Tin Tức Cộng Đồng • Vietnamese Community News


Ý kiến đóng góp về dự án Viện Bảo Tàng Thuyền Nhân Ottawa

posted Jun 22, 2019, 10:06 AM by Le Phan   [ updated Jun 22, 2019, 10:06 AM ]

Kính gởi ông Trần Văn Nhã, chủ tich Cộng đồng Người VIệt Sherbrooke,
Kính gởi quí đồng hương,

Tôi xin tự giới thiệu: Tôi là một cựu thuyền nhân cũng là cư dân lâu năm ở Ottawa. Dự án VBTTN Ottawa được Liên Hội Người Việt Canada (LHNVC, hay Liên Hội) khởi xướng từ tháng 12, 2005 và đã cử ông Lê Duy Cấn (Tiến Sĩ Kinh Tế - ông TS) làm Trưởng Dự Án. Từ đó đến nay, dự án đã bị "cháy" vài lần, về phương diện thời gian lẫn tài chính như sau:

1. "Cháy" án về thời gian:

a. Nói sẽ khánh thành VBTTN lần đầu trong khoảng thời gian 2008-2010.
b. Nói sẽ đặt viên đá đầu tiên để xây dựng vào 2013 và khánh thánh vào 2015.
c. Nói sẽ khánh thành vào 2017.

2. "Cháy" án về tài chính:

a. Kinh phí xây dựng ban đầu lúc khởi xướng dự án là 2 triệu Gia Kim
b. Sau đó thì kinh phí xây dựng lên đến 4 triệu 3
c. Rồi tăng lên 5 triệu và ... "đường còn dài lắm"

Thời gian qua, ông TS đã lấy danh nghĩa LHNVC đi gây quỹ xây dựng VBTTN ở nhiều thành phố trong Canada và nhiều thành phố khác trên toàn thế giới (Hoa Kỳ, Âu Châu, Úc Châu v.v). Tuy nhiên tiền gây quỹ thì bỏ vô trong trương mục của Trung Tâm Người Việt Canada (TTNVC, hay Trung Tâm). Và số tiền gây quỹ cũng như tặng vật, tài liệu sưu tầm để dùng trong triển lãm khi VBTTN xây xong, chưa bao giờ được ông TS công bố minh bạch và báo cáo rõ ràng cho đồng hương. Thôi thì mỗi người cứ phải tự hiểu từ những thông tin chung chung mà ông TS cho biết trong những lần phỏng vấn khác nhau. Và dự án đã "cháy" án về thời gian và tài chính như đã kể. Thêm nữa, chắc cũng có nhiều đồng hương đóng góp cho quỹ xây dựng VBTTN đã ít nhiều bất bình khi hiểu ra sự việc là dự án được khởi xướng bởi Liên Hội nhưng tiền quỹ gây được thì bỏ vào trong tài khoản của Trung Tâm. Điều này có lẽ sẽ không được nói rõ nếu không có những nghi vấn của nhiều đồng hương và đại diện cộng đồng yêu cầu ông TS giải bày rõ ràng tình hình tài chính cũng như tiến triển của dự án sau đôi lần ông TS dự liệu trật lất về ngày khánh thành của viện bảo tàng. (Xin được nhắc lại là "đồng hương đang mong chờ ông TS báo cáo rõ ràng về tài chính, chi thu chi tiết liên hệ đến dự án từ năm 2006 cho đến 2018. Báo cáo tài chính của TTNVC như 2 hồ sơ đính kèm sẽ không giúp đồng hương nhìn ra những khoản chi thu trong năm, ở mỗi sự kiện gây quỹ và nhiều chi thu liên hệ khác nữa v.v. Những con số trong báo cáo tài chính của TTNVC liên hệ đến quỹ tài chính của VBTTN từ tính toán nào mà có?).

Trước những bế tắc tưởng chừng vô thời hạn của dự án và sự kiện ông TS dường như không chịu hợp tác với liên hội để giải quyết, LHNVC đã triệu tập Hội Nghị Khoáng Đại vào ngày 16 tháng 9, 2018 tại Ottawa để lấy ý kiến đa số về hướng giải quyết cho dự án. Ông TS cũng đã được mời họp ngày hôm đó nhưng lại không góp mặt tham dự (Tôi có may mắn tham dự phiên họp này). Kết quả phiên họp là chuyển việc xây dựng VBTTN ở Ottawa thành viện bảo tàng ảo (Virtual Museum) cho phù hợp với điều kiện hiện tại của Liên Hội về nhân lực và tài chính, đồng thời Liên Hội sẽ tìm phương hướng thỏa đáng giải quyết số tiền đóng góp ủng hộ của các ân nhân cho dự án này. Tuy nhiên, sau đó vào tháng 12, 2018 thì chúng ta thấy trên website của TTNVC (mà ông TS là chủ tịch Hội Đồng Quản Trị) lại đề nghị tiếp tục khởi xướng việc xây dựng VBTTN Ottawa. Lần này dự án được khởi xướng dưới danh nghĩa của TTNVC, không phải là danh nghĩa của LHNVC. Điều này đã:

1. Trái ngược với kết quả buổi họp Hội Nghị Khuyến Nghị của liên hội đã kể
2. Nếu TTNVC tách rời Liên Hội và tự khởi xướng dự án VBTTN thì Trung Tâm không thể dùng thành quả của dự án khởi xướng bởi Liên Hội trước đây. Ví dụ như trong số tiền trả đứt cho mảnh đất sẽ được dùng để xây dựng VBTTN thì có không ít là tiền quyên góp từ dự án VBTTN của Liên Hội. Hơn nữa, Trung Tâm cũng không thể dùng quỹ còn lại của VBTTN do LIên Hội khởi xướng trước đây cho dự án mà Trung Tâm khởi xướng tháng 12, 2018 vừa qua.

- Vì tình trạng trái ngược về hướng giải quyết dự án giữa Liên Hội và Trung Tâm như đã trình bày,
- Vì cách quản lý dự án của ông TS vẫn không có gí thay đổi khi ông khởi xướng tiếp tục dự án xây VBTTN (mà cách quản lý đó đã làm dự án "cháy" về cả thời gian và tài chính vài lần trước đây như đã thấy),

tôi đã không ngần ngại dùng sự hiểu biết ít ỏi của mình, xin được góp chút suy nghĩ của mình về dự án. Đó là "dự án VBTTN đã được thiết lập để thất bại" (The Boat People's Museum Project is set to fail) từ lý do khởi xướng dư án, chương trình thực hiện cho đến thời gian trù liệu và tài chính hoạch định cần thiết cho dự án. Đính kèm (pdf file) là phần trình bày tương đối dài của tôi vì sao tôi đi đến kết luận như vậy (tôi cũng kèm theo ở đây hai phiên bản báo cáo tài chính của TTNVC: tài khóa 2013-2014 có qua Kiểm Toán Viên; và tài khóa 2017-2018, chưa thông qua Kiểm Toán Viên). Thứ tự phần trình bày của tôi trong hồ sơ đính kèm tóm tắt như sau:

A. Thông tin ban đầu (lúc khởi xướng) về dự án VBTTN.

B. Thông tin liên đới đến sự thay đổi về thời gian hoàn thành và tài chính hoạch định cần thiết cho dự án

C. Dựa trên những thông tin đã kể, tôi suy ra rằng "dự án được thiết lập để thất bại" từ đầu đến cuối, tức là qua các giai đoạn sau đây của dự án:

1. Giai đoạn phát triển từ ý tưởng / nhận xét (có nhiều người Canada tham quan cuộc triển lãm của liên hội hồi tháng 12, 2004) thành dự án xây dựng VBTTN: Tôi chỉ ra rằng ngay trong phát biểu về lý do thành lập dự án của ông TS đã có "nhiều điều bất ổn" rồi.

2. Giai đoạn thực hiện chương trình: Tôi muốn chỉ ra rằng cách thực hiện chương trình mà ông TS đưa ra cũng chỉ là những chỉ đạo chung chung, chứ ông TS chưa hề bao giờ có một chương trình thực hiện chi tiết, phân công thành từng việc cụ thể (task - Work Breakdown structure, WBS thường gặp trong việc quản lý dự án hữu hiệu) và theo dõi sát sự thực hiện từng công việc này. Ví dụ là ông TS phải lên chương trình, nếu dự án trong 5 năm phải xong, thì mỗi năm cần đặt chỉ tiêu phần trăm hoàn thành của dự án từ việc gây quỹ, sưu tầm kỹ vật tài liệu, bản vẽ từ mô hình đến chi tiết xây dựng chi li v.v Cuối mỗi năm kiểm toán nếu sai lệch với chỉ tiêu đã đặt ra thì năm kế phải có kế hoạch khắc phục song song với việc hoàn thành chỉ tiêu được đặt ra cho năm đó v.v. Nếu ông TS thật sự đã "chạy" dự án bằng lòng nhiệt thành và trách nhiệm như vậy thì chắc chắn ông đã không phải dự đoán trật lất mấy lần.

3. "Những điều không ổn" liên hệ đến thời gian và tài chính của dự án: Đây là mấu chốt phân biệt một người quản lý dự án tồi hay giỏi: Dự án được kể là thành công khi nó hoàn thành đúng thời gian trù liệu và trong tài chính đã hoạch định. Đàng này ông TS của chúng ta đã trật lất cả hai mà còn không hoàn thành nữa

D. "Những nghi vần về dự án VBTTN", 27 câu hỏi gởi ông TS, do ông Trần văn Nhã gom góp thắc mắc từ đồng hương khắp nơi.

Thay lời kết: Nay ông TS muốn khởi xướng lại dự án VBTTN trong khi còn quá nhiều câu hỏi liên quan đến dự án mà ông chưa trả lời cho đồng hương, cùng kinh nghiệm xấu mà cộng đồng đã trải qua trong thời gian qua về cách thức quản lý dự án của ông. Vây thì quí đồng hương có dám tin tưởng ông TS sẽ hoàn thành tốt dự án lần này không? Riêng tôi, có quá nhiều lý do để không tin. Hơn nữa, khi ông TS quyết tâm muốn "bán" dự án bất khả thi này (bất khả thi cả về tài lực và nhân lực, theo nhận xét từ Hội Nghị Khoáng Nghị của LHNVC ngày 16 tháng 9, 2018) cho đồng hương khắp nơi thì câu hỏi cần được đặt ra cho ông TS: Ông TS dựa vào gì để tin rằng nhận xét của Liên Hội là sai, tức dự án khả thi và ông TS sẽ thực hiện được? Nếu vậy thì ông TS có thể nói chắc là chừng nào dự án sẽ hoàn thành và trong khoản tài chính trù liệu nào không?

