulever la protection des droits fondamentaux. »

-          L’honorable sénateur Thanh Hai Ngo

 

 

Informations complémentaires

 

-          Déclaration du Haut-Commissariat des Nations Unies aux droits de l’homme, février 2018*.

 

-          Déclaration du Haut-Commissariat des Nations Unies aux droits de l’homme, « Des experts des Nations Unies condamnent la détention d’un blogueur populaire au Vietnam », 30 juin 2017*.

 

-          Déclaration du Haut-Commissariat des Nations Unies aux droits de l’homme, mai 2016*.

 

-          Déclaration du sénateur Ngo, « Le sénateur Ngo condamne les graves violations des droits de la personne au Vietnam », mai 2016.

 

-          Communiqué du Cabinet du premier ministre, « Les dirigeants mondiaux se réuniront au Sommet du G7 afin de protéger nos océans, nos mers et nos communautés côtières », 1er juin 2018.

 

disponible en anglais seulement

 

Ban Giảng Huấn Trường Việt Ngữ Duy Tân trân trọng thông báo

posted Jun 7, 2018, 5:09 AM by Le Phan

Kính chào quý phụ huynh học sinh,

Lớp ngôn ngữ hè Trường Việt Ngữ Duy Tân dưới sự hổ trợ của Hội Đồng Giáo Dục miền Đông Ontario  (CEPEO) sẽ tổ chức chương trình đa ngôn ngữ dành cho tất cả các lớp từ mẫu giáo đến lớp 8 cho cư dân tại Canada. 

Lớp học khai mạc: Ngày 3 tháng 7 đến ngày 10 tháng 8 năm 2018, từ thứ hai đến thứ sáu.
Chương trình đa ngôn ngữ gồm có: Việt Nam, Tây Ban Nha. 
Các em có thể chọn một hay hai ngôn ngữ.

Lớp một ngôn ngữ bắt đầu từ 9:00 giờ sáng đến 11:30 giờ trưa.
Lớp hai ngôn ngữ bắt đầu từ 9:00 giờ sáng đến 3:00 giờ chiều. 

Địa điểm 1:    Trường Tiểu Học Maurice Lapointe 
                         École Élémentaire Publique Maurice Lapointe
                         số 17 Bridgestone Dr, Kanata, ON K2M 0E9,

Địa điểm 2:     Trường tiểu Học Michel Dupuis
                         École Élémentaire Publique Michel Dupuis
                         số 715 Brian Good Ave, Manotick, ON K4M 0E2  (Riverside South)
                         (Tùy thuộc vào sĩ số học sinh ghi danh)    
                https://www.google.ca/maps/place/Ecole+Michel+Dupuis/@45.2651859,-75.6962127,16.88z/data=!4m5!3m4!1s0x0:0xf1652fcd04571540!8m2!3d45.2670977!4d-75.6930961
                         
Quý vị phụ huynh có thể ghi danh từ ngày hôm nay qua email (đơn đính kèm) hay trực tiếp tại trường Việt ngữ Duy Tân vào các thứ bảy  từ 1:00 pm đến 3:30pm. 

Lệ phí 10$ tiền mặt cho mỗi ngôn ngữ sẽ được đóng vào ngày đầu nhập học bằng tiền mặt. 
Đơn ghi danh xin gởi về truong.vn.duytan.khoahe@gmail.com
Mọi thắc mắc xin liên lạc văn phòng số 613-731-7212 ext 4026.
                                                    
Xin chân thành cảm ơn,
Ban Giảng Huấn Trường Việt Ngữ Duy Tân

Dear all parents

The summer program at the Duy Tan Vietnamese Language School, supported by CEPO and l’école des adultes Le Carrefour, offers international languages courses: Vietnamese, Spanish for children from kindergarten to grade 8. Other language courses could be offered depending on demand.

The program will start: July 3 to August 10, 2018, Monday to Friday.
Students can attend the program with one or two languages.