Kính,

Phước Nguyên
Cựu Thuyền Nhân và cư dân Ottawa.


English version.


To Mr. Nha Van Tran,
To My fellow countrymen,

I would like to introduce myself: I am a former boat people who also is a long time resident in Ottawa. The Vietnamese Boat People Museum (VBPM) Project in Ottawa was initiated in December 2005 by the Vietnamese Canadian Federation (VCF) and has appointed Dr. Can Le (PhD in Economics) to be the Project Leader. Since then, the project has been "burned" several times, in terms of Time and Finance as follows:

1. 'Burned' in term of Time:

a. Said initially to complete the VBPM Project within 2008-2010. But failed to deliver.
b. Said to put the first stone to build the Museum in 2013 and complete it in 2015. But also failed to deliver.
c. Said to complete the build of VBPM and open its door for exhibition in 2017. But also failed to do so.

2. 'Burned' in term of Finance: Note that all numbers are in Canadian funds.

a. The initial estimation cost for the project was 2.0 million dollars (Dec 2005).
b. After that, the construction cost was up to 4.3 million dollars (Dec 2012).
c. And now is 5.0 million and "we still have a long way to go" (Jun 2015).

Over the past time, Dr. Can Le has used the name of the VCF to raise funds for the VBMP Project in many cities in Canada and many other around the world (United States, Europe, Australia, etc.). However, the fundraising money was deposited in the account of the Vietnamese Canadian Center (Vietnamese Canadian Center) in Ottawa. And the fundraising amount, the collectibles materials related to the Vietnamese Boat People which will be used in the exhibition when the museum opens its doors; all these has never been publicly disclosed and clearly reported to the countrymen by Dr. Can Le. Well, each person has to explain to themselves the current situation of the project (progress, time, finance, etc.) using the general information that Dr. Can Le has revealed in different interviews (at different times of the project). And the project has 'burned' miserably in terms of Time and Finance as mentioned above. In addition, there was many fellow countrymen who contributed to the funds of VBPM, was upset when they learned that the project was initiated by VCF and the funds was raised on behalf of VCF, but the money raised was put into the VCC account. This fact may not be exposed if there wasn't doubts from many countrymen and community representatives who were continuously asking Dr. Can Le to clearly explain the financial situation as well as the progress of the project after a couple of times he has failed to deliver what he said. (As a reminder, please note that the countrymen is waiting for Dr. Can Le to provide a details financial reports in which the funds raised, the expenses, the collectible materials etc. for each fundraising event in a period from 2006 to 2018. Attach are 2 fiscal years financial reports from VCC which contains little info related to the financial of the VBPM project). 

Facing the deadlock leading to the timeless implications of the project and the fact that Dr. Can Le seemed not to co-operate with VCF to resolve it, VCF has called the conference in Ottawa on the 16th of September, 2018 to vote for the direction moving the project forward. Dr. Can Le was also invited to attend the conference that day but he did not show up (I was lucky to attend this conference). The result of the conference was to stop the fund raising, VCF will look into the design and build a Virtual Museum to suit the current conditions of human resources and finance available for the project. However, later in December, 2018, we saw on VCC's website (which Dr. Can Le is the Chairman of the Board of Directors) suggested to re-initiate and moving forward with the constructions of VBPM in Ottawa. This time the project was initiated on behalf of VCC, not VCF as was in 2005. But Dr. Can Le is still the Project Leader and he said the VBPM will prepare for constructions in the next three (3) years. This announcement has contrary with the result of the conference held by VCF mentioned above.

Due to the above mentioned contradiction and the unpleasant experiences that the Vietnamese community across the country had in the past with Dr. Can Le is the Project Leader for the VBPM Project, I am not hesitate to use my little knowledge contributing my thoughts on it. That is "the VBPM Project has been set to fail" from the reason for its' initiation, its implementation program to the planning time and financial needed for it. Attach (pdf file) is my relatively long presentation why I came to such a conclusion (also included here the two financial statements from VCC: fiscal year 2013-2014 with Audit; and fiscal year 2017 -2018, without audit). The order of my presentation is summarized as follows:

A. Initial information at the start of the project.
B. Information relates to the change of time completion and financial needed for the project.
C. Based on the above mentioned information, I deduced that "the project is set to fail" from the beginning to the end.
D. "The doubts about the VBPM project", 27 questions for Dr. Can Le that Mr. Nha Van Tran collected from the countrymen everywhere.

Conclusion: 

Now, Dr. Can Le wants to re-start the VBPM project while there were so many unanswered questions about its status in the past as well as the past experiences that the community has gone through with his project leading style. Hence, will my fellow countrymen dare to believe that Dr. Can Le will implement the project well and complete it this time? For me, there are too many reasons that I dare to believe it. Moreover, when Dr. Can Le was determined to "sell" this impossible project (both financial and human resources were not feasible, at least in the current time), according to the opening statement of the VCF conference on the 16th of September, 2018, then the question that needs to be raised for Dr. Can Le: Based on what Dr. Can Le think that VCF was wrong on its statement? If so, can you provide a firm time to complete the project as well as a solid statement of the finance required for it? 

Sincerely yours, 

Ai dám đương đầu với Trung Quốc? TNS Ngô Thanh Hải nêu gương điển hình

posted Jun 14, 2019, 10:24 AM by Le Phan   [ updated Jun 14, 2019, 10:42 AM ]

Ai dám đương đầu với Trung Quốc?
TNS Ngô Thanh Hải nêu gương điển hình
 
 Terry Glavin, Maclean’s, 26/5/2019
(Phạm Vũ Lửa Hạ dịch)
 
 
Thủ tướng Stephen Harper bắt tay với Thượng nghị sĩ Ngô Thanh Hải trong dịp Tết Việt Nam
ở Mississauga, Ontario, ngày 19/1/2013. (Ảnh: Aaron Vincent Elkaim / The Canadian Press)
 
Tạm gạt qua một bên lựa chọn ưa thích của Thủ tướng Justin Trudeau là giả vờ như chuyện đó thậm chí chẳng đang diễn ra, có thể nói có hai trường phái tư tưởng tại và xung quanh Ottawa về cách phản ứng với điều mà tất cả các bên đều đồng ý là sự tuyệt giao trầm trọng nhất về quan hệ bang giao Canada-Trung Quốc kể từ cuộc thảm sát Quảng trường Thiên An Môn cách đây 30 năm.
 
Trường phái thứ nhất là lập trường của giới chính thống lâu đời Đảng tự do. Đó là lập trường đã thể hiện gần như không gián đoạn kể từ khi phái bộ Team Canada (Đội Canada) hùng hậu đầu tiên của Jean Chretien tới Trung Quốc vào năm 1994, phái bộ được Thủ tướng Trudeau đưa vào guồng hoạt động hết tốc lực ngay sau khi ông nhậm chức vào năm 2015.
 
Tất thảy vì mục tiêu tăng cường thương mại, các kết giao chính trị, các quan hệ văn hóa và lắm thứ quan hệ chằng chịt như vậy; chính sách này đã được John McCallum, đại sứ gần đây nhất của Canada tại Bắc Kinh, hăng hái mô tả là “nhiều hơn, nhiều hơn, nhiều hơn”. Chẳng oan khi nói rằng cách nhìn nhận vấn đề như vậy đã hoàn toàn mất uy tín trong những tháng gần đây, nhưng nó vẫn là quan điểm chủ đạo trong giới chóp bu của Đảng Tự do.
 
Theo quan điểm này, ưu tiên hàng đầu của Canada hiện tại nên là chấp nhận bất cứ nhượng bộ nào mà Bắc Kinh cho là cần thiết để khôi phục tình hình. Đó là làm sao để nhà ngoại giao đang nghỉ phép Michael Kovrig và doanh nhân Michael Spavor được trả tự do, và làm sao để Bắc Kinh bãi bỏ lệnh cấm vận đối với sản phẩm hạt cải dầu (canola) và thịt heo xuất khẩu trị giá hàng tỷ đô-la của Canada. Mong muốn của giới vận động thương mại với Trung Quốc của Canada và các tổ chức nghiên cứu độc lập và các học viện có thiên hướng ủng hộ theo nhiều cách khác nhau của Canada là khôi phục tình hình trở lại thời “nhiều hơn, nhiều hơn, nhiều hơn”, một cách càng hợp lý và kín đáo càng tốt.
 
Tại Thượng viện Canada, đây là quan điểm chủ đạo. Và nó được thực thi nghiêm ngặt.
 
Một người bất đồng quan trọng với quan điểm đó là Thượng nghị sĩ Ngô Thanh Hải, nhà hoạt động nhân quyền 72 tuổi được Thủ tướng Stephen Harper của chính phủ Đảng Bảo thủ bổ nhiệm năm 2012. Thượng nghị sĩ Ngô Thanh Hải nằm trong nhóm thiểu số ở Thượng viện mà quan điểm về hiện trạng phản ánh trường phái tư tưởng thứ nhì.
 
Theo cách nhìn nhận tình hình này, đòn trả đũa tổng lực của Tập Cận Bình đối với việc Canada bắt giám đốc tài chính Mạnh Vãn Chu (Meng Wanzhou) của tập đoàn Hoa Vi (Huawei) theo yêu cầu dẫn độ của Bộ Tư pháp Mỹ là một quân cờ trong ván cờ dài lâu của Bắc Kinh nhằm thống lĩnh thế giới bằng cách luân phiên phá hoại bằng kiểu “cá lớn nuốt trọn” và ăn hiếp các chính phủ yếu và thường phục tùng Trung Quốc như kiểu đặc trưng của chính phủ Trudeau.
 
Hành vi côn đồ gần đây của Tập Chủ tịch hoàn toàn để phá hoại và thay thế các quy tắc và thông lệ quốc tế mà Ngoại trưởng Chrystia Freeland đã cố gắng vận động các nước thành viên Liên Hợp Quốc ủng hộ — cái trật tự toàn cầu đã giúp cho các nền dân chủ tự do của thế giới phát triển mạnh mẽ trong chừng 70 năm qua.
 
Trước sự bực bội của các thượng nghị sĩ Đảng Tự do và nhóm đa số “độc lập” do Đảng Tự do bổ nhiệm của Thượng viện, Thượng nghị sĩ Ngô Thanh Hải nhìn nhận vấn đề theo cách này, và ông đã không chịu tuân theo chủ trương chính sách lâu đời ở Ottawa là tốt nhất nên cúi đầu và cư xử theo cách Bắc Kinh muốn với hy vọng giành được các nhượng bộ thương mại có lợi cho các công ty Canada có lợi ích kinh doanh ở Trung Quốc.
 
Thượng nghị sĩ Ngô Thanh Hải đã đấu tranh đòi có những phản ứng cứng rắn với việc Đảng Cộng sản Trung Quốc đàn áp các nhóm thiểu số, sự hiếu chiến của Bắc Kinh trong khu vực, và các xâm phạm của nhà nước Trung Quốc ở Canada. Trong ba năm qua, Thượng nghị sĩ Ngô Thanh Hải đã đặt 29 câu hỏi với chính phủ về các vi phạm nhân quyền của Trung Quốc, sự xâm nhập của Trung Quốc và xã hội Canada và việc Trung Quốc sách nhiễu và uy hiếp người Canada gốc Hoa và người Canada gốc Tây Tạng.
 
Trong năm qua, Thượng nghị sĩ Ngô Thanh Hải đã đặt sáu câu hỏi gai góc cho chính phủ về phản ứng nhu nhược của nội các Trudeau về mối nguy việc đấu giá Internet thế hệ thứ 5 (5G) của Canada bị mở toang cho Huawei. Đại tập đoàn viễn thông Thâm Quyến này, một nhánh của nhà nước Trung Quốc về mọi thứ trừ cái tên, thuộc sở hữu của một ủy ban “công đoàn” không đại diện cho công nhân viên Huawei nhưng lại báo cáo trực tiếp cho giới chóp bu Trung Cộng ở Bắc Kinh. Tổng giám đốc của Huawei, Nhậm Chánh Phi (Ren Zhengfei), cha của Mạnh Vãn Chu, là một đảng viên cộng sản cấp cao.
 
Những sự kiện gần đây đã chứng tỏ Thượng nghị sĩ Ngô Thanh Hải xưa nay đều đúng về những mối nguy Bắc Kinh gây ra cho trật tự thế giới, và về vai trò nham hiểm mà các tay sai có ảnh hưởng của Bắc Kinh đang đảm nhiệm tại Canada. Quả đáng ngạc nhiên là ông không thốt lên “Tôi đã nói mà”, tựa lưng trong chiếc ghế dễ chịu của ông tại Thượng viện và chỉ việc từ nay ngồi yên ở đó mà nhìn các đối thủ của mình quằn quại. Nhưng Thượng nghị sĩ Ngô Thanh Hải nào chịu ngồi yên.
 
Thượng nghị sĩ Ngô Thanh Hải nói rằng Tập Cận Bình hiện đang tiến hành một chiến dịch thù địch với Canada và ông ta đang thắng, mà chẳng nhọc công. “Tôi nghĩ đúng vậy.” Để phản ứng trước vụ bắt Spavor và Kovrig một cách tùy tiện chỉ mấy ngày sau khi Mạnh Vãn Chu bị bắt ở Vancouver theo yêu cầu của Mỹ liên quan tới các cáo buộc gian lận ngân hàng và vi phạm các chế tài của Mỹ với Iran, “Canada, cho tới nay, chúng ta đã chẳng làm gì. . . chúng ta đã chẳng làm gì,” Thượng nghị sĩ Ngô Thanh Hải nói với tôi hôm nọ.
 
“Tôi nghĩ Canada nên đi theo một hướng khác. Tôi không nghĩ hiện nay chúng ta nên đàm phán vì họ sẽ chẳng lay chuyển. Họ thậm chí chẳng thèm nhấc điện thoại. Thêm hai người Canada bị kết tội ma túy ở Trung Quốc gần đây có mức án bị nâng một cách lộ liễu lên án tử hình. Chúng ta đã làm gì. Chẳng gì hết.”
 
Nhìn tổng quan hơn, Canada đã hầu như im lặng về việc Bắc Kinh giam ít nhất một triệu người Hồi giáo Duy Ngô Nhĩ tại các trại tập trung ở tỉnh Tân Cương hẻo lánh và gần như cấm tiếp cận. Thượng nghị sĩ Ngô Thanh Hải mô tả các biện pháp hà khắc của Bắc Kinh “chẳng khác gì diệt chủng văn hóa”. Canada lại còn để mình trở thành con tin cho chính sách “Một Trung Hoa” do Bắc Kinh kiểm soát mà đã làm thui chột đáng kể quan hệ của Canada với một nền dân chủ tự do tương đồng, Đài Loan.
 
Thượng nghị sĩ Ngô Thanh Hải nói rằng phạm vi ảnh hưởng của Bắc Kinh ở Canada lan sâu rộng hơn hiểu biết của phần lớn mọi người, và người Canada nên chú ý tới cách hành vi của Thượng viện được thực thi có lợi cho Trung Quốc.
 
Thượng nghị sĩ Peter Harder, người đứng đầu ban chuẩn bị cho Trudeau nhậm chức năm 2015, là một cựu chủ tịch của Hội đồng Kinh doanh Canada-Trung Quốc. Ông cũng là một cựu chủ tịch của Sáng hội Pierre Elliott Trudeau, tổ chức đã được tăng ngân quỹ một cách gây tranh cãi vào năm 2016 với khoản quyên tặng $200000 từ một doanh nhân ngân hàng Trung Quốc và người thân cận Đảng Cộng sản. Harder hiện nay là thủ lãnh của chính phủ tại Thượng viện gồm 105 thành viên.
 
Nhóm Tự do “chính thức” nhỏ ở Thượng viện do Thượng nghị sĩ Joseph Day, chủ tịch Hiệp hội Lập pháp Canada-Trung Quốc, đứng đầu; hiệp hội này cho các nghị sĩ Canada kết giao với Hội nghị Hiệp thương Chính trị Nhân dân, cơ quan bù nhìn của Trung Quốc. Mặc dù Ngoại trưởng Trung Quốc Vương Nghị (Wang Yi) thậm chí chẳng thèm phúc đáp các cuộc điện thoại của [Ngoại trưởng Canada] Chrystia Freeland, Thượng nghị sĩ Day và một nhóm nhỏ các nghị sĩ trong hiệp hội lập pháp có chuyến tham quan có người hướng dẫn tại các thành phố Trung Quốc chỉ mới tuần rồi. Trong chuyến tham quan trước của nhóm này hồi tháng 1, chỉ một tháng sau khi Kovrig và Spavor bị vội vã đưa tới các trại giam và không được cho gặp luật sư, vụ việc của họ thậm chí không nằm trong chương trình nghị sự, theo thú nhận của Thượng nghị sĩ Day vào lúc đó.
 
 
Đảng Bảo thủ có 30 thượng nghị sĩ, nhưng tới nay nhóm lớn nhất tại Thượng viện là “Nhóm Thượng nghị sĩ Độc lập” gồm 58 thành viên, nay được dẫn đầu bởi một trong những trường hợp bổ nhiệm vào Thượng viện gây tranh cãi nhất trong những năm gần đây Yuen Pao Woo. Nhóm này chủ yếu gồm các thượng nghị sĩ do chính phủ Đảng Tự do bổ nhiệm.
 
Tuy Trudeau đã và đang chọn các ứng cử viên Thượng nghị sĩ từ các đề cử của một ủy ban cố vấn “độc lập” mới thành lập, nhóm Độc lập gần như luôn luôn bỏ phiếu theo hướng ủng hộ chính phủ. Và mặc dù Thượng nghị sĩ Woo không thích được mô tả là “thân Bắc Kinh”, ông hiếm khi được mô tả theo cách nào khác.
Bài phát biểu đầu tiên của Thượng nghị sĩ Woo tại Thượng viện là phản đối một kiến nghị do Thượng nghị sĩ Ngô Thanh Hải đưa ra về việc phản đối việc Bắc Kinh sáp nhập Biển Đông (South China Sea) và việc Trung Quốc liên tục thách thức luật quốc tế.
 
Kiến nghị của Thượng nghị sĩ Ngô Thanh Hải cuối cùng đã được thông qua năm ngoái, nhưng chỉ sau rất nhiều đấu tranh giằng co về thủ tục, và Thượng nghị sĩ Ngô Thanh Hải dự kiến sẽ có sự phản đối quyết liệt với dự luật ông đã đưa ra để tu chính Đạo luật Đầu tư Canada để bảo đảm rằng tất cả các thương vụ mua lại công ty Canada do các doanh nghiệp quốc doanh Trung Quốc thực hiện phải được đánh giá về an ninh quốc gia.
 
Thượng nghị sĩ Ngô Thanh Hải nói rằng Canada không thể làm gì nhiều để kìm hãm Trung Quốc ngoại trừ liên minh với các nền dân chủ cùng chí hướng, nhưng đồng thời Canada có những công cụ có thể sử dụng. “Luật Magnitsky” của Canada đã cho phép [Ngoại trưởng] Freeland áp dụng các chế tài đối với những kẻ vi phạm nhân quyền khét tiếng trong các chế độ ở Saudi Arabia, Nga, Venezuela và Myanmar, nhưng lạ lùng thay, không áp dụng với những kẻ vi phạm nhân quyền ở Trung Quốc – không áp dụng cho những gì đã gây ra với Kovrig và Spavor, và thậm chí không áp dụng cho những điều đang gây ra cho người Hồi giáo ở Tân Cương.
 
“Tất cả những điều này chúng ta đều biết, và chúng ta chẳng làm gì. Chúng ta nên chế tài họ. Nhưng chúng ta chẳng chế tài quan chức Trung Quốc nào theo luật Magnitsky,” Thượng nghị sĩ Ngô Thanh Hải nói. “Thậm chí chẳng một quan chức Trung Quốc nào bị”.
 
Trong nhiều biện pháp phòng vệ và ngoại giao mà Canada có thể thực hiện, Thượng nghị sĩ Ngô Thanh Hải nói Ottawa nên đóng cửa nhiều Viện Khổng tử do Bắc Kinh tài trợ đã thành lập tại các trường và đại học của Canada. “Đóng cửa hết những Viện Khổng tử này ở Canada. Đây là những ổ gián điệp.”

Đứng đầu danh sách hành động của Thượng nghị sĩ Ngô Thanh Hải: tước quốc thư của đại sứ Trung Quốc Lô Sa Dã (Lu Shaye) và trục xuất ông ta khỏi Canada. “Tống đại sứ về nước. Vậy đó. Hãy để Trung Quốc thấy rằng chúng ta rất nghiêm túc về chuyện này.”
 
“Chúng ta phải thay đổi đường hướng. Đường hướng hiện nay không có tác dụng.”