Program with one language:  9:00 am to 11:30 am
Program with two languages: 9:00 am to 3:00 pm 

Location 1:       Maurice Lapointe Elementary Public School 
                           École Élementaire Publique Maurice Lapointe 
                           17 Bridgestone Dr, Kanata, ON K2M 0E9

Location 2:      Michel Dupuis Elementary Public School     
                           École Élémentaire Publique Michel Dupuis
                          715 Brian Good Ave, Manotick, ON K4M 0E2  (Riverside South)
                           (depends on the number of registrations)

https://www.google.ca/maps/place/Ecole+Michel+Dupuis/@45.2651859,-75.6962127,16.88z/data=!4m5!3m4!1s0x0:0xf1652fcd04571540!8m2!3d45.2670977!4d-75.6930961

Registration fee will be 10$ (cash only) for each language program and will be collected on the first day of school. 

Registration form can be sent to truong.vn.duytan.khoahe@gmail.com

If there are any questions or concerns Please do not hesitate to contact the registration office: 613-731-7212 ext 4026.
                     
Sincerely, 

Staff 

SINH HOẠT HỘI ĐỒNG ĐA VĂN HÓA CANADA - CMC Toronto ngày 06/05/2018.

posted May 25, 2018, 1:53 PM by Le Phan

 SINH HOẠT HỘI ĐỒNG 
ĐA VĂN HÓA CANADA - CMC 
Toronto ngày 06/05/2018.
 . 
Vào chiều Chúa nhật 6 tháng 5, 2018 vừa qua, Hội Đồng Đa Văn Hóa Canada (Canadian Multicultural Council Asians In Ontario - CMC) đã tổ chức buổi tiệc thường niên lần thứ 15 cho những hội đoàn thành viên Canada gốc Á Châu với sự tham dự của khoảng 600 người tại Premier Ballroom & Convention Center.
. 
CMC là hội đoàn bất vụ lợi, không có khuynh hướng chính trị gồm hơn 20 hội viên thuộc vùng châu Á như Afghan, Bangladesh, Burma (Miến Điện), Cambodia (Cam Bốt), Indo, Lào, Mã Lai, Myanmar, Nepalese, Nhật Bản, Nam Hàn, Phi Luât Tân, Sri Lanka (Tích Lan), Taiwan (Đài Loan), Tamil, Thái Lan, Tibet, Trung Hoa, Việt Nam....  
. 
Năm nay, Hội Người Việt Toronto đã đề cử Tiến sĩ Trương Công Hiếu là 1 trong 15 nhân vật được vinh danh trong những đóng góp cho cộng đồng & đất nước Canada. 
. 
Buổi tiệc có sự tham dự của ông bà Thượng Nghị Sĩ Ngô Thanh Hải và các đại diện khác trong chính phủ Canada. Linh mục Phêrô Nguyễn Văn Khải từ Roma tới cũng đã có mặt trong buổi sinh hoạt đặc biệt này. 
. 
Đại diện Hội Người Việt Toronto, Hội Phụ Nữ Toronto và khoảng 30 thành viên trong cộng đồng & thân quyến của Tiến sĩ Trương Công Hiếu đã tham dự buổi tiệc này.  
. 
Tiến sĩ Trương Công Hiếu được coi là một công dân Canada gốc Việt gương mẫu, thành công, là một trong những người đưa Royal Canadian Mint - Công Ty Đúc Tiền Hoàng Gia Canada trở thành nổi tiếng thế giới về kỹ thuật đúc tiền bằng phương pháp hiện đại. Tên của ông Trương Công Hiếu đã được dùng để đặt tên nhà máy đúc tiền Canada. 
. 
Các chị nhóm "Yellow Birds" đã ca diễn bài "Tôi yêu quê tôi" với tà áo dài vàng và nón lá, đóng góp cho phần văn nghệ đa văn hoá, mang nét đẹp quê hương Việt Nam giới thiệu tới các nước bạn.  
. 
Chương trình Vinh Danh & văn nghệ đã chấm dứt vào khoảng 11 giờ đêm. Buổi sinh hoạt CMC rất phong phú, sự góp mặt của cộng đồng Việt Nam đã nói lên sự lớn mạnh của người Canada gốc Việt trên xứ sở này. 
. 
Link xem hình ảnh do Duy Hân chụp. 
. 
Link video ngắn do SBTN thực hiện: 
.

1-10 of 362