Who’s going to stand up to China?
This Canadian senator, for one.
Terry Glavin: Arrested Canadians, human rights abuses, 
spying: ‘Send the Chinese ambassador home,’ 
says Senator Thanh Hai Ngo

by Terry Glavin, Maclean’s, May 26, 2019


Stephen Harper shakes hands with Ngo during Vietnamese Lunar New Year events 
in Mississauga, Ont., on Jan. 19, 2013. (THE CANADIAN PRESS/Aaron Vincent Elkaim) 

Setting aside Prime Minister Justin Trudeau’s preferred option of pretending that it isn’t even happening, there are what you could call two schools of thought in and around Ottawa about how to respond to what all sides agree is the deepest rupture in Canada-China relations since the Tiananmen Square massacre of 30 years ago.

The first is the old Liberal establishment standpoint. It’s the one that has run an almost uninterrupted course ever since Jean Chretien’s first big Team Canada mission to China in 1994, the one Prime Minister Trudeau put into hyperdrive as soon as he took office in 2015.

It’s all about a deepening of trade, political connections, cultural ties and other such entanglements, a policy enthusiastically described by John McCallum, Canada’s last ambassador in Beijing, as “more, more, more.” It would be more than fair to say that this way of looking at things has been quite thoroughly discredited in recent months, but it’s still dominant in the Liberal Party’s governing circles.

The idea is that Canada’s overarching priority at the moment should be to grant whatever concessions Beijing deems necessary in order to put things back together again. That’s how to secure the release of diplomat-on-leave Michael Kovrig and entrepreneur Michael Spavor, and it’s how to secure the lifting of Beijing’s embargo on billions of dollars’ worth of Canadian canola and pork exports. What Canada’s China-trade lobby and its variously supportive think-tanks and academic institutes want is to get everything back to the days of “more, more more,” as plausibly and discreetly as possible.

In Canada’s Senate, this remains the dominant view. And it’s strictly enforced.

An important dissenter from that view is Senator Thanh Hai Ngo, a 72-year-old human rights activist appointed by Conservative Prime Minister Stephen Harper in 2012. Senator Ngo is among a minority in the Upper Chamber whose view of the current state of play reflects the second school of thought.

In this way of looking at things, Xi Jinping’s brute-force retaliation for Canada’s detention of Huawei chief financial officer Meng Wanzhou on a U.S. Justice department extradition request is of a piece with Beijing’s long game of global domination by alternatively subverting by “elite capture” and bullying weak and ordinarily China-compliant governments of the sort typified by Team Trudeau’s government.

President’s Xi’s most recent thuggish behaviour is all in the cause of undermining and supplanting the international rules and conventions that Foreign Affairs Minister Chrystia Freeland has attempted to rally UN member states to get behind—the global order that has allowed the world’s liberal democracies to flourish over the past 70 years or so.

To the great annoyance of Liberal senators and the Senate’s mostly Liberal-appointed “independent” majority, Ngo sees things this way, and he has refused to comply with the long-standing policy dictum around Ottawa that it’s best to keep our heads down and behave the way Beijing wants in hopes of winning favourable trade concessions for Canadian corporations with business interests in China.

Ngo has fought for tough responses to the Chinese Communist Party’s persecution of minority groups, Beijing’s regional belligerence, and the Chinese state’s intrusions in Canada. Over the past three years, Ngo has put 29 questions to the government about China’s human rights abuses, its infiltration of Canadian society and its harassment and intimidation of Chinese-Canadians and Tibetan-Canadians.

Over the past year, Ngo has put six pointed questions to the government side about the Trudeau cabinet’s wishy-washy response to the danger of Canada’s fifth-generation (5G) internet auction being thrown open to Huawei. The Shenzhen telecom behemoth, an arm of the Chinese state in everything but name, is owned by a “trade union” committee that does not represent Huawei workers but rather answers directly to the Communist Party brass in Beijing. Huawei’s CEO, Ren Zhengfei, Meng Wanzhou’s father, is a ranking Communist Party member.

Recent events have proved Ngo to have been consistently right about the threats Beijing poses to the international order, and about the sinister role Beijing’s agents of influence are playing in Canada. It’s a wonder he doesn’t just burst out with “I told you so,” lean back in his comfortable seat in the Upper Chamber and just sit there from now on, watching his adversaries squirm. But Ngo is not for sitting back.

Xi Jinping is engaged in a spiteful campaign against Canada at the moment and he’s winning, hands down, says Ngo. “I think so, yes.” In response to the arbitrary arrest of Spavor and Kovrig just days after Meng Wanzhou was detained in Vancouver on a U.S. warrant involving charges of bank fraud and violating U.S. sanctions in Iran, “Canada, so far, we didn’t do anything. . . we did nothing,” Ngo told me the other day.

“I think Canada should go a different way. I don’t think we should negotiate at the moment because they’re not going to budge at all. “They don’t even pick up the phone.” Another pair of Canadians convicted on drug offences in China have recently had their sentences conspicuously elevated to the death penalty. “What did we do? Nothing.”

In the bigger picture, Canada has remained mostly quiet about Beijing’s confinement of at least a million Uighur Muslims in concentration camps in the remote and almost entirely off-limits province of Xinjiang. Ngo describes Being’s draconian measures “nothing short of a cultural genocide.” Canada has further allowed itself to become hostage to a Beijing-patrolled “One China” policy that has grossly stunted Canada’s relations with a sister liberal democracy, Taiwan.

Ngo says the reach of Beijing’s influence in Canada extends deeper than most people understand, and Canadians should pay attention to the way the Senate’s behaviour is enforced in China’s favour.

Senator Peter Harder, who headed up Trudeau’s 2015 transition to office, is a former president of the Canada-China Business Council. He’s also a former president of the Pierre Elliott Trudeau Foundation, which was controversially enriched in 2016 by a $200,000 donation from a Chinese banker and Communist Party insider. Harder is now the government leader in the 105-member Senate.

The Senate’s small “official” Liberal caucus is headed by Senator Joseph Day, the chairman of the Canada-China Legislative Association, which regularly brings together Canadian parliamentarians with China’s rubber-stamp People’s Political Consultative Conference. Even though Chinese Foreign Minister Wang Yi won’t even return Chrystia Freeland’s telephone calls, Day and a small group of legislative association parliamentarians were on a guided tour of Chinese cities just this past week. During the group’s previous tour in January, only a month after Kovrig and Spavor were whisked off to detention centres and denied access to lawyers, their case wasn’t even on the agenda, Senator Day admitted at the time.

The Conservatives claim the loyalties of 30 senators, but by far the largest caucus in the Senate is the 58-member “Independent Senators Group,” now led by one of the most controversial senate appointments in recent years, Yuen Pao Woo. The group is made up mostly of Liberal senate appointees.

While Trudeau has been choosing prospective Senate candidates from recommendations put forward by a newly-established “independent” advisory panel, the Independent bloc almost always votes with the government side. And although Woo doesn’t like being described as “Beijing-friendly,” he is rarely described any other way.

Woo’s maiden speech in the Senate was in opposition to a motion Ngo put forward protesting Beijing’s annexation of the South China Sea and its persistent defiance of international law.

Ngo’s motion was finally passed last year, but only after a great deal of procedural brinksmanship, and Ngo expects the same stiff opposition to greet the bill he’s put forward to amend the Investment Canada Act to ensure that all Canadian acquisitions by Chinese state-owned enterprises are subject to national-security reviews.

Canada can’t do much to restrain China except in alliance with like-minded democracies, Ngo says, but in the meantime there are tools at Canada’s disposal. Canada’s “Magnitsky law” has allowed Freeland to impose sanctions on notorious human rights abusers with the regimes in Saudi Arabia, Russia, Venezuela and Myanmar, but strangely, not against human rights abusers in China – not for what has been done to Kovrig and Spavor, and not even over what is being done to the Muslims of Xinjiang.

“All these things we know, and we don’t do anything. We should sanction them. But we sanction no Chinese official under the Magnitsky law,” Ngo said. “Not even one Chinese official.”

Among several defensive and diplomatic actions Canada could take, Ngo says Ottawa should close the many Beijing-sponsored Confucius Institutes that have set up shop in Canada’s schools and universities. “Close all these Confucius Institutes in Canada. These are spy hubs.”

At the top of Ngo’s list: revoke Chinese ambassador Lu Shaye’s credentials and order him out of the country.
 “Send the ambassador home. That’s it. Let China see that we’re serious about this.”

Hội Nghì Về Nhân Quyền Tại Việt Nam & Đêm Ca Nhạc Việt Khang

posted Jun 5, 2019, 3:36 AM by Le Phan


 
 
  
Trong nỗ lực vận động cho Nhân Quyền Việt Nam, Thượng Nghị Sĩ Ngô Thanh Hải, với sự hợp tác của Ủy Ban Quốc Tế Cho Việt Nam Tự Do và Dân Chủ (ICFDV - International Committee for a Free and DemocraticVietnam), đã tổ chức một cuộc hội nghị (Conference) vào ngày Thứ Sáu, 31 tháng 5, 2019 tại sảnh đường Sir John A. Macdonald, bên cạnh tòa nhà Quốc Hội Canada, thủ đô Ottawa.

Chương trình bắt đầu lúc 9 giờ 30 sáng với phần điểm tâm, giới thiệu. Sau đó các chuyên gia đã lần lượt trình bày cái nhìn, kinh nghiệm trong lãnh vực chuyên môn của mình. Đầu tiên là ông John Sifton, Giám đốc Vận động Á Châu thuộc tổ chức Theo Dõi Nhân Quyền (Human Rights Watch), kế đó là cô Irene Poetranto, nhà nghiên cứu thâm niên của tổ chức Citizen Lab, và cuối cùng là ông Marius Grinius, cựu Đại Sứ Canada tại nước Việt Nam XHCN.

Đặc biệt trong phần mở đầu, vì có các vị Dân Biểu và Thượng Nghị Sĩ từ Quốc Hội đến tham dự, nhưng họ phải gấp rút trở vào Quốc Hội để dự cuộc biểu quyết quan trọng, nên ông TNS Hải đã dời phần phát biểu mở đầu của mình để mời các giới chức cao cấp này trình bày trước. Họ đã chia sẻ mạnh mẽ sự quan tâm của mình về việc nhà cầm quyền cộng sản VN liên tục vi phạm nhân quyền, hà hiếp, bỏ tù, bóc lột, cướp tài sản của người dân Việt, và quyết tâm hỗ trợ thêm cho Cộng Đồng người Việt Tỵ Nạn tại Canada trong việc vận động nhân quyền cho đồng bào tại Việt Nam.

Dù cuộc hội nghị được tổ chức vào ngày Thứ Sáu trong tuần, khoảng 150 vị đại diện đoàn thể, chính đảng, nhân sĩ và đồng bào từ khắp nơi trên cả nước Canada, từ Hoa Kỳ, thậm chí từ Âu Châu (Pháp) đã vượt đường xa về tham dự. Điều đó nói lên tấm lòng tha thiết của người Việt hải ngoại đối với đồng bào tại quê nhà và trước vận mạng đất nước dưới bàn tay hung tàn và hành động bán nước cho Tàu cộng của đảng cộng sản Việt Nam. Trong phần hỏi đáp, nhiều tham dự viên người Việt cũng như ngoại quốc đã bày tỏ sự quan tâm của mình, thay phiên đặt câu hỏi và các diễn giả đã trả lời tốt đẹp.

Sau khi dùng bữa trưa, khách mời đặc biệt - Nhạc sĩ Việt Khang - đã làm nhân chứng sống để trình bày về trường hợp bị đàn áp, giam tù chỉ vì sáng tác 2 bản nhạc yêu nước - cũng như những cảm nghĩ về tình trạng nhân quyền tại Việt Nam. Việt Khang đã chia sẻ bằng tiếng Việt rồi được dịch ra Anh, Pháp ngữ với những câu chuyện bị đày ải, bị áp đặt một cách bất nhân mà chính bản thân anh đã trải qua khiến người nghe không dấu được nỗi xúc động. Anh cũng chuyển cho mọi người đơn khiếu kiện và lời nhắn nhủ của Trần Huỳnh Duy Thức từ trong ngục tù CS. Việt Khang cũng nhấn mạnh để đấu tranh hữu hiệu hơn, mọi người nên chấp nhận và tôn trọng sự khác biệt trong suy tư, cách làm việc của nhau.

Sau phần đúc kết của ông Trần Văn Đông tới từ Saskatchewan - Chủ tịch nhiệm kỳ mới của Liên Hội Người Việt Canada - Hội nghị đã được kết thúc lúc 2:30 giờ chiều. Được biết ca nhạc sĩ Việt Khang đã phải thay đổi một chuyến lưu diễn bên Úc để có thể tham dự buổi hội thảo này. Ngay sau đó, Việt Khang đã lên Montreal để hát nhạc đấu tranh cùng đồng bào tại đó. 

Thứ Bảy 1 tháng 6 Việt Khang lại chạy vội xuống Toronto - trong một sảnh đường trang trọng tại Woodbridge - để cám ơn đồng hương, hát và tâm tình trong buổi văn nghệ chủ đề “Việt Nam Tôi Đâu” để giúp gây quỹ cho “Summer Festival” ngày 7 tháng 7 tại Toronto City Hall sắp tới. Các ban hợp ca và ca sĩ địa phương cũng đã góp phần làm đêm văn nghệ ý nghĩa này thêm phong phú.

Buổi hội nghị tại Ottawa và hai đêm văn nghệ Montreal, Toronto được đánh giá là thành công, nhất là buổi hội thảo tại Ottawa đã gây được sự chú ý với các vị dân cử và đại diện Quốc Hội Canada về nhân quyền tại Việt Nam, từ đó chính phủ Canada có thể tạo thêm áp lực với nhà cầm quyền cộng sản Việt Nam mỗi khi thương thảo về việc buôn bán hay viện trợ cho Việt Nam. Mọi người chia tay trong niềm tin vào một ngày mai tốt đẹp hơn cho đất nước và đồng bào tại Việt Nam.

Tin: Duy Hân. 
Hình & videos - Toronto: Đặng Hoàng Sơn. 

 
Mời xem thêm hình: 

Bs Trần Văn Cương - Montreal. 
Đêm nhạc Anh Là Ai do CĐNVQG vùng Montréal tổ chức 31/05/2019 tại hội trường CĐCGVN. 
Duy Hân - Ottawa. 
Roger Trung Trương - Toronto. 
Video Việt Khang in Ottawa, 31/05/2019. 
Video Việt Khang - Anh 
Là Ai, 31/05/2019 tại Montreal.

Linh Mục Đinh Thanh Sơn giới thiệu đêm nhạc Việt Khang tổ chức ngay tại hội trường của nhà thờ Montreal.
 
 
Lễ Chào Cờ - Phút Mặc Niệm.
Ban Hợp Ca Cao Niên Toronto - Phải Lên Tiếng.
Bs. Lê Thuần Kiên thay mặt BTC phát biểu & cám ơn quý đồng hương.
MC Khánh Vân giới thiệu ca khúc Mưa Buồn - ca sĩ Xuân Mai trình bày.
Ông Hà Phú Bằng giới thiệu ca nhạc sĩ Việt Khang.
Tam ca Văn Khang & Ái Phương & Việt Khang - Xin Hỏi Anh Là Ai.
Ái Ly - Xin Đời Một Nụ Cười.
Ngọc Yến - Tình Ca.
Văn Khang & Việt Khang song ca - Con Đường Việt Nam.
Nha sĩ Diệu Hiền - Bao Giờ Biết Tương Tư.
Sỹ Phượng - Dấu Chân Kỷ Niệm.
Hoa Xuân Cường - Bây Giờ Tháng Mấy.
Huỳnh Sơn - Xin Hãy Rời Xa.
Xuân Mai - Anh Còn Nợ Em.
Hoàng Dung - Biển Mặn.
Ban Tam Ca Sống Vui - Chàng Là Ai.
Ngọc Yến - Cô Đơn.
Việt Khang - Việt Nam Tôi Đâu.
Văn Khang - Đất Nước Tôi.
Khiêu vũ - Huỳnh Sơn - Sầu Đông - Cha Cha Cha.
 


 

Đi nhận xác Thầy

posted Apr 27, 2019, 4:03 AM by Le Phan   [ updated Apr 27, 2019, 4:08 AM ]

Đi nhận xác Thầy  
Tôn Thất Sang 

Kính dâng hương hồn các vị Giáo Sư Đức Quốc:
  Giáo Sư Gunther Krainick và Phu Nhân:
- Thạc sĩ Y Khoa Đại Học Greifswald 1943
- Thạc sĩ Y Khoa Đại Học Freiburg    1951
- Giáo Sư Nhi Khoa Đại Học Freiburg 1954
- Giáo Sư Nhi Khoa Đại Học Y Khoa Huế
 
Giáo Sư Raymund Discher:
- Giáo Sư Bệnh Lý Nội Thương Đại Học Y Khoa Huế
- Trưởng Khu Bệnh Lý Nội Thương Đại Học Y Khoa Huế
 
Bác Sĩ Alterkoster:
- Phụ Tá Giáo Sư Bệnh Lý Nội Thương
- Bác Sĩ thường trú khu Truyền Nhiểm
  ....là những vị đã đóng góp công lao và tâm trí rất nhiều vào việc khai sáng Đại Học Y Khoa Huế...

  Những vị, với lương tâm chức nghiệp cao quí và lòng vị tha vô bờ đối với bệnh nhân, đã mãi là gương sáng của chúng tôi.

  Những vị đã bỏ mình nơi quê người vì tâm hồn bác ái và tình nhân loại (Tết Mậu Thân 1968)
  Lần giở những trang trân trọng đầu tiên của cuốn luận án Y Khoa; nhìn tên, tước vị của các Giáo Sư người Đức, bỗng nhiên tôi thấy lòng bồi hồi dâng lên niềm đau xót vô vàn với những tiếc nuối khôn nguôi. Những thương yêu, kính mến, với biết bao kỷ niệm và lòng tri ân với các vị; đã vì thiện tâm, chấp nhận hy sinh, xa gia đình, xa bạn bè, xa tổ quốc thân yêu, để đem sở học và nguyện ước của mình, đi truyền rao để khai hóa tận một xứ sở kém mở mang, xa xôi hẻo lánh, đầy dẫy hiểm nguy, ở tận bên kia bờ Đại Dương. Ước nguyện của quí vị thật dễ thương và hiền hòa là làm sao tạo dựng những bác sĩ Y Khoa tài năng, để đem sở học phục vụ bệnh nhân, phục vụ con người, phục vụ Y đạo ở ngay xứ sở họ.
  Thế nhưng, những hy sinh cao quí, từ những con người nhân ái đó, đã bị trả một giá quá đắt -  bằng chính mạng sống của họ -  bởi những tên cộng phỉ xâm lược man rợ đầy thú tính từ phương bắc; đã lạnh lùng và tàn nhẫn ra lệnh thủ tiêu họ, không một chút tiếc thương, trong biến động do chính bọn chúng gây ra, trong lần bọn xâm lược này tấn công xâm chiếm cố đô Huế; trong dịp Tết Mậu Thân 1968.
  Hạ tuần tháng 4, năm 1968.
  Khoảng gần hai tháng, sau Tết Mậu Thân, cố đô Huế đã được Quân Đội VNCH tái chiếm (25 tháng 2 – 1968 dựng lại cờ tại kỳ đài chính của cố đô Huế)
  Huế, sau những ngày bị bọn quỉ đỏ tràn ngập, đã nhuộm máu đào tang thương và đẫm nước mắt khóc than!
  Không có phường nào, xã nào, không có xóm nào, không có gia đình nào, là không có người thân ngã gục, cha xa con, vợ mất chồng hoặc bằng viên đạn, hoặc bằng con dao, hoặc bằng cán cuốc...Có hàng loạt ngưòi bị chôn sống, sau khi bị cột thành từng “xâu người”, nối kết lại bằng dây dừa, dây điện thoại...
  - Nào Phú Thứ oán khí ngất trời, với tiếng khóc và màu tang phủ trắng cánh đồng!
  - Nào chùa Áo Vàng (Tăng Quang Tự), nào lăng Tự Đức.
  - Nào Trung Học Gia Hội, với hầm chôn tập thể, nơi mà trường học biến thành lò sát sinh, nơi mà bọn súc sinh “phản sư diệt tổ” Hoàng Phủ Ngọc Tường, Hoàng Phủ Ngọc Phan, Nguyễn Đắc Xuân, Nguyễn Thị Đoan Trinh, Nguyễn Đóa, Tôn Thất Dương Tiềm, Tống Hoàng Nguyên, Hoàng Lan, Nguyễn Thiết, Nguyễn Bé, Nguyễn Hữu Vấn, Trần Văn Linh, Lê Văn Hảo (Chủ Tịch của “cái- gọi- là” Lực Lượng Dân Tộc, Dân Chủ và Hoà Bình tại Huế), Thích Đôn Hậu, Thích Trí Tịnh, Thích Thiện Siêu …..
  Tất cả những tên ác thú này đã chứng tỏ bản chất khát máu, man rợ, đê hèn, tiểu nhân của bọn cộng phỉ để chôn sống hàng loạt con người bằng xương bằng thịt với nỗi đau kinh khiếp, rợn người mà oán khí chất ngất của họ chắc chắn sẽ đời đời theo níu chân bọn chúng và gia đình mà đòi món nợ xưong máu ngút trời này!


  - Nào Khe Đá Mài, Bãi Dâu, Tây Lộc...., mà mỗi địa danh là một chứng tích không thể chối cãi về những tội ác man rợ, kinh khiếp đến rợn người, gây ra bởi loài quỉ đỏ cộng phỉ uống máu người không biết tanh!!
 
Huế tang thương lầy lội
Huế rách như xơ mướp!
Huế tiêu điều với tường xiêu, mái đổ
Huế với thép gai giăng mắc
Huế như mặt kẻ bị đậu mùa!!
Huế với B40, với AK47, với CKC báng đỏ,
Huế đầy nước mắt với khăn tang,
Máu đỏ tanh hôi chảy ngập đàng,
Hoa cúc, mai vàng sau chẳng thấy?
Chỉ còn hoang lạnh với ly tan?!!
 
Các nạn nhân vô tội đã bị bọn sát nhân khát máu mang ra sau chùa bắn theo kiểu hành quyết KGB với một viên đạn vào đầu. Thiếu Tá Từ Tôn Khoáng thì bị bọn chúng ra lệnh bắn nát thây với hơn 200 viên đạn vào người!

  Sở dĩ tìm được các xác chết tại khe Đá Mài là do oan hồn của một thanh nữ Phật Tử bị bọn ác thú việt cộng thủ tiêu để diệt khẩu, đã chết oan uổng, tức tưởi, nên đã hiển linh về báo mộng cho mẹ đi tìm xác và đưa đẩy bà mẹ này đến khe Đá Mài.

  Trong cái cảnh hỗn mang ấy, tôi đi giữa kinh thành Huế tang thương, đổ vỡ, lạc lõng, bơ vơ, không định hướng như bị mộng du. Tôi đi mà lòng ngậm ngùi thương tiếc như lạc mất người yêu xưa! Tôi đi, nhìn, nghe, phân vân, bồng bềnh như đang sống trong một cơn ác mộng khủng khiếp!
  Bỗng tôi hoảng hồn vì tiếng Vespa rít lên bên cạnh, đồng thời với cái vỗ vai làm tôi giật bắn người:
- Đã biết tin gì chưa?
  Tôi định thần nhìn lại, thì ra Đặng Ngọc Hồ, tôi hỏi.
- Tin gì mà có vẻ gấp rút thế?
- Tìm thấy xác của các thầy Krainick, Discher, Alterkoster và cả xác bà Krainick nữa!
- Trời ơi, có chắc không, ở đâu?
- Nghe đâu gần chuà Tường Vân, phía trên giốc Nam Giao. Rồi Hồ nói luôn:
- Ban đầu dân họ tưởng người Mỹ, họ báo với tiểu khu. Tiểu khu liên lạc với Lãnh Sự Mỹ, thì được biết phía Mỹ tuy có thiệt hại khá nhiều, nhưng không có mất tích. Sau liên lạc với viện Đại Học mình và với Lãnh Sự Quán Tây Đức thì biết Đức bị mất tích 4 công dân: 3 nam và 1 nữ. Bây giờ thì hoàn toàn trùng khớp.

  Tôi chưa kịp đình thần, thì trong tiếng còi inh ỏi, đã trông thấy Bùi Hữu Út xuất hiện như một cơn lốc trên chiếc xe gắn máy, lạng và thắng nhanh như chớp! Tôi và Hồ vừa vội vàng nhảy tránh cú lạng vừa nói cho Út biết.... Đằng xa lại thấy Lê Đình Thiềng, chở Nguyễn Quang trờ tới...

  Bọn tôi, vội vàng làm cuộc họp “bỏ túi” trên lề đường Trần Hưng Đạo, gần Chi Thông Tin ở chân múi cầu Trường Tiền, bay giờ đã gãy một nhịp do đạn pháo kích của bọn cộng phỉ xâm lược từ phương bắc – vết ô nhục do đoàn cán binh cộng phỉ bắc việt để lại, khắc một vết nhơ sâu đậm trong lòng người dân xứ Huế có lẽ đến muôn đời sau.

  Khi đó vào khoảng mười giờ sáng, cái lạnh của những ngày đầu Xuân len lén như dao cắt vào da thịt, lại thêm cái nắng quái của ngày Xuân, sao hôm nay lại khác thường, nó nhợt nhạt, vàng vàng, tai tái như da của một xác chết. Nó như bàng bạc mùi tử khí của một thành phố đang ung mủ, đã có lắm người chết oan khiên uất hận; chúng tôi chợt nghĩ đến các thầy và thương quá là thương.
  Tôi đề nghị anh Hồ qua tiểu khu hỏi lại tình hình an ninh vùng đó đã ổn chưa, rồi sau đó, chúng tôi lên xe, chở nhau, nhắm vùng Nam Giao trực chỉ.

  Một hồi sau, Tiểu Khu cho một tiểu đội, trên chiếc xe Dodge, với vũ khí đầy đủ đi mở đường, nhắm hướng vùng chùa Tường Vân. Anh Thiếu Úy bảo bọn tôi ngồi chờ ở ngã ba đường Nam Giao, ngã rẽ vào chùa Tưòng Vân để chờ họ báo tin. Khoảng nửa giờ sau, viên sĩ quan trở lại bảo tình hình an ninh an toàn, ụ không có mìn bẫy và hiện tiểu đội ông vẫn bám sát địa hình. 
  Đột nhiên ông buồn bã, ngậm ngùi nói:
- Quân tôi, cùng một số dân trong xóm, đang đào đất, thấy nhô lên bốn cái đầu tóc, trong đó có một đầu tóc màu bạch kim. Thật tội nghiệp quá!
  Bọn tôi nhìn nhau thở dài:
- Chắc là thầy Discher rồi!
  Mái tóc màu bạch kim, hơi dợn sóng của người thầy tài ba thưong mến học trò, xem học trò như con, không ngừng ám ảnh tâm hồn chúng tôi đến xót xa.
  Bọn tôi cám ơn viên Sĩ Quan và tất cả lên xe, nhắm hướng chùa Tường Vân trực chỉ.
  Chùa Tường Vân nằm về hướng tây nam núi Ngự Bình (hướng Nam Giao, từ phố đi lên), đi quá chùa Sư Nữ một quãng xa thì rẽ phải, con đường mòn đất đỏ, thoai thoải dốc với nhiều ổ gà và nhiều bụi rậm.
  Ngôi chùa với mái rêu phong, cỗ kính, chung quanh sân rộng là những ngọn trúc la đà. Ở giữa là ngọn giả sơn Ngư Tiều Canh Độc. Xa xa, về phía dưói ruộng là hàng tre bao phủ, xanh ngắt một màu, xen kẽ mấy cây lồ ô, thân vàng có sọc xanh, dịu dàng lay động trứoc gió. Cảnh chùa tuy đẹp, nhưng bọn tôi không còn lòng dạ nào thưởng ngoạn khung cảnh nên thơ!
  Vừa xuống xe tại sân chùa, đã nghe tiếng cuốc xẻng và thấy vài người dân địa phưong tụm năm tụm ba, cùng một vài anh em quân nhân đang xúm xít đào bới tận bờ hào tre, cách sân chùa khoảng 200 mét. Bọn tôi vội vàng chạy lại:
  - Tội quá các anh ôi, 3 ông, 1 bà. Tất cả đều bị bắn giống nhau. Tụi việt cộng thật quá dã man, tán ác! Tiếng một quân nhân phát biểu.
  “... Trong chiếc hầm chật hẹp đó, 4 ngưòi ngoại quốc đều bị trói thúc ké, hai tay bị bẻ quặt ra sau lưng, bị siết chặt bằng giây điện thoại truyền tin...”

  Tôi vội vàng nhìn theo tay anh chỉ, thấy ba quân nhân đang cùng một vài ngưòi dân, tay cuốc, tay xẻng, nhẹ nhàng xúc đất và cát lên từ một chiếc hầm đào vội; bề dài khoảng 3.0m, bề ngang khoảng 1.0m và bề cao khoảng 1.0m, vừa đủ cho thế quì thẳng đứng của một ngưòi ngoại quốc! Trong chiếc hầm chật hẹp đó, 4 ngưòi ngoại quốc đều bị trói thúc ké, hai tay bị bẻ quặt ra sau lưng, bị siết chặt bằng giây điện thoại truyền tin.
  Nhìn mặt họ đều bị biến dạng thê thảm. Thái dưong trái là lỗ đạn vào, thái dưong phải là lỗ đạn ra, nên bị phá ra toang hoát; mắt lồi hẳn ra ngoài! Đưòng đi ngọt xớt của viên dạn do chính kẻ luôn luôn miệng trơ trẽn và lố bịch rêu rao lấy lưọng khoan hồng và nhân đạo làm nền tảng để xử thế, đã làm méo mó, biến dạng những khuôn mặt hiền hoà của các vị thầy chúng ta.


  Các Thầy đã “được giải phóng” bởi những tên tay sai man rợ ác ôn của cái gọi là Mặt Trận Giải Phóng Miền Nam của bọn Bắc Bộ Phủ dựng nên! Chúng đã đang tâm đi “giải phóng” những con ngưòi chỉ biết đem tình thương và lòng nhân ái ra cứu chữa cho mọi ngưòi bệnh tật, nghèo đói..
  Sau đó, chúng tôi cùng nhau, ngươi một tay phụ giúp anh em chuyển xác quí thầy lên xe của tiểu khu và đưa vào nhà xác của Bệnh Viện Trung Ương Huế.
  Cả thành phố Huế xôn xao, cả bệnh viện xôn xao! Nhiều ngưòi đã khóc nức nở. Có nhiều tiếng khóc thầm lặng ở khu nội thưong, phòng cấp cứu, khu truyền nhiểm, khu nhi đồng…..
  - Ôi, còn đâu nữa vị Bác Sĩ trưỏng đoàn, luống tuổi, hồn nhiên, thưong yêu sinh viên, đã luôn luôn tận tụy trong bài giảng, trong lâm sàn, suốt đêm ngày khám bệnh ở khu Nhi Đồng. Thân mật với sinh viên, vui đùa, xem như con; chúng tôi thưòng gọi ông là Bon Papa.
  Có lần, trong khi chuông reo, chờ giáo sư đổi giờ vào giảng, chúng tôi thuờng nghịch ngợm “câu giờ”; mặc dầu chuông reo, nhưng chưa chịu vào lớp. Tôi cùng Lê văn Mộ, Trần Xuân Thắng, Hoàng Thế Định…đứng cheo leo trên mép thành cửa sổ lầu hai, nói chuyện phiếm. Ông đi lại nhắc nhở:
- C’est l’heure!
  Chúng tôi giả bộ không nghe, ông vội trờ tới, nheo mắt, lo lắng mĩm cưòi nói:
  - N’avez vous pas peur de tomber du ciel?
  Tôi làm bộ sắp rơi từ cửa sổ đáp:
  - Si, mais je veux voler dans le ciel plein de beaux nuages, mon bon papa.
  Ông vội vàng chạy lại, hai tay nhẹ nhàng nhất bỗng tôi lên, đặt xuống sàn nhà, hào hển nói:
- Oh, Il faut faire attention, mon pauvre enfant!
  Bọn chúng tôi cười sảng khoái vì câu đựoc giờ, ù chạy vào phòng học. Bon Papa mệt nhọc theo sau!
  Còn đâu những kỷ niệm êm đềm bên ngưòi Thầy yêu quí, ngưòi đã đem hết cuộc đời tận tuỵ để phụng sự khoa học. Lẽ ra Thầy phải về nước dưõng bệnh một thời gian, sau khi bị cơn bệnh “Japanese Encephalitis” vật vã một thời, tưỏng như gần “đi đứt”. Tuy nhien ông đã ở lại vào dịp Tết Mậu Thân nghiệt ngả và bọn quỉ đỏ đã bắt Thầy cùng vị phu nhân can đảm, yêu thưong chồng, xin được đi theo để chăm sóc chồng cho đến ngày cuối cuộc đời thì Bà cũng bị xử bắn luôn!

  Xin vĩnh biệt thầy cùng phu nhân.
  Nguyện cầu Thầy cùng phu nhân thanh bình trong cõi vĩnh hằng, ở nơi không còn hận thù, ở nơi mà bọn quỉ đỏ phải lánh xa.
    - Ôi, còn đâu nữa, Bác Sĩ Raymund Discher -  ngưòi BS trẻ tuổi, điềm đạm và trầm tĩnh, vui tính và nhân hậu nhưng nghiêm khắc, ngày đêm ở khu truyền nhiễm, với tương lai đang rực sáng, Nhớ lại những “Family Party” thầy và cô thỉnh thoảng mở ra, mời sinh viên một vài lớp đến dự trong căn apartment nhỏ ấm cúng, bên bờ sông Bến Ngự. Thầy và cô hạnh phúc bên nhau như đôi vợ chồng mới cưói, thức ăn nhẹ, ruợu chát đỏ, vừa chuyện trò với đám sinh viên và nghe những tấu khúc bất hủ của Mozart trong không gian của buổi chiều đang tắt nắng, chỉ còn lại ánh đèn vàng của gian phòng ấm cúng.. Hạnh phúc của thầy cô bình yên và miên viễn đến chừng nào.
    Tuy nhiên định mệnh năm Mậu Thân đã khắc nghiệt cướp đi mạng sống của người chồng tài hoa. Thầy vừa mới đưa vợ về nước, và đáng lẽ thầy còn được nghỉ, mọi ngưòi đều khuyên nên ở lại, nói tình hình ngoài Huế không an ninh, nhưng thầy lại tìm đủ mọi cách ra Huế để giảng dạy sinh viên cho kịp thời khoá biểu riêng mà thầy đã lập sẵn!

  Bọn quỉ đỏ đã nhẫn tâm hành quyết thầy bằng viên đạn xuyên thái dương đầy thù hận!
  Nguyện cầu linh hồn Bác Sĩ Raymund Discher sẽ mãi mãi bình yên ở chốn vĩnh hằng.
  - Ôi, còn đâu nữa Bác Sĩ Alterkoster, ngưòi Bác Sỉ trẻ tuổi, đẹp trai, tận tâm ở khu truyền nhiễm. Alterkoster với bộ râu quai nón đầy vẻ giang hồ của một tay hải tặc khí phách “Le Viking”, đôi mắt xanh biếc ánh lên nét thông minh và nhân từ; nhìn chung rất lôi cuốn và nhất định phải là một “good guy”. Alterkoster rất thân mật và hoà đồng với sinh viên, ông thưòng rũ sinh viên lên Kim Long, Thiên Mụ ăn chè, ăn bánh bèo.. Tướng ông rất tốt, xem qua không thể chết yểu được, ngờ đâu lại bại dưới tay “sát thủ” của đảng và bác!
  Tối hôm đó, chúng tôi, hầu như tất cả các sinh viên Y khoa còn tại Huế, đều tề tựu đến bệnh viện trung ưong. Từ Đại Học Xá Nam Giao, trung tâm Xavier, trường Nữ Hộ Sinh Quốc Gia, Cán Sự Y Tế... các bạn ở mọi nơi trong thành phố, lần lượt biết tin, tập trung tại phòng trực bệnh viện để phân chia công việc và trực xác quí thầy, đang tạm quàng tại nhà xác bệnh viện.

  Mờ sáng hôm sau, quan tài quí thầy được đưa lên quàn tại Toà Viện Trưỏng Viện Đại Học Huế.
  Sinh viên Y khoa chúng tôi, quần sẩm, áo chemise trắng dài tay, cravat đen; nghiêm trang vòng tay đứng thành hai hàng, trực bên quan tài quí thầy. Những tràng hoa phúng điếu rải rác của các Toà Lãnh Sự, các Trưòng, các Hội Đoàn, Đoàn Thể, các Phân Khoa bạn....
  Không khí lắng đọng, cảm xúc và trang nghiêm. Mắt mọi ngưòi đều rưng rưng, tiếng máy quay phim đều đều, âm thanh trầm buồn như lời nguyện cầu. Đột nhiên, có tiếng thổn thức ở phía cửa chính, mọi ngưòi xôn xao nhìn ra; nhiều ống kính hưóng theo, ánh sáng máy ảnh lập loè: Một thiếu nữ, trong bộ đồ đen tuyền, khăn tang trắng bịt ngang đầu, nức nở lão đảo tiến vào; hai tay ôm chặc vòng hoa tím – Couronne Mortuaire – kết cườm đen có đính dãi băng màu tím với giòng chữ trắng “To You With All My Sacred And Humble Love” Đức Tổng Giám Mục lặng lẽ nhìn, nét mặt ngài dịu đi. Mọi ngưòi xúc động bàng hoàng cùng với nhiều tiếng nức nở. Ai đây? Ngưòi thiếu nữ nhẹ đặt vòng hoa trước linh cữu của BS.. Alterkoster rồi phủ phục xuống, ôm quan tài khóc nức nở!

  Mắt tôi mờ đi, cảm xúc đến lặng người; nhìn người thiếu nữ, không còn trẻ lắm, với nét thuỳ mị, đoan trang và kín đáo, kín đáo như trong tình yêu thiêng liêng của chị, thắm thiết và buồn như màu tím của vành Couronne mortuaire. Những giọt nước mắt xót thương chị đang gởi cho ngưòi mình yêu vừa ngã gục trên mãnh đất của quê hương nầy. Máu đào của anh, vô tình đã tô thắm lên quê hưong Việt Nam mến yêu của chị!
  Tình yêu của hai người kín đáo và thầm lặng như giòng sông xứ Huế, rất ít người được biết.
  Ở đây, tôi xin phép chị Thảo – vâng, người ấy chính là chị – cho tôi viết ra điều; phải chăng đó là những kỹ niệm cao quí nhất và thiêng liêng nhất của cả cuộc đời chị; mà tôi tin rằng, nếu mọi người biết đến, cũng sẽ làm tâm hồn họ thăng hoa, bâng khuâng và xúc động, như khi họ khám phá ra một khu vườn hoa đầy hương sắc, kỳ bí, mong manh, dễ vở. Họ sẽ ngạc nhiên thích thú và trân trọng giữ gìn...
  (Chị là chuyên viên phòng thí nghiệm trường Y, nhưng chị thường lên thư viện để tìm sách đọc nghiên cứu, và trò chuyện cùng chị Hưòng nên nhiều người cứ tưởng chị là quản thủ thư viện -  là chị Hường).

  Sáng hôm sau, hai chiếc máy bay màu trắng bạc “Air America” đưa bốn quan tài vào phi trường Tân Sơn Nhứt. Ở đó, ngoài phái đoàn Đại Học Y Khoa Huế, còn có phái đoàn của sinh viên Đại Học Y Khoa Saigon chờ đón với vòng hoa phân ưu và biểu ngữ lên án bọn quỉ đỏ khát máu xâm lược từ phương bắc đã ra tay thảm sát một cách hèn hạ và man rợ những người làm công việc y tế, chỉ biết phụng sự khoa học và phụng sự nhân loại.
  (**) Linh cữu của bốn vị được đưa ra phi cơ về cố quốc trên chiếc xe có bốn ngựa kéo, theo sau là 250 sinh viên Y Khoa Huế và Saigon, đội đưa tang và đội quân danh dự của Quân Đội Việt Nam Cộng Hòa. Sinh viên cầm biểu ngữ nói lên lòng biết ơn công lao của quí vị...
  Một biểu ngữ ghi “Đại Học Huế không quên các giáo sư người Đức”. Trước khi linh cữu được đưa lên máy bay, nghi lễ tiễn biệt diễn ra thật cảm động. Ông Trân, Thứ Trưởng Bộ Giáo Dục và Kỹ Thuật phát biểu: “Bao nhiêu năm, tôi đã từng tham dự nhiều buổi lễ ghi nhớ các anh hùng hy sinh cho tổ quốc, nhưng chưa bao giờ cảm động như hôm nay, khi tiễn biệt những người Bác Sĩ dân sự này đã chết cho lý tưởng cao cả vì tha nhân và nhân loại.”
  (**) Trích “Cái chết của Bác Sĩ Krainick” của Elje Vannema, trang 98 – 99 (Cuốn Thảm sát Mậu Thân ở Huế)
  Máy bay rời phi đạo, cất cánh lên cao dần và mất hút, mọi người vẫy tay tiễn biệt lần cuối, ánh mắt đỏ hoe, mờ lệ...
 
Vĩnh biệt từ nay bóng dáng thầy
Tình sư nghĩa phụ sáng trời mây
Thương người viễn xứ thân tan nát
Lưu lại danh thơm với tháng ngày!
  
Tôn Thất Sang

Tuyển Tập Tháng Tư Đen - Tưởng Niệm 44 Năm Ngày Quốc Hận 30 Tháng 4, 1975-2019

posted Apr 23, 2019, 5:31 PM by Le Phan


. 
Xin kính chào tất cả quý vị xa gần, 
. 
Nhân dịp Quốc Hận 30 tháng Tư, các Hội Đoàn Quốc Gia tại Toronto (Canada) và vùng phụ cận đã cùng nhau thực hiện một "Tuyển Tập Tháng Tư Đen" gồm bài vở, thơ nhạc, hình ảnh để tưởng niệm 44 năm ngày Quốc Hận 30 Tháng 4, 1975-2019.  
. 
Tuyển tập có 320 trang, phần tiếng Anh cho giới trẻ bắt đầu từ trang 280 tới trang 319. Xin quý phụ huynh chuyển cho các cháu đọc để hiểu về Black April của Việt Nam. 

. 
Xin bấm vào đây để xem cuốn báo với hình thức "E-Book". 
. 
Sau khi xem trang mục lục, nếu muốn vào đọc thẳng bài báo của tác giả nào, xin đánh máy số trang của bài đó chồng lên ô giữa màu trắng đang ghi số trang của e-book, không cần phải lật trang từ đầu đến cuối. Nếu ô quảng cáo hiện ra, xin bấm chữ X để tắt đi. Xin bấm vào ô vuông "full screen" để xem báo trang lớn, rõ. 
. 
Nếu muốn đọc bản rõ đẹp, xin bấm để tải xuống từ đường link này. 
. 
Quý vị cũng có thể mở bản PDF đính kèm để xem. 
. 
Chân thành cảm ơn, 
.

“ RBC Vinh danh 25 người di dân năm 2019 “ là một cơ hội để chứng minh sự đoàn kết & lớn mạnh của cộng đồng Việt Nam ở Canada.

posted Apr 23, 2019, 7:44 AM by Le Phan

“ RBC Vinh danh 25 người di dân năm 2019 “ là một cơ hội để chứng minh sự đoàn kết & lớn mạnh của cộng đồng Việt Nam ở Canada.

Để vinh danh một người di dân gốc Việt & thuyền nhân đã liên tục tự nguyện đóng góp cho cộng đồng và xã hội Canada. Chúng tôi kính mời quý vị xem tiểu sử ( Bio) và bầu cho chị Nhung (VOTE) theo link sau đây trước ngày 16 tháng 5 năm 2019:

https://canadianimmigrant.ca/canadas-top-25-immigrants/vote

Tiểu sử:

Tiến sĩ Nhung Tran-Davies là một bác sĩ, một nhà văn, mẹ của ba đứa con và là người ủng hộ công bằng xã hội thông qua giáo dục. Cô sinh ra ở Việt Nam, là con út trong sáu người con. Năm 1979, khi mới năm tuổi, cô và gia đình đến Canada với tư cách thuyền nhân tị nạn sau tám tháng ở trong một trại tạm trú Mã Lai.

Cô đã hoàn thành bằng tiến sĩ y khoa vào năm 2002 từ Đại học Alberta. Trong thời gian nội trú, cô đã đến Gambia và Châu Phi, nơi cô làm thiện nguyện viên cho Chương trình trao đổi Giáo dục Sức khỏe HIV/AIDS và phòng khám y tế địa phương. Năm 2004, cô được Hiệp Hội Bác sĩ Gia đình Canada đã trao tặng “Resident Community Leadership Award”.

Năm 2013, cô thành lập “Tổ chức từ thiện trẻ em Việt Nam”, để giúp mang lại hy vọng và cơ hội cho trẻ em nghèo ở Việt Nam thông qua tình yêu, giáo dục và cung cấp các nhu cầu cơ bản. Vào năm 2014, cô là tác giả của Đơn thỉnh nguyện toán học của Alberta, đã thu hút được 20.000 người ký ủng hộ và cho phép cô đối đầu với các nhà lãnh đạo chính trị. Cô thậm chí còn dẫn đầu một cuộc biểu tình để đòi hỏi Quốc Hội của tỉnh Alberta thực hiện những thay đổi tích cực về chương trình học cho hàng trăm ngàn sinh viên trên khắp tỉnh bang Alberta. Bởi vì điều này, cô đã được Alberta Venture magazine trao tặng giải thưởng là một trong 50 người Alberta có ảnh hưởng sâu sắc nhất năm 2014. Vào tháng 5 năm 2015, cô đã nhận được Giải thưởng danh dự “Compassionate Service in medicine”, và năm 2016 cô đã tập hợp bạn bè để bảo lãnh 2 gia đình tị nạn Syria đến Edmonton.

Cô cũng thành lập Phòng trưng bày nghệ thuật Zyp để hỗ trợ, kết nối nghệ thuật địa phương trong cộng đồng, để mang lại nhận thức về các vấn đề xã hội thông qua nghệ thuật. Đồng thời, cô thành lập học bổng Kemosa cho các First Nations, Metis và Inuit Mothers vì cô tin rằng chúng ta có thể tạo ra những thay đổi tích cực thông qua tiếng nói của những bà mẹ này. Cô cũng bắt đầu học bổng Calmar Medical Clinic, từ năm 2011, để hỗ trợ sinh viên Calmar tốt nghiệp theo đuổi lĩnh vực khoa học. Năm 2016, cô đã phát biểu tại Tổ chức Quốc tế về Di dân củaLiên Hiệp Quốc tại Geneva, Thụy Sĩ, như một phần của chiến dịch “Tôi là một người di cư” để giúp thách thức các định kiến chống người di cư và phát ngôn thù địch trong chính trị và xã hội. Cô đã là một diễn giả tại Đại học Western Michigan để nói về chủ đề kiên cường. Gần đây, cô là diễn giả chính tại ResearchEd để nói về lý do cần giảng dạy dựa trên bằng chứng.

Bên cạnh công việc của mình, Tiến sĩ Tran-Davies cũng thích viết truyện thiếu nhi. Cuốn sách ảnh đầu tiên của cô “Daddy is a Conundrum” đã được phát hành bởi Tổ chức Ung thư não ở Canada, cuốn sách thứ hai của cô “Ten Cents a Pound” đã được CVBF phát hành, trong khi cuốn thứ ba của cô “A Grain of Rice” đã được IOM ra mắt. Một cuốn sách trẻ em khác được cô dự kiến sẽ xuất bản vào năm 2020.


Tọa đàm đầu xuân với Sư Cô Hạnh Viên

posted Mar 13, 2019, 12:20 PM by Le Phan

Cộng Đồng Người Việt Ottawa 
Trung Tâm Y Tế Cộng Đồng Somerset West 
trân trọng kính mời

Tọa đàm đầu xuân với 
Sư Cô Hạnh Viên 

Buổi tọa đàm sẽ bắt đầu lúc 2 giờ 
và kết thúc lúc 5 giờ chiều 
ngày Thứ Bảy, 13 tháng 4 năm 2019
tại lầu 3 Trung Tâm Y Tế Cộng Đồng Somerset West, 
số 55 đường Eccles, Ottawa

Đề tài của buổi tọa đàm:

Một Bài Thơ Thiền
Buổi nói chuyện này mở rộng cho tất cả người Việt tại Ottawa
Ban tổ chức trân trọng kính mời

Đốt một ngọn nến tưởng niệm ông Paul Dewar...

posted Feb 22, 2019, 7:54 PM by Le Phan   [ updated Feb 24, 2019, 5:23 AM ]



Ngày thứ Sáu 22 tháng 2 năm 2019, Bà Julia Sneyd và hai người con trai của ông là Nathaniel Jordan đã tổ chức một ngày họp mặt cùng các thân hửu và những ai quý mến ông Paul Dewar lúc ông còn sống, tại nhà thờ First United Church số 347 Đường Richmond. 

Ông Paul Wilson Dewar đã qua đời vào ngày mồng hai tết Kỷ Hợi, Cộng đồng người Việt tỵ nạn tại Ottawa và khắp nơi trên đất nước Canada rất thương tiếc cho sự ra đi đường đột của ông. Ông hưởng dương 56 tuổi. Ông là người đã tiếp nối công cuộc cứu 4000 người thuyền nhân tỵ nạn cộng sản từ các trại tỵ nạn đến định cư tại Ottawa, do mẹ của ông là bà cố Thị Trưởng thành phố Ottawa Marion Dewar đã khởi xướng vào thập niên 80. Việc làm nhân đạo và ngọn đuốt từ bi của bà đã trao truyền lại cho người con trai của bà và ông Dewar đã để lại một dấu ấn tốt đẹp cho tất cả những gia đình tỵ nạn đến định cư tại Canada. Ông đã duy trì quỷ học bổng Marion Dewar,  trên 10 năm qua, cho các sinh viên học sinh của các gia đình nhập cư có lợi tức thấp. 

Sinh tiền ông là một giáo viên, ông là nhà hoạt động xã hội uy tín, vì thế khi tham gia vào chính trường với đảng Dân Chủ Mới (New Democratic Party) ông đã hoạt động không ngừng nghỉ để bảo vệ quyền lợi thiết thực của những người dân lao động. Nhưng mối ưu tư lớn nhất trong cuộc đời của ông cho đến khi ông mất đó là tuổi trẻ, là thế hệ kế thừa đối diện những thử thách trong kỷ nguyên mới.






Liên Hội Người Việt CanadaCộng Đồng Người Việt Ottawa đã cử đại diện cùng vài thân hửu trong cộng đồng đã đến để chia buồn với bà Bà Julia và hai người con trai của ông Dewar. Buổi họp mặt rất đơn giản nhưng thật ấm cúng. Chúng tôi đã có cơ hội gặp bà Julia và trao cho bà hai tấm thiệp đầy những chữ ký và những lời chia buồn của đồng bào trong dịp đến dự Hội Chợ Tết vừa qua do Cộng Đồng Người Việt Ottawa tổ chức và một tấm plak ghi lại những hình ảnh kỷ niệm khó quên của ông với Cộng Đồng Người Việt Ottawa, sau cùng mỗi người trong chúng tôi đã đốt một ngọn nến tưởng niệm ông Paul Dewar... một người bạn chân thật của Cộng Đồng Người Việt Ottawa.





   


 




1-10 of 